Chuyện Valentine muộn

Sáu giờ sáng, anh gọi điện cho cô, vẫn canh đúng giờ cô chưa ngủ dậy hoặc giờ cô sắp đi ngủ mà gọi cho cô, để có cớ bai bai khi cô không muốn gặp anh. Anh gọi cô xuống nhà, ngồi ở chỗ cũ, nơi cũ.

Cô bó gối nhìn anh, anh nhìn cô, rồi nhìn đâu đó, rồi anh cười.

“Vậy mà, em sắp đám cưới rồi.”
“Ừm.”

Anh làm thinh. Chắc anh nghĩ cô sẽ nói gì đó dài lắm.

“Hồi đó, nghe em nói những câu sẽ yêu anh, sẽ chờ anh, đã có những lúc anh nghĩ là thật. Đã có những khi anh muốn ngã về phía em, nhưng lại lo lắng những lời nói rồi cũng trôi về quá khứ mà thôi.”
“Lúc đó, em nói thật mà.”
“Mấy năm sau, là hết thật à em?”
“Em có nói là em hết yêu anh đâu.”

Cô mỉm cười. Anh im lặng.

“Nhưng em cũng không nói là em sẽ không yêu ai đó khác.”
“Không phải tình yêu là chỉ duy nhất một người sao em?”
“Đó là định nghĩa yêu của ai đó, đâu phải của em.”

Có con mèo tam thể từ đâu đi ngang qua hai người, nó ngoảnh nhìn, rồi cảm thấy không nên nghe lén, nên vụt chạy đi.

“Tình yêu nó là một dạng năng lượng trong cơ thể. Em chỉ biết là em yêu một người nào đó. Em chỉ biết là em không hết yêu anh.

Em bây giờ, chỉ là thả lòng mình, không phải anh thì là ai đó khác, người nào đó phải đến, rồi người nào đó phải đi, em hạnh phúc hay đau khổ cũng không cưỡng cầu được.

Thay vì ngã nghiêng như cỏ lau trước gió, em thà là một cái cây đứng thẳng bám trụ rễ dưới mặt đất, ngày ngày vươn mình lên đón ánh sáng, chào đón những đợt chim muôn về trú ở tổ ấm của em.”

Tiếng chim hót líu lo trong một cái chuồng nào đó trên lan can nhà hàng xóm. Tiếng chim bị tình yêu chiếm hữu nghe thật não nề. Cô lẩm nhẩm hai câu thơ của Beaumarchais, mặc cho anh có nghe thấy hay không.

“Nếu ái tình mang trên mình đôi cánh
Thì chẳng phải để bay lượn đó sao?
Thì chẳng phải để bay lượn đó sao?”