Vượt qua chướng ngại của bản thân

Sau một khoảng thời gian mình khá vật vã với một mớ hỗn độn của mình, sau một khoảng thời gian mình được xác định rồi lại bị vứt bỏ, sau một khoảng thời gian mình cứ mặc kệ, làm đại. Giờ đã bước sang tuần thứ ba sau khi mình chính thức không làm full-time ở công ty nữa.

Có những thời khắc bạn phải đánh đổi những thứ khác để đổi lại một sáng ngồi viết bài không lo nghĩ, điều có tốt có tốt mà xấu cũng có xấu. Mình có thể sẽ lầy hơn khi không ngồi ở văn phòng, nhưng mình lại thấy mình dễ tập trung hơn khi làm việc ở nhà. Mình sẽ không được số tiền nguyên vẹn như những tháng trước, nhưng đồng thời cũng không cần phải chi tiêu quá nhiều vào tiền xăng, xe, ăn, uống, xả stress… như khi còn đi làm.

Vào giai đoạn căng thẳng đó của mình, mình đứng trước một số những lựa chọn:

-Nghỉ một công việc.

-Bắt đầu một công việc mới.

-Bắt đầu xây dựng thương hiệu cá nhân.

-Chỉ làm những điều tốt và phù hợp với lợi ích chung, không làm những gì người khác nói đúng.

Tất nhiên, những điều đó đã gây một số rắc rối, khiến cho bây giờ thay vì đi làm ngày tám tiếng thì giớ mình ngồi nhà, có khi công việc kéo dài lên đến mười hai hay mười sáu tiếng mỗi ngày. Nhưng vẫn không làm mình thấy kiệt sức. Chỉ là, mỗi ngày, từ lúc bắt đầu những chuyện cần phải suy nghĩ (cơ hội và thách thức mới) đến tận bây giờ, hầu như ngày nào mình cũng phải tranh đấu với chính mình. Đôi khi sự tranh đấu ấy làm bản thân mình nghi ngại và do dự. Làm điều này có đúng không? Hay là mình nên làm điều kia? Nhưng mình không muốn đối mặt nữa, mình quá mệt rồi?

31309ff49e6bc7ec279a4a34ba4e7e88

Những lúc như thế, thay vì để một mớ suy nghĩ nhộn nhạo trong bụng trong đầu óc, mình chỉ có thể ngồi lướt FB qua giờ, không làm được gì ra hồn thì, mình dành một ít thời gian để làm một số thứ sau đây, để giúp tâm trí mình tĩnh lặng hơn.

  1. HÍT THỞ

Bạn hãy tập thiền, hay ít nhất cũng biết được “lý thuyết” của thiền. Tức là hít thở sâu và loại bỏ suy nghĩ trong một khoảng thời gian. Hít thở sâu rất khác với cách thở hằng ngày của mình. Hít thở sâu là một hành động mà bạn phải chủ ý đến nhịp thở, đến từng động tác hít vào, căng tràn lồng ngực, và thở ra chầm chậm, như rút hết hơi trong cơ thể.

Bạn hãy thử nhắm mắt lại, đừng suy nghĩ đến gì khác ngoài việc thở. Hít vào thật chậm, giữ hơi lại trong ba giây. Và thở ra cũng thật chậm, giữ nhịp thở ra sau khi hết hơi ba giây. Cứ lần lượt tuần tự cho đến khi bạn không cần phải để ý đến “việc thở” nữa.

Tập trung hít thở, cũng như tập trung thiền tức là cách loại bỏ những tiếng động xung quanh bạn, giúp bạn tập trung suy nghĩ (hoặc không suy nghĩ) vào một việc, để giải quyết đúng công việc đó.

2. VIẾT XUỐNG

Điều khó khăn nhất của một người không có thói quen viết là “viết”. Mình đã từng khuyên rất nhiều người khi gặp vấn đề trong cuộc sống hãy “viết nó xuống”. Việc viết vấn đề của mình xuống giấy, giống như một cách để bạn đứng ngoài lề vấn đề của bạn. Bạn vẫn thường biết người ngoài cuộc lúc nào cũng trông mọi việc đơn giản hơn rất nhiều so với người trong cuộc.

Nên hãy luôn làm “người ngoài cuộc” trong mọi vấn đề của chính mình. Viết vấn đề xuống và nghĩ xem với từng vấn đề, mình “ở ngoài cuộc” sẽ giải quyết như thế nào? Ghi chú lại những cách giải quyết của mình và làm lần lượt, rồi lại ghi chú những kinh nghiệm mình thu nhận lại sau những chuyện đó.

Viết, luôn là một cách để bớt hành hạ trí não của mình vào quá nhiều suy nghĩ cùng một lúc, bớt bắt trí não của mình nhớ quá nhiều thứ không cần nhớ. Tin mình đi, với một đứa viết nhật ký hơn 15 năm thì việc viết giúp bạn nhớ nhiều hơn bạn nghĩ. Nhưng thay vì các ký ức và suy nghĩ cứ nhảy ra ngoài tranh nhau nói thì nó sẽ nằm yên đó, khi nào bạn gọi hẵng ra.

