5 ngày đến Lý Sơn [Ngày 1]

|Sẽ có những khi, bạn đang mơ, và bạn phát hiện ra bạn đang mơ một giấc mơ nào đó nữa.|

“Sinh nhật năm nay mình sẽ đi đâu đó.” – Tôi nghĩ vậy.

Thật ra năm nào tôi cũng nghĩ vậy, và cũng chẳng có năm nào tôi đi, dù chỉ là bắt chuyến xe ra Vũng Tàu, thấy cái biển xong rồi về. Dũng khí của tôi dành cho việc gì đó, ít khi nào nhiều hơn một ngày.

“Nhưng mình phải đi, không thì chết chắc.”

“Em thích thì đi.” – Anh nói.

Gần như 3/4 năng lượng của tôi dành cho suy nghĩ chuyển sang thành hành động. Tôi đã háo hức chờ đợi, và dù cảm tưởng như mình sắp bị quăng ở nhà đến nơi vì chớm bệnh, tôi vẫn quá dư nhiệt huyết để uống thuốc và khỏe mạnh trở lại.

3h sáng ngày đầu tiên.

1

Tôi đề nghị đi sớm vì muốn dừng lại nhiều nơi để chụp ảnh. Chúng tôi quyết định chọn cung đường biển để đi qua. Có nhiều người tròn mắt tưởng tôi điên khi chạy xe máy đi. Ừ, là tôi điên thật. Nhưng người điên thì cũng có cộng đồng như người bình thường thôi. Có quá nhiều thứ bình thường tôi đánh đổi chỉ để lấy một vài ngày điên như thế.

Nếu ai đã từng thức cả đêm để làm gì đó, thì có thể bạn sẽ nhận ra ban đêm không dài đến thế. loay hoay một lúc đã thấy trời chớm sáng bên ngoài. Chúng tôi chạy khoảng hai tiếng rưỡi thì xe bị bể bánh. Cây đinh dài bốn phân cắm vào bánh xe của chúng tôi. Anh hỏi đùa: “Thấy cực chưa? Muốn đi về chưa?”. Tôi đáp lại: “Cuộc vui mới bắt đầu thôi anh. Thế mới thú vị.”

Sửa xe cho chúng tôi là cặp vợ chồng cỡ tứ tuần sống trong một ngôi nhà gạch ven đường. Trên đường quốc lộ, cách hai ba cây mới có một căn nhà, nên tìm được nơi vá xe thì quý lắm. Anh rửa mặt, hút điếu thuốc. Tôi cởi nón của mình vò vò mớ tóc cho thoải mái (nói thiệt nếu không quá ảnh hưởng thì tôi cũng muốn cạo cái mớ này đi). Cô rọi đèn cho chú vá xe, vừa hỏi chuyện hai đứa đi đâu vậy. “Dạ tụi con về quê.” – Anh đáp – “Đường này lên Bình Châu hả cô?”. “Ừ… đi hết đường này là tới ngã ba rồi quẹo trái rồi quẹo phải…”

Tôi cũng chẳng nhớ rõ con đường nó như nào.

“Đi cẩn thận nha hai đứa.”

Chào tạm biệt cô chú, rồi chúng tôi lại đi.

Tôi phát hiện mình có thích con người. Tôi cũng thích trò chuyện, cũng thích lắng nghe họ nói, nhất là những người tình cờ gặp trên đường, trong một chuyến xe, hay một chuyến đi, không quá xa cách, cũng không quá thân thiết, như kiểu tình một đêm…

Chạy một lúc, trời hửng sáng. Tôi luôn say đắm vẻ đẹp của hai mốc thời gian bình minh và hoàng hôn. Cái khoảnh khắc nhìn mặt trời tròn ủm như tròng đỏ hột vịt muối, tôi thấy thương cái cuộc đời này.

 2

Thiệt ra chúng tôi chạy rất nhanh, và lạc đường rất nhiều lần. Có khi chúng tôi dừng lại hỏi người bên đường, có khi thì dừng mua nước hỏi người bán. Có khi đang băng băng chạy, một chú chạy lên dặn: “Đường này hay bắn tốc độ lắm mấy đứa.” Rồi chú chạy tiếp.

Rốt cuộc chúng tôi cũng tới được Vũng Tàu (dù không đi qua được Hồ Cốc), rồi tới được Phan Thiết (dù không đi qua Mũi Kê Gà).

Bấy giờ là khoảng 9h sáng. Cô chú bán nước chúc chúng tôi đi bình an.

3

Chặng tiếp theo là cung đường resort Mũi Né và sẽ băng qua sa mạc nho nhỏ để đến Phan Rí và Phan Rang. “Em muốn chụp hình với cừu.” …”Con cừu nó cũng không đẹp như trong phim đâu em.”

Cái sa mạc thiệt kinh khủng! Nó mang vẻ đẹp của sự chết chóc. Cây cối khô quắt trên đoạn đường đi. Bụi đường đỏ bốc lên từng cụm bu bám vào tất cả những thứ xung quanh nó, cây cối, xương rồng, cột điện, cột mốc, con người… Thảm thực vật bị chia đôi nếu đi ngang qua cung đường biển, bên phía biển thì xanh tốt, bên phía núi thì vẫn một màu chết chóc.

5

Tôi hỏi anh tại sao chỉ có Phan Rang mới có cừu. Anh nói, do cừu nó dễ sống hơn trâu, bò, chỉ cần có một mầm cây vừa nhú là nó đã ăn được rồi, nên những nơi thiếu nước, khắc nghiệt như Phan Rang mới nuôi cừu. Tôi hỏi, ủa vậy tụi nó có hạnh phúc không? Anh cười nói, anh cũng không biết tụi nó có biết hạnh phúc là gì không.

Đến tận Phan Rang nơi mới thấy, bọn cừu không sạch sẽ như Shaun the Sheep, và ngày xưa người Chăm chơi xếp gạch thiệt giỏi.

Chúng tôi đến vịnh Cam Ranh vào khoảng giờ hoàng hôn, mặt trời lặn dần nhưng chưa tối hẳn. Anh báo: “Xe sắp hết xăng rồi.” Làm cung đường trải nhựa thẳng băng, có hàng giàn hoa giấy đẹp như mơ bớt thi vị đi một tí. Tuy nhiên, sao lại có cái thứ gì đẹp kinh khủng khiếp như vậy. Trên đèo uốn quanh vào Nha Trang, bên trái là núi, bên phải là biển, nếu không có sương mù dày đặt thì phía xa xa ấy lấp loáng những hòn đảo lớn nhỏ ẩn hiện, trông cứ như tiên cảnh.

Tối hôm ấy, khi đi dạo dọc biển Nha Trang, rồi dừng chân nghỉ trên thành đèo trông ra biển, có tiếng sóng và tiếng nhạc ở bên, tôi nói với anh: “Em không tin là em ra đến đây rồi.”

“Anh cũng không tin anh dám chở em ra đến đây.” – Anh cười.

“As you go to your home by the ocean
May you never forget those sweet hours
That we spent in the Red River valley
and the love we exchanged mid the flowers…”