[Diptyque] Mùa gỗ về

Cuối tuần mình chả biết mặc gì đi cafe sáng, nghĩ sao lại chọn một bộ rừng rú bí hiểm. Áo ren đen vải xô, quần thun đen phủ voan. Tóc loăn xoăn đỏ, trông mình như thần rừng sâu lâu lâu mới ra mặt trời.

2017-07-25 17-47-58_2162
Đây, cái kiểu rừng đen thùi này.

Phân vân mãi không biết khoác lên người hương gì cho hợp. Một Tam Đảo cay ngọt hay một Philoskykos quả sung ngọt ngào ngạt. Cả hai đều có những nốt hoa ở đầu rồi kết bằng nốt nồng ấm thinh lặng của gỗ.

Cứ như ban đầu bước vào rừng, bạn được chào đón bằng chim muông, hoa cỏ vây quanh rạng rỡ. Nhưng càng vào sâu, thanh âm tắt dần, lúc này bạn nên nhắm mắt, hít thật sâu. Hơi lạnh của sương có làm bạn rùng mình, thì hãy nhặt một nhành củi cháy để sưởi ấm.

23472172_10213036749130149_5133064963353743921_n

Tam Đảo vẫn hừng hực ở những nốt cuối nhờ hổ phách, xạ hương trắng, quế, tiêu, đinh hương. Trong khi, Philosykos đã dịu dần chỉ còn âm ỉ vương vấn mùi cây và quả sung.

Một cô gái như mình, chỉ thích những mùi hương là lạ, khó tưởng tượng kiểu như quả sung (quả sung mùi gì thiệt mình cũng không rõ), cây gỗ vùng brazil, thuốc lá, rượu, hổ phách… hoặc những hương thảo mộc như đinh hương, quế, hồi, hương thảo, sả chanh… Rất nhiều bạn gái không thích những hương hoặc ngọt quá, hoặc nồng quá… mình thì không quan tâm hương như nào. Chỉ cần là sự kết hợp tuyệt vời giữa các nốt thành một khúc ca đúng tâm trạng. Ấy là mình chọn.

Nay trời mù mịt quá. Chẳng biết có mưa gió chi không nên mình chọn Philosykos mặc vào, chẳng muốn gai góc, hừng hực, chỉ muốn hiền hòa cười khẽ, nói nhẹ, làm cơn gió lay động rừng già vậy thôi.

Mơ ngày lạnh giá

Thời tiết cuối năm ở Sài Gòn, trời đổ một màu mịt mùng như ở Đà Lạt, mưa lất phất ngày đêm lúc nặng hạt, lúc như trêu đùa người đi đường. Ấy vậy mà Sài Gòn cũng trở lạnh. Lạnh nhé, chứ không phải man mát, nhất là khi trời đổ về đêm, một mình tôi chạy xe về nhà, gió và nước cứ  táp vào mặt lạnh run.

Mấy ngày trời đất ẩm ương như vậy, tôi lại lôi vài hương nước hoa yêu thích của mình để dùng. Có khi là Narcisco Pourdree, có khi là Mancera Blue Aoud, có khi lại là L’ Artisan Tea For Two. Blue Aoud và Tea for Two là hai dòng Unisex, không hiểu sao tôi đặc biệt thích nước hoa Unisex. Mùi nước hoa vừa cay cay, vừa chen lẫn hương hoa quả, dùng được cho cả nam và nữ. Dùng cho nam thì tôn lên sự ngọt ngào cho anh ấy, dùng cho nữ thì bộc lộ rõ nét cá tính của cô ấy. Dùng cho những ngày cô đơn, mùi hương Unisex khỏa lấp nỗi nhớ nhung người yêu như một liệu pháp tâm lý cho người sử dụng.

1

Anh hay tranh dùng nước hoa với tôi. Anh hiếm khi dùng nước hoa, anh bảo tôi cứ mua mùi nào tôi thấy thích, anh sẽ làm “vật thí nghiệm cho em”. Blue Aoud lên da tôi thì ngọt hơn, lên da anh thì cay hơn. Tôi chúi mũi vào say gáy anh hít hà, thơm thật thơm. Mùi Tea for Two lên da tôi đậm mùi nồng nàn của trà, nhưng lên da anh thì đậm mùi nồng ấm của thuốc lá. Rồi nào quế, nào mật ong, gừng, hồi hương, bánh gừng… tưng bừng trên da thịt anh như một bữa tiệc nồng ấm mà chỉ có hai chúng tôi cùng thưởng thức.

Còn Pourdree, mùi nước hoa tôi dùng thường hơn, đâu đó có người bảo rằng Poudree dùng trong ngày hè oi ả hợp lắm. Nhưng cá nhân tôi vẫn cảm thấy, mùi xạ xương, hoa hồng, gỗ đàn hương, cỏ vertiver… là dành cho những ngày lạnh giá. Dù chỉ là một ngày mưa thật bình thường không dai dẳng, không khí có chút ẩm ướt. Mùi hương này anh không giành với tôi được, vì chỉ toàn mùi hoa phấn. Mùi hương này chỉ có mỗi anh được ngừi trên da tôi, mỗi lần ngửi (vì tôi ép), lại tủm tỉm cười.

Một năm ở Sài Gòn chỉ có vài ngày giá lạnh, nên chỉ có vài ngày, Poudree, Blue Aoud, Tea for Two mới tỏa hương thật nồng nàn quyến rũ, không làm khó chịu mũi người mà càng lúc càng lúc càng ấm áp hơn bội phần.