[300/day] – Thì ra là hết yêu

Hôm qua mình nhận ra mình hết yêu một người, ấy là khi buổi trưa khi mình đang thiu thiu ngủ, điện thoại gọi đến làm mình giật mình. Ra là người cũ, mình để chế độ im lặng rồi ngủ tiếp…

Nếu lúc trước là trông chờ, vồ vập, người ta gọi đến là mừng rỡ, dù đang làm gì cũng vứt hết, thì giờ tâm lý trạng thái là vậy ớ. Tại sao mình lại để ý đến tâm trạng của mình. Vì trong lúc vật vã đau đớn vì tình yêu, mình biết rằng sẽ có cái ngày mình như thế này, thế mà mình vẫn lấp liếm, vẫn chối, vẫn vớ va vớ vẩn.

Tối hôm qua bạn gọi cho mình, hỏi mình về một số chuyện. Mình vẫn trả lời bạn theo cách cũ, hãy cứ làm theo những điều bạn muốn. Dù rằng, điều bạn muốn với điều người khác muốn là khác nhau. Thứ bạn cho và thứ bạn đòi hỏi với thứ người ta có thể cho bạn là khác nhau. Đôi khi, bạn không nhận ra mình cũng đang mưu cầu được đền đáp, bạn nghĩ giá trị tinh thần không sờ nắn được nên bạn nghĩ bạn không đòi hỏi. Thật ra bạn đang đòi hỏi.

Bạn hỏi mình. Có thấy chuyện của tụi mình giống tiểu thuyết không? Ờ, cũng giống. Còn chuyện bây giờ của mình, cũng giống tiểu thuyết, nhưng theo một cách khác. Mình và bạn đều là những kẻ mơ mộng. Thật ra việc mình và bạn sống trong thế giới mơ mộng hay thế giới thực tế là không quan trọng. Miễn sao, mình cảm thấy mình sống thực với bản thân trong thế giới đó là được.

Rồi thì Totem ngừng hay quay?

Hình lụm trên mạng.
Hình lụm trên mạng.

Chuyện Valentine muộn

Sáu giờ sáng, anh gọi điện cho cô, vẫn canh đúng giờ cô chưa ngủ dậy hoặc giờ cô sắp đi ngủ mà gọi cho cô, để có cớ bai bai khi cô không muốn gặp anh. Anh gọi cô xuống nhà, ngồi ở chỗ cũ, nơi cũ.

Cô bó gối nhìn anh, anh nhìn cô, rồi nhìn đâu đó, rồi anh cười.

“Vậy mà, em sắp đám cưới rồi.”
“Ừm.”

Anh làm thinh. Chắc anh nghĩ cô sẽ nói gì đó dài lắm.

“Hồi đó, nghe em nói những câu sẽ yêu anh, sẽ chờ anh, đã có những lúc anh nghĩ là thật. Đã có những khi anh muốn ngã về phía em, nhưng lại lo lắng những lời nói rồi cũng trôi về quá khứ mà thôi.”
“Lúc đó, em nói thật mà.”
“Mấy năm sau, là hết thật à em?”
“Em có nói là em hết yêu anh đâu.”

Cô mỉm cười. Anh im lặng.

“Nhưng em cũng không nói là em sẽ không yêu ai đó khác.”
“Không phải tình yêu là chỉ duy nhất một người sao em?”
“Đó là định nghĩa yêu của ai đó, đâu phải của em.”

Có con mèo tam thể từ đâu đi ngang qua hai người, nó ngoảnh nhìn, rồi cảm thấy không nên nghe lén, nên vụt chạy đi.

“Tình yêu nó là một dạng năng lượng trong cơ thể. Em chỉ biết là em yêu một người nào đó. Em chỉ biết là em không hết yêu anh.

Em bây giờ, chỉ là thả lòng mình, không phải anh thì là ai đó khác, người nào đó phải đến, rồi người nào đó phải đi, em hạnh phúc hay đau khổ cũng không cưỡng cầu được.

Thay vì ngã nghiêng như cỏ lau trước gió, em thà là một cái cây đứng thẳng bám trụ rễ dưới mặt đất, ngày ngày vươn mình lên đón ánh sáng, chào đón những đợt chim muôn về trú ở tổ ấm của em.”

Tiếng chim hót líu lo trong một cái chuồng nào đó trên lan can nhà hàng xóm. Tiếng chim bị tình yêu chiếm hữu nghe thật não nề. Cô lẩm nhẩm hai câu thơ của Beaumarchais, mặc cho anh có nghe thấy hay không.

“Nếu ái tình mang trên mình đôi cánh
Thì chẳng phải để bay lượn đó sao?
Thì chẳng phải để bay lượn đó sao?”

Nếu là yêu

1.

Em gọi cho tôi vào một ngày tôi không ngờ tới, không sớm hơn, không trễ hơn, ngay đúng ngày kỉ niệm chúng tôi yêu nhau. Ngày ấy cũng không đặc biệt gì, cũng không phải là một ngày đẹp trời, tôi còn nhớ hôm ấy trời âm u nhưng không mưa, sấm cứ âm ỉ, em cứ đùa rằng sét đánh trúng chúng ta nên thế này.

Yêu nhau không bao lâu thì chia tay, “vì điện của sét đã tắt ngúm rồi anh à.” – em bảo thế, tôi cũng tin là thế.

Em gọi tôi, chào hỏi vài câu khó hiều, hỏi tôi cuối tuần có muốn đi không, đi biển ấy. Em lúc nào cũng vậy, cái kiểu không ra đầu, không ra đuôi, cứ đột ngột nhảy ầm vào cuộc sống của người khác rồi bắt phải làm theo ý mình.

Tôi cũng không vừa, rất dễ bị dụ dỗ, nhất là bị dụ bởi những câu không đầu không đuôi của em, tò mò mà theo, cuộc sống cứ thế mà thú vị.

2.

Em đến bến xe trước tôi, em đứng dựa vào thành tường, balô đeo ngược ra phía trước, mắt nhìn lơ đãng. Trông thấy tôi em chẳng buồn cười, cứ ngơ ra mà nhìn.

_Này, xe đến rồi, có đi không?

_Đi chứ.

Em băng băng qua bãi xe, rồi leo lên chiếc xe khách đậu sẵn ngay đấy. Tôi theo sau, ngồi kế em. Em quay mặt về phía cửa sổ, nhìn xe chầm chậm lăn bánh. Em vẫn cứ thế, khi em đang ở một mình trong thế giới của chính mình thì không thích bị quấy rầy. Tôi cũng đang không muốn bị quấy rầy. Một tuần làm việc mệt mỏi, ngày cuối tuần tôi chỉ muốn ngủ nướng đến giữa trưa rồi dậy chứ không phải dậy sớm cùng đi biển thế này.

_Em xin lỗi.

Là em nói, tôi đang nghe nhưng vẫn thinh lặng.

_Đáng lẽ em không nên bướng bỉnh thế này, nhưng…em không biết phải tìm ai.

_Ừ.

_Á, anh còn thức hả. Ngủ đi, ngủ đi.

_Anh không thức, là nói mớ.

_Nói mớ gì dài thế?

_Vì anh vẫn mơ được nói chuyện với em như xưa.

3.

Đám bạn tôi cứ hay thắc mắc, tôi và em đã chia tay sao vẫn cứ hâm hâm như đang yêu thế, cứ như chẳng có gì xảy ra. Tôi cũng thắc mắc, vì nghe đâu sau chia tay sẽ đau đớn lắm, chẳng muốn gặp lại người đó, lúc nào cũng mang một nỗi muộn phiền. Em yêu tôi, rồi rời xa tôi, tôi vẫn thấy đó như là một chuyện tất yếu phải đến. Em chưa bao giờ thuộc về tôi, em thuộc về tất cả mọi thứ, em thuộc về thế giới của riêng em, nhưng em không thuộc về tôi. Dù ôm em trong vòng tay, tôi vẫn có cảm giác em sẽ bay đi mất. Càng nắm giữ em, em càng vùng vẫy, và bay đi xa hơn. “Có khi nào mình cần cái lồng để nhốt em lại?” – Tôi đã từng nghĩ thế, nhưng chưa bao giờ làm thế, vì cả thế giới này cứ như là cái lồng của em rồi. Nếu em bay, chắc chắn em sẽ bay xa hơn, cao hơn, nhưng đáng tiếc em không thể thoát khỏi cái lồng ấy.

4.

_Dậy đi anh, dậy đi…

Tôi mơ mơ màng màng, chiếc xe chòng chành không dễ ngủ, nhất là khi có em ở bên.

_Đến rồi, dậy đi…đến biển rồi…

5.

Cả một buổi trưa chúng tôi chỉ toàn ăn và uống, hết mực rồi tôm, rồi ngêu sò ốc hến…tôi thật sự lo cho cái bụng của em. Trông em ăn mà tôi không tin nổi đây là con bé đòi giảm cân. “Ăn hải sản làm gì mập chứ.” – Em cãi lại tôi.

6.

Em không muốn xuống biển, em nói mục đích hôm nay không phải là tắm biển,chỉ là đi biển, hóng gió biển, ăn hải sản.

_Em đi thế này mẹ không la à?

_Đừng nói đi xa là được, nói qua nhà bạn chơi thôi.

_Gan nhỉ?

_Có chết thì cũng cứ liều một lần chứ nếu không cuộc sống vô vị.

Em có uống chút bia, em bảo hôm nay em hư một tí chắc không sao, “nhưng em biết bia rượu cũng chẳng làm em hư, muốn hư thì đã thối rửa lâu rồi.”

_Anh biết không? Em đang thích một người đấy.

_Ừ.

_Anh ghen hả?

_Anh nói anh không ghen em có tin không?

_Chắc chắn là không tin..haha..dzô!!!!

_Thế chàng trai ấy thế nào mà lại khiến em bỏ nhà…đi theo anh thế này?

_Hahaha.

Em hớp thêm một ngụm bia nữa, rồi ngừng cười.

_Anh ấy có thứ tình yêu mà em muốn có.

_Vậy là anh không có.

_Anh không có…

Em nhìn ra phía biển, tiếng sóng biển hay tiếng em…gió biển lùa vào khiến tóc em xao động, tôi có cảm giác em đang run lên.

_Nhưng em chỉ có thể yêu đơn phương thôi anh à…thứ tình yêu đó…em sẽ chết vì nó…

7.

_Anh à.

Tôi thinh lặng hồi lâu. Biển, khi yêu nhau người ta thường đến biển. Cùng nhìn bình minh và hoàng hôn, cùng trao nhau vòng tay ấm áp và môi hôn nồng nàn. Biển, sao tôi thấy miệng đắng nghét, hay do bia mà ra…

_Đáng lẽ chúng ta không nên yêu nhau. Khi yêu anh em có cảm giác chúng ta sẽ sống đến trọn đời, nhưng đó không phải điều em muốn. Một tình yêu hoàn hảo, sống quen với hoàn hảo thì sẽ chẳng biết tai họa ập đến lúc nào…cuộc sống cứ như tiểu thuyết thì hay anh nhỉ, quyển tiểu thuyết tình yêu, tình tiết lãng mạn. Nữ chính làm gì cũng đúng, tất cả đều dẫn đến cái kết đẹp như mơ…

Tôi đang nắm chặt lon bia trong tay, nó đã móp méo trông đến tội.

_Em làm anh buồn phải không?

_Dù sao thì…em vẫn nghĩ chúng ta không nên yêu nhau…nhưng chính những người từng yêu mình, yêu chiều mình mới có thể hiểu mình hơn tất thảy những người còn lại, thậm chí hơn cả người bạn thân nhất, rất thân. Vì mình đã đặt niềm tin vào người đó mà bộc lộ con người mình, không xấu hổ, vì dù thế nào người đó cũng luôn xem mình là nhất, là tuyệt vời nhất, không phải sao?

_Thì em vẫn cứ là em, dù không yêu nhau, anh vẫn chịu được mà.

_Sao mà giống được, không giống.

Em phụng phịu cãi lại.

_Thế nên em mới đặt ra cái giả thiết “lẽ ra không nên yêu” đấy à.

Em thở dài…

_Phải…nếu như thế thì em không cần phải lăn tăn có nên rủ anh đi chơi không, có nên gọi anh lúc buồn không, không cần phải lạo xạo trong lòng khi gặp anh thế này…

_Em ác lắm…nhưng thế mới là em…

Em cười gian, rồi đứng phắt dậy.

_Bay…em sẽ bay thật xa, thật cao…anh có nhìn thấy tượng Nữ thần tự do không…em sẽ bay…

8.

Trên chuyến xe về, em dựa vào vai tôi say ngủ. Nhìn môi em mỉm cười, có lẽ em đang bay trong giấc mơ. Tôi muốn được nắm tay em, bay cao cùng em. Nên tôi nhắm mắt lại, tự mỉm cười và cất niềm mong ước trong những giấc mơ…

Một ngày cuối hè của năm 2011[Có những ngày viết cái gì cũng thấy sâu sắc :))]