Ngày tháng quay về – 26

Một vài tháng trôi qua.

Cuộc sống hối hả trôi đi, bỏ lại quá khứ phía sau, bỏ vào niềm tin phía trước, nhưng hình bóng của một người mãi mãi ngự trị trong trái tim một người.

_Phó giám đốc, ông có cuộc hẹn với báo “Doanh nhân trẻ”.

_Ừ, tôi biết rồi.

………….

“Cốc cốc cốc…”

_Mời vào.

_Xin chào, tôi là cộng tác viên của báo “Doanh nhân trẻ”. Hân hạnh được gặp anh.

Phong đánh rớt cây bút xuống bàn. Và trong sự ngạc nhiên ấy, anh cảm nhận từng ngọn ngành niềm vui đang dậy sóng.

_Vy. – Phong gọi.

_Anh không mời tôi ngồi sao?

_Vy. – Anh chạy đến nắm tay cô. – Bố em nói em đã đi rồi kia mà.

_Anh buông ra. Không là tôi la lên đó. – Vy đe dọa.

Phong buông tay. Anh hiểu lý do Vy nổi nóng.

_Anh biết em giận anh. Nhưng hãy nghe anh giải thích được không?

_Nhưng…

_Suỵt.

…………il_fullxfull.360742286_m851

Muội Muội mất được một ngày.

Vừa mới tản sáng đã nghe tiếng người ồn ã ở đầu thôn. Khánh dẫn đầu đoàn người tiến vào làng. Có cả xe ủi đất, có cả những người mặc quân phục xanh theo tháp tùng. Khánh la lối ầm ĩ, đòi gặp trưởng thôn.

Bố Phong cùng tất cả mọi người trong làng bước ra. Phong biết ngay sẽ có chuyện. Anh tiến lên phía trước thì bị bố chặn lại. Bố giận anh, bố không muốn nhìn mặt anh.

_Có chuyện gì? – Bố Phong cất tiếng hỏi, giọng khò khè vẫn còn rất yếu.

Tất cả im lặng. Khánh nhìn xung quanh rồi cất lên tiếng cười khẩy.

_Cái làng này chẳng đáng giá là bao, thế mà ông sếp mình cứ thích bỏ tiền vào.

_Cậu nói cái gì vậy?

Bố Phong nheo mắt. Phong biết rõ Khánh đang muốn nói gì, nhưng làm sao để bịt miệng hắn ta lại.

_Nghe đây. Mọi người có một tuần để rời khỏi làng này. Tất nhiên, mỗi gia đình sẽ được đền bù xứng đáng. Ngôi làng này đã được bán lại, sẽ trở thành khu du lịch sinh thái. Mọi người nghe rõ chưa?

_Nực cười, thật nực cười. Mọi người có nghe hắn nói nhảm gì không? Làng này bao đời nay dân làng mình sinh sống, ngươi tưởng ngươi có quyền mua lại à?

_Tất nhiên, dân làng của ông sống từ bao đời tôi không biết, nhưng đây là đất của nhà nước. Đất nước phát triển thì cần phải quy hoạch những nơi như thế này để kinh doanh, mặc dù nơi này thật rẻ mạc, chẳng đáng một phần một ngàn cái giá công ty tôi đưa ra, các người lời quá còn gì.

_Nực cười.

Bố Phong tiến lên phía trước.

_Chừng nào dân làng này còn người, thì mày không có quyền đụng vào cái làng này.

_Thế à, tôi chống mắt lên xem. Haha. Anh em.

Một toán người bước lên phía trước, xăm xăm lại phía bố Phong ra chiều đe dọa. Phong tiến lên che trước mặt bố.

_Bước xuống ngay. – Phong gằn từng tiếng.

Vài ba người trong đó quay lại nhìn Khánh. Khánh cười, giọng cười đều mà anh đã học được ở đâu đó.

_Kìa, tao đã thông báo với mày lâu rồi mà, phải không?

Khánh bước lại gần Phong.

_Và tao cũng đã cảnh cáo mày rồi.

Phía sau, có tiếng thở dốc, tiếng thở khò khè nặng nhọc và đứt quãng. Chị của Phong la lên, cả dân làng như hốt hoảng.