58ac7ce1cee6937276cafe3b9f2489f6

3. GHI MỘT DANH SÁCH

Bạn hãy ghi chú những gì cần phải làm trong hôm nay, từ những việc nhỏ và trông có vẻ không quan trọng như: giặt khăn tay, sắp xếp lại kệ tủ, đọc xong 10 trang sách… và những việc quan trọng hơn như các công việc “bắt buộc phải làm” của bạn.

Mỗi ngày khi mình có thể check hết danh sách của ngày hôm đó, đó cũng là một ngày vô cùng có động lực với mình cho ngày hôm sau. Mình cảm thấy bản thân có giá trị hơn và đỡ mắc công nhớ xem mình đã làm gì hoặc chưa làm gì.

Ghi một danh sách sẽ giúp bạn kiểm tra lại công việc của hằng tuần hàng tháng, điều này rất có lợi cho các bạn làm freelancer hoặc những bạn đang start-up. Nó giúp cho các bạn biết mọi thứ đã chạy đến đâu rồi, và trấn an tinh thần của bạn mỗi khi có những việc không hay nào đấy. Biết đâu, bạn chỉ cần tự nhủ “Ok mình đã làm được những việc này rồi, nếu như có thay đổi, mình cũng đã hoàn thành những công việc này, mình có thể áp dụng nó vào những lần khác, hoặc… mình có thể chỉnh sửa lại cho phù hợp không nhỉ?”

4. ĂN UỐNG

Hãy ăn hoặc uống một món bạn yêu thích. (*) Nhưng tất nhiên, ăn một món bạn yêu thích không có nghĩa là bạn ăn quá nhiều. Khi ăn quá nhiều cơ thể bạn sẽ báo hiệu muốn đi ngủ. Bạn lại không thể giải quyết điều gì cả. Bạn hãy ăn một ít thứ bạn thích, món ăn hay đồ uống bạn thích sẽ sản sinh ra các tế bào hạnh phúc sẽ giúp tinh thần bạn phấn chấn hơn.

Tự nấu ăn cũng là một ý hay, trong khi chuẩn bị đồ ăn và tự nấu, cơ thể bạn sẽ được thư giãn, tinh thần cũng được rời khỏi đôi chút những vấn đề khó khăn đang mắc phải. Lúc này, bạn chỉ còn tập trung để làm nên món ăn mà thôi, bạn sẽ ít tốn năng lượng vào việc suy nghĩ hơn.

a182dcb2f3c3e602a989501dc261e251

5. CHƠI

Khi lý trí của bạn không còn tập trung để giải quyết công việc được, bạn cũng không nên để tình trạng đó kéo dài quá lâu, lúc ấy không chỉ công việc bạn không giải quyết xong, mà có khi nó sẽ còn tệ hơn mức bình thường.

Hãy chọn một apps game vô thưởng vô phạt trên smartphone như Candy Crush, Farm and Castle, Funny Hospital… những trò game bạn không tốn quá nhiều thời gian để chơi hoặc chờ đợi. Hoặc bạn có thể chơi thể thao, một số môn có thể rủ bạn bè chơi cùng (mà không cần quá nhiều kỹ năng) như bơi lội, cầu lông, nhảy dây, chạy bộ…

Hoặc, nếu may mắn nhà có nhạc cụ, hãy chơi nhạc, chơi một bản nhạc tào lao của riêng bạn, chơi với âm thanh. Hoặc nếu không có thì hãy hát, dùng bất kì hình thức nào để ghi âm lại giọng hát của bạn, để nghe lại, tự đánh giá, hoặc tự chơi trò “THE VOICE” với mình.

9988c26bd2b4e5c6d43ce0ae16e8ecb1

Cho dù bạn dùng cách nào để vượt qua bản thân của bạn đi chăng nữa cũng nên nhớ, trước sau gì bạn cũng “PHẢI LÀM” việc đó. Chỉ có điều, thay vì năng lượng của bạn bị phân tán cho mười điều cùng lúc, thì sau khi đã xả hơi nhẹ nhõm, hãy tập trung toàn bộ năng lượng vào một điều duy nhất, và tự hứa sẽ giải quyết chúng trong hôm nay.

Ngày còn trẻ, có người đã hỏi mình rằng: “Thứ gì nàng đã quyết làm rồi thì cứ làm thôi dù có nhiều sóng gió, sao đã quyết rồi nàng còn do dự làm gì?”

Chính sự do dự đó đã làm mình bỏ qua rất nhiều thứ, chỉ biết chìm đắm trong buồn bã và mệt mỏi. Giờ thì mình hít thở mỗi ngày, tự nhủ những người vĩ đại họ đều rất bình thường, để tiếp tục tiến tới. Thứ mình thiếu là khả năng vượt qua sự e ngại của bản thân. Thứ gì thiếu thì phải bù đắp, chưa làm được thì mình sẽ làm từ từ, từng bước một, bắt đầu từ một việc nhỏ ngày hôm nay, để vượt qua một việc lớn của ngày mai.

(*)Mình sẽ nói về việc ăn mà không lo đến cân nặng. Otê.

[300/day]-Hương trầm-

Chưa chụp trầm hương bao giờ nên lấy hình trên mạng có rõ nguồn. :D
Chưa chụp trầm hương bao giờ nên lấy hình trên mạng có rõ nguồn. 😀

Tôi hay đi loanh quanh trên khắp các trang mạng xã hội, tìm kiếm những người có thể truyền cảm hứng cho mình. Nhờ vậy, tôi biết đến “trầm” qua status của một người, đó là một trong số những lời khuyên, “nếu có thể, hãy học cách sử dụng trầm hương”.

Qua tìm hiểu, tôi được biết, Trầm hương là phần gỗ của cây Dó bị nhiễm dầu. Một số loài Dó trong quá trình sinh trưởng bị một tác động nào đó gây nhiễm bệnh, lâu ngày chỗ bệnh tích tụ thành một dạng nhựa (dầu), lan dần ra làm biến đổi các phân tử gỗ, tạo nên nhiều màu sắc, nhiều mùi vị, nhiều tính chất khác nhau. Có thể dùng trầm hương bằng nhiều cách: đốt tinh dầu trầm, đốt nến chứa tinh dầu trầm, xông trầm, đốt nhang trầm. Trầm hương sẽ làm sạch không khí, giảm stress, ngủ ngon, khử mùi hôi…

Khi tôi nghe đến trầm hương, tôi nghĩ đến căn phòng đầy hương khói của các bậc quý tộc, vương giả ngày xưa. Những thứ như Trầm hương, Kỳ nam là thú vui tao nhã cho đến tận bây giờ. Tuy nhiên, hiện nay việc tiếp cận với những thứ vương giả không phải là quá khó (vì cũng không còn thứ gì vương giả nữa, chỉ là có tiền hay không). Nếu muốn ngửi thử hương trầm thì ghé qua quán Trầm trên đường Trần Huy Liệu. Còn nếu thích mang trầm về nhà thì có thể dùng tinh dầu trầm như tôi.

Buồi tối đầu tiên khi tôi đốt tinh dầu trầm ở nhà, tôi đã thốt lên, “ôi mùi này nghe đàn bà quá”. Mùi trầm dùng trong phòng ngủ khá nồng, và ấm, đến sáng có chút khí lạnh thì ngọt ngào khắp phòng. Tôi liên tưởng đến mùi Channel No5, nhưng chỉ liên tưởng thôi vì cái thứ tôi dùng cũng chỉ là hàng trung cấp để đua đòi chút vương giả í mà.

22:36 13.12.14

[300/day]-Về nghề

Chưa bao giờ tôi bỏ việc viết, ngay cả khi công việc chính trong bốn năm liền của tôi là vẽ. Tôi cảm thấy vấn đề nghiêm trọng hơn khi suốt một năm làm đồ án tốt nghiệp tôi đọc nhiều hơn vẽ, bài tốt nghiệp của tôi thì chữ nhiều hơn hình. Ban đầu tôi chỉ nghĩ rằng mình có tận mười một năm để viết, nên khả năng chuyển tải từ ngữ thành hình ảnh còn quá kém. Nhưng rốt cuộc, là do tôi yêu chữ, bất cứ khi nào, bất cứ thứ gì có thể, tôi đều chèn chữ vào.

Thế nên, sợ hãi mãi rồi cũng phải đối mặt. Tôi phải dùng chính tình cảm của mình với chữ để nuôi sống mình. Tôi không thể gọi việc viết là đam mê, nó là tình yêu. Tôi không sống chết vì nó, mà nó chảy tràn trong tôi. Ngay cả khi ngồi nghe bình giảng văn quá chán, hay nhận feedback không tốt, thì tôi vẫn cảm thấy mình yêu chữ hơn là những thứ trừu tượng người tác ghép nối lại.

Công việc sắp tới của tôi là xây dựng nội dung cho một trang web, sếp thì không đưa một giới hạn thị trường nào, nên tôi tự đặt ra lứa tuổi tầm tầm tuổi tôi là khoảng 18-25, cả nam lẫn nữ đều có thể đọc. Nội dung chính là những bài thông tin về khoa học, du lịch, sở thích, thời trang… Những thứ mà tôi vừa đủ hiểu để quản lý nội dung.

Đồng thời tôi sẽ tìm hiểu thêm về maketing, muôn hình vạn trạng của thế giới mà tôi chỉ mới đọc qua cuốn sách “Ý tưởng này là của chúng mình” của anh Huỳnh Vĩnh Sơn. Một đống thuật ngữ, một đống định nghĩa, một đống quy định quy tắc theo thói quen người dùng (mà bên thiết kế gọi là nhân trắc học) còn bên đây gọi là tâm lý học.

Tôi không thấy hoảng. Chỉ mong mình có thể khỏe hơn để làm thêm nhiều việc thôi. Dạo này ngày nào cũng ngủ nhiều quá rồi.

00:07

Một lời nhắn của một người thầy. Mình thích những chữ trong câu đấy.
Một lời nhắn của một người thầy. Mình thích những chữ trong câu đấy.