[300/day] – Thì ra là hết yêu

Hôm qua mình nhận ra mình hết yêu một người, ấy là khi buổi trưa khi mình đang thiu thiu ngủ, điện thoại gọi đến làm mình giật mình. Ra là người cũ, mình để chế độ im lặng rồi ngủ tiếp…

Nếu lúc trước là trông chờ, vồ vập, người ta gọi đến là mừng rỡ, dù đang làm gì cũng vứt hết, thì giờ tâm lý trạng thái là vậy ớ. Tại sao mình lại để ý đến tâm trạng của mình. Vì trong lúc vật vã đau đớn vì tình yêu, mình biết rằng sẽ có cái ngày mình như thế này, thế mà mình vẫn lấp liếm, vẫn chối, vẫn vớ va vớ vẩn.

Tối hôm qua bạn gọi cho mình, hỏi mình về một số chuyện. Mình vẫn trả lời bạn theo cách cũ, hãy cứ làm theo những điều bạn muốn. Dù rằng, điều bạn muốn với điều người khác muốn là khác nhau. Thứ bạn cho và thứ bạn đòi hỏi với thứ người ta có thể cho bạn là khác nhau. Đôi khi, bạn không nhận ra mình cũng đang mưu cầu được đền đáp, bạn nghĩ giá trị tinh thần không sờ nắn được nên bạn nghĩ bạn không đòi hỏi. Thật ra bạn đang đòi hỏi.

Bạn hỏi mình. Có thấy chuyện của tụi mình giống tiểu thuyết không? Ờ, cũng giống. Còn chuyện bây giờ của mình, cũng giống tiểu thuyết, nhưng theo một cách khác. Mình và bạn đều là những kẻ mơ mộng. Thật ra việc mình và bạn sống trong thế giới mơ mộng hay thế giới thực tế là không quan trọng. Miễn sao, mình cảm thấy mình sống thực với bản thân trong thế giới đó là được.

Rồi thì Totem ngừng hay quay?

Hình lụm trên mạng.
Hình lụm trên mạng.