_Bố, bố bị sao rồi.

Phong quay lại, bố Phong đang gục dần, rồi lịm đi. Anh đỡ bố, ông thở gắt, mắt nhắm nghiền, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương.

_Đưa bố vào bệnh viện.

Bố nắm chặt lấy tay Phong, nói trong những hơi thở cuối cùng.

_Giữ…. lấy …..làng.

Những người to khỏe trong làng bế xốc bố Phong lên vai rồi chạy nhanh ra bến xe. Dường như có gì đó không ổn, Phong hoang mang, và nỗi tức giận lên đến cực độ. Anh quay qua nắm lấy cổ áo Khánh.

_Mày giết người.

_Kìa, buông ra. Tao chẳng làm gì cả. Tất cả là do sếp đấy chứ.

Có tiếng điện thoại reng. Khánh bắt lên, đôi mắt dò hỏi nhìn Phong. Rồi anh đưa điện thoại cho Phong.

_Sếp.

Phong cầm điện thoại. Hơi do dự.

_Chào sếp.

_Chào Phong. Lâu quá không gặp.

_Sếp muốn gì đây?

_Bình tĩnh nào Phong. Không lẽ cậu không tin tôi. Nghe đây, tôi muốn cậu loại bỏ Khánh. Tôi đã theo dõi Khánh khá lâu, cậu ta đã rút tiền của công ty khá nhiều, còn gây xích mích nội bộ. Tôi muốn chơi cậu ta một chập thôi, còn lại là phần cậu. Sau đó, hãy trở về công ty làm việc.

Trong đầu Phong văng vẳng tiếng của bố. “Giữ lấy làng.”

…………………..

_Vì muốn nhanh chóng giải quyết làng của anh, Khánh đã mua chuộc và làm nhiều văn bằng giả. Khánh bị tố cáo, và bị bắt ngay sau đó. Bố anh mất ngay trong đêm. Sau khi ổn định tang lễ và mọi việc, anh quay trở lại thành phố. Anh đi tìm em ngay sau đó. Nhưng bố em nói em đã đi.

Vy im lặng, toan nói gì đó, rồi như nghẹn, lại thôi.

_Anh xin lỗi em, cho anh một cơ hội được không.

_Xin lỗi, em đến đây là vì công việc, không vì việc riêng.

_Thế cho anh xin một cái hẹn được không?

_E rằng không…em chưa thể quên hết tất cả để quay lại được. Giữa hai chúng ta… có quá nhiều rào cản..

Phong nhìn Vy, thật lâu, rồi anh thở dài.

_Anh xin lỗi, chúng ta vào công việc thôi.

……………………….

Một năm trôi qua…

Mùa mưa năm nay kéo dài dai dẳng và nặng hạt, giống hệt như mùa mưa vừa rồi. Đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay thật sự mùa mưa nào cũng như vậy, chỉ tại Vy không để ý thôi.

Thế mà…đã một năm.

Vừa tròn một năm Vy gặp anh lần đầu tiên. Chẳng hiểu sao Vy lại rẽ vào đúng con đường này, vào đúng thời điểm này, và giờ lại đang trú mưa như thế này..

Mỗi sự chia xa đều mang lại hai kết quả. Một là xa nhau mãi mãi, một là cần nhau nhiều hơn. Vy vẫn đang lơ lửng giữa quá khứ và thực tại. Dường như không cần nữa, nhưng vẫn chưa quên được.

Một năm, Vy đếm những sự đổi thay, nhưng đếm đi đếm lại, vẫn thấy có những thứ còn nguyên vẹn. Kỷ niệm, yêu thương, đau đớn, sự sợ hãi…Vy ngạc nhiên khi thấy mình vẫn đang tồn tại…

Nhưng lại không ngạc nhiên khi nghe tiếng anh cùng mùi nước hoa quen thuộc thoang thoảng phía sau.

_Em đến rồi à.

_Ừ.

_Lần này là anh đợi em. Có tính trả nợ bữa càfê đầu tiên không?

