[300/day] – Chuyện Sài Gòn ngày Tết

Chỉ có ngày Tết, Sài Gòn mình mới trở lại là Sài Gòn. Bình thường Sài Gòn náo nhiệt ồn ào là thế, khó tin ngày mồng một lại tĩnh lặng đến vậy. Những con người Sài Gòn ngủ muộn, dậy sớm rủ nhau đi chúc Tết. Đường phố thì vắng hoe hoe, hàng quán đều đóng cửa, chỉ có con đường đầy xác lá vàng cùng dòng người xao xác chạy xe qua lại.

Cách đây mười mấy năm, mỗi sáng mồng một mẹ đều vỗ mông gọi mình dậy. “Dậy đi con, mùng một mà bị ăn đòn là ăn đòn cả năm đó.” Còn mấy năm nay, mình cứ ngủ rồi dậy lúc giữa trưa, ăn uống no, có khi lại ngủ.

Có người hỏi mình Tết ở Sài Gòn chắc buồn lắm. Mình cười, không, sao mà buồn được, Tết ở bên gia đình là vui rồi, quê hương mình ở đâu thì Tết mình ở đó.

Sài Gòn ngày Tết, đường phố giống hệt những cung đường ở các tỉnh mình đi qua. Dòng xe cộ chạy đều đều, không chen chúc, ít tiếng kèn xe, ít tiếng la ó, ít khói bụi.

Không khí Tết ở Sài Gòn là vậy đó. Quanh năm ồn ào đón những đứa con từ khắp nơi đổ về, rực rỡ ngay cả về đêm để chạy theo hiện đại hóa, giờ thì trưng ra một bộ mặt im lặng, chỉ những đứa con ruột của Sài Gòn mới thấy, chỉ những người con trai con gái Sài Gòn mới hiểu và yêu.

Chẳng phải mình yêu một ai đó vì thấy những góc khuất trong lòng họ hay sao, vì thấy những điều mình vốn hiểu sai hay sao, hở Sài Gòn, Sài Gòn mùa vắng người…

[300/day] – Trở lạnh

Mỗi lần Sài Gòn trở lạnh tôi lại thấy kì kì. Trong lòng thấy kì nhưng bên ngoài thì trông thích thích. Do chịu nóng quen rồi, Sài Gòn nóng oi oi, nắng hanh hanh thì mới đúng.

Mùa lạnh ở Sài Gòn chỉ kéo dài chừng hai tuần là cùng. Chỉ trong hai tuần mới thấy những chuyển biến kì lạ trong cảnh quang. Bầu trời và cảnh vật nhuộm màu bạc bạc, buồn buồn. Con người cũng trở nên rầu rầu vì, lại bắt đầu năm mới rồi, lại tất bật và lo toan nhiều thứ.

Tôi ghé vào một quán chay, đã quen mặt đến nỗi cô bán hỏi tôi: “Em ăn chay tháng mười à?”. Tôi không ăn chay vì cái gì cả, tôi chỉ thích ăn thôi. Cô bán quay sang nói tiếng Hoa với đứa con gái, xí xa xí xồ gì đó tôi không hiểu. Được một lúc, khi vắng khách, con gái cô lại nhắc ghế ngồi rồi kể chuyện. Cô gái chừng mười tám đôi mươi, giọng nói vang vang. Khi cô kế chuyện, chẳng biết cô đang kể cho ai nghe, cô có một kho chuyện kể ngày nào tôi cũng được nghe. Nào là tân hoa hậu thế này, nào là chuyện Đại gia chạy Audi và ông lão ăn mày, nào là chuyện cách đó hai cây số hay vòng quanh trái đất. Mẹ cô đôi lúc cũng tham gia vào câu chuyện, nhưng với giọng điệu của một người từng trải hơn, cô nói về duyên, về nợ, có vay có trả, gieo gió thì gặt bão…

Có anh đẩy xe rau củ đối diện đường băng băng vào quán: “Cho một tô đi chị, sáng giờ chẳng ai mua… “. Đã hơn mười giờ sáng, xe anh vẫn đầy ắp rau củ run run héo đi trong gió.

Trời trở lạnh rồi. Không quen Sài Gòn ơi…

00:13 19.12.14