_Lạnh lắm. – Vy khẽ rùng mình.

Phong cười, quàng tay vào vai Vy, kéo cô vào nhẹ nhàng. Vẫn ấm lắm, vẫn quen thuộc lắm.

Hai tách cacao nghi ngút khói đặt trên bàn vẫn đang chờ người mở đầu câu chuyện.

_Bố em nói em đi, thật ra là nói em đã đi học.…- Vy ngập ngừng.- Bố em có nhắc đến mẹ anh

_Ừ, mẹ anh cũng vậy, bà gửi lời hỏi thăm bố em.

_Mẹ anh khỏe không?

_Vẫn khỏe, mẹ anh trở lại quê rồi, mẹ anh muốn ở cùng bố anh.

_Ừ.

_Em có nghe tin của Huy không?

_Huy đang làm cho một công ty tin học lớn bên Mĩ, cuộc sống cũng dể dàng hơn rồi, tuy hơi bận rộn, nhưng đỡ hơn những ngày đầu.

_Ừ.

Im lặng…

Hai tách cacao nghi ngút khói vẫn chờ đợi câu chuyện.Hình chụp hoa một buổi mùa hè.

……………..

Mư a đã dứt. Những tia sáng cuối ngày đang tỏa hơi ấm …

_Em đi bên này.

_Anh đi bên kia.

_Tạm biệt anh.

_Tạm biệt em.

Thế rồi, mỗi người rẽ về một hướng, về hai phía khác nhau, cứ như sẽ chẳng bao giờ gặp nhau lần nữa…

“Ngỡ đã mất nhau nào đâu ai hay đến hôm nay….”

The end ./.

Ngày tháng quay về – 25

Hai ngày sau

Vy chuẩn bị bước ra cổng. Bố Vy vẫn ngồi đấy và nhâm nhi ly trà thảnh thơi đọc báo. Bình yên là nơi đây, là gia đình này. Những mối quan hệ hoặc là trực tiếp, hoặc là gián tiếp làm tổn thương nhau.

_Vậy là con quyết định không đi sao? – Bố hỏi

_Bố muốn con đi lắm sao?

_Bố chỉ muốn con hạnh phúc thôi. Con lớn rồi, quyết định thế nào cũng được.

Vy quay người giấu đôi mắt đỏ hoe. Vy nghẹn giọng:

_Bố! Dù con biết con không thể nào tiếp tục với Phong, nhưng con vẫn muốn níu kéo. Và dù con biết Huy yêu con rất nhiều, nhưng con chẳng thể nào đáp trả tình cảm được. Con là đứa con gái thế nào vậy bố?

Bố không trả lời, câu trả lời nằm trong tim Vy. Con người sinh ra để mưu cầu hạnh phúc, để yêu và được yêu, cớ chi lại phài tréo nghoe như thế…

_Con vẫn thắc mắc bà Lan là người như thế nào? – Vy hỏi.

_Một người rất tuyệt vời con à, nhưng vẫn thua mẹ con.

Cánh cổng khép lại. Vy mỉm cười.

……………………..

Sân bay…

_Anh có thể nhìn thấy quyết định của em rồi.

_Em xin lỗi.

_Không có gì. Cũng chẳng tốt gì nếu em bên anh mà tâm trí lại nghĩ đến người khác. Cũng phải để anh biết ghen chứ.

Vy nhìn ánh mắt của Huy hiền hậu sau cặp kính đen, dường như đã che khuất mất nỗi buồn của Huy. Vẫn tại đây, băng ghế dựa, khoảng không đầy nắng, mưa và gió của một năm trước, những kỷ niệm còn tồn đọng lại giữa hai con người giờ trở thành khoảng trống, có người muốn nhớ, có người lại muốn quên. Nhớ nhớ quên quên, cũng chẳng thể nào dễ dàng được.

_Thiệt tình…anh đã hù đến như thế mà có người vẫn lì lợm.

_Anh nói gì? – Vy ngạc nhiên.

_Anh khích tướng một chút thôi ấy mà. Không có gì đâu.

Huy cười. Vy cúi đầu tìm thứ gì đó để nói, nhưng sao nỗi nghẹn ngào cứ chặn cứng họng.

_Anh vẫn mong em sẽ thay đổi quyết định. Chiếc vé này mãi là của em.

Huy nhét vào tay Vy vé máy bay mà Huy đã đặt mua sẵn từ lâu.

_Cho anh một đặc ân cuối.

Huy ôm chầm lấy Vy, thật chặt, thật nhẹ, môi chạm khẽ lên mái tóc mềm mại, phả hơi ấm lên thân thể nhỏ bé quen thuộc. Vy đứng lặng, quá bất ngờ để có thể phản kháng, Vy thấy lòng mình yếu mềm đi từng chút một…

Vy nhìn Huy trở vào trong. Đôi chân nặng nề chợt muốn dợm bước. Tâm trí còn phân vân…

………………………….

Một vài tuần sau…

“Kính coong….”

Ông Tuấn ra mở cửa. Bỗng dưng thấy thở phào nhẹ nhõm khi thấy chàng trai đứng trước mặt, và rồi lại giật mình, khi thấy một người khác.

_Thưa bác, Vy có nhà không bác.

_Nó đi rồi.

Phong chới với. Anh đã đến trễ thật sao? Vy đã đi, đi xa hơn nữa khoảng cách của yêu thương.

_Đây là…- Ông Tuấn nhìn chăm chăm người phụ nữ đang ngồi trong xe.

_Đây là mẹ cháu.

Một giây trôi qua khi ánh mắt hai người va vào nhau. Bà Lan mỉm cười chào, một khuôn mặt rất buồn, không còn hạnh phúc như trước nữa.

_Cảm ơn bác, chào bác cháu về.

Phong chào ông rồi vào xe. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, để lại phía sau là một ánh mắt dõi theo…

……………………………

Trên tầng cao nhất của một khu chung cư cao cấp trung tâm thành phố.

Tàn thuốc lá nhè nhẹ bay theo gió. Một bóng người ngồi dựa vào lang cang nhìn xuống đường. Làn khói nhẹ nhàng vây quanh, bóng tối nhẹ nhàng vây quanh.

_Con hút thuốc sao Phong?

_Mẹ!

Phong dụi ngay tàn thuốc lá.

_Không! Chỉ là con kiếm việc để làm thôi.

_Mẹ hiểu tâm trạng của con. Nhưng đừng làm hại đến sức khòe của mình.

_Dạ.

Im lặng.

_Mẹ! Mẹ ở đây với con nha!?

_Không, mẹ về quê con à, mẹ quen sống dưới đó rồi.

Phong thở dài.

Im lặng.

_Trước khi gặp bố con, mẹ đã yêu ông Tuấn.

Bà Lan dừng một lát, như để nhớ lại xem mình phải nói gì, như để tiếp thêm dũng khí để nhớ.

_Mọi thứ đều có thể hoàn hảo, rất hoàn hảo. Nhưng rồi, ông Tuấn phải lựa chọn, giữa gia đình và mẹ. Mẹ biết, mẹ không có tư cách bắt Tuấn phải chọn mẹ. Đối với một người, gia đình là quan trọng nhất. Mẹ chẳng trông mong gì nhiều vào câu nói: “Mình nên xa nhau một thời gian.” Mẹ đã quyết định trước, bỏ đi. Ban đầu chỉ vì để bớt nỗi buồn. Nhưng mẹ không ngờ, chuyến đi đó đã thay đổi cuộc đời mẹ, mẹ đã gặp bố con. Và mẹ cũng không ngờ, mẹ lại thấy hạnh phúc khi sống cùng bố con…

_Mẹ…

_Thời gian trôi qua quá nhanh, trong một tuần mẹ lên thành phố, mẹ đã gặp lại ông ấy. Giờ mỗi người đều đã có cuộc sống riêng, đều có hạnh phúc riêng. Mẹ cũng mừng.

_….

_Mẹ không khuyên con gì hết, từ đó đến giờ mẹ luôn tôn trọng quyết định của con. Nhưng con phải hiểu rằng, có những sự thay đổi không xấu, theo cách này hay cách khác, mọi thứ sẽ ổn định.

_Con không muốn, con muốn đợi cô ấy.

_Đó là quyết định của con.

_Liệu con còn cơ hội không mẹ.

_…

Phong quay trở lại nhìn con đường về chiều tấp nập xe cộ, thầm mong đâu đó trong những chiếc xe ấy có hình bóng thân quen.

Ngày tháng quay về – 24

Cả hai người quay vào trong làng, một cảnh tượng nghiêm trọng đang diễn ra. Phong đang quỳ gối giữa ngôi đền lớn của làng. Bố Phong đang cầm một cây roi lớn, tất cả dân làng đều đứng xung quanh, ai cũng sợ sệt, không dám hó hé gì.

Bố Phong chống cây roi làm gậy, một tay ôm ngực, lệu rệu đứng, xem chừng yếu lắm.

_Trước giờ trong làng chưa bao giờ xảy ra việc này. Làm trưởng làng như tao thật thất bại. Tao có đứa con như mày cũng thật thất bại.

Bố Phong giơ cao cây roi đánh vào lưng Phong nghe cái “chat” rồi lảo đảo như ngã. Hai chị của Phong lại đỡ bố, Phong cũng dợm dứng lên sau cú đánh của bố nhưng bố Phong đứng vững lại ngay:

_Mày quỳ xuống đó…Cái ngày mày đòi rời xa cái làng này, đáng lẽ tao phải đuổi mày đi luôn để mày đừng đem tai họa đến cái làng này nữa. Tao đánh chết mày.

Thay cho Muội Muội, thay cho bố mẹ nó, thay cho cái làng này.

Bố Phong vung tay đánh liên tiếp vào Phong, anh không chống trả, cứ ngồi yên cho bố đánh, người run lên theo những đợt đòn roi. Tất cả mọi người đều sợ hãi không nhìn. Vy định chạy lên can ngăn, nhưng Huy kịp thời giữ tay cô lại:

_Đừng em.

Bố Phong ngừng lại, thở khò khè, rồi lê chân một cách nặng nhọc đến chỗ bố mẹ Muội Muội đang dựa vào nhau, vẻ mặt nhăn nhúm, đau khổ.

_Anh…anh đánh nó đi, đánh chết nó cũng được, em không biết phải dạy dỗ thế nào với thằng con này nữa, đúng là bất hạnh mà.

Bố Muội Muội nhìn vào cây roi trong tay bố Phong, ông nhìn thật lâu rồi bật khóc.

_Con Muội Muội nó yêu thằng Phong, đánh chết nó, Muội Muội không vui đâu, bỏ đi, không vui đâu…

Rồi ông quay lưng đi, lê lết nỗi đau mất con. Chỉ có một đứa con gái độc nhất, mất nó, như mất tất cả. Mọi thứ dường như nặng nề hơn, cứ tưởng tha thứ là sẽ nhẹ nhàng hơn…

_Thất bại rồi, thất bại rồi…mẹ mấy đứa đâu? Lan đâu? Bả đi đâu rồi? Kêu bả về đây với bố…

Bố Phong khụy xuống ngay khi quay đi. Hai người chị của Phong hốt hoảng, cả dân làng nháo nhào lo lắng, Phong bật ngay dậy lại đỡ bố nhưng bị ông hất tay ra. Những đòn roi về thể xác cũng không đau bằng một cái hất tay dằn xé tâm hồn. Anh ngây người nhìn những người khác đỡ bố, anh tránh đi những ánh nhìn thương hại hay suy xét. Anh đi theo bố, lặng lẽ, rồi đứng bên ngoài, chờ đợi.

Vy không biết nên làm gì lúc này, cô rất đỗi phân vân và rất đỗi sợhãi. Huy kéo tay Vy thì cô dằn lại:

_Khoan…

_Mình về thôi. Không nên ở đây nữa.

_Nhưng.

_Về thôi, nghe anh. Em không thay đổi được gì đâu, bởi thế đừng làm nó rối tung lên nữa.

……………..

Nửa tiếng sau, Vy đã ngồi trên xe khách khởi hành về thành phố. Huy đã chia buồn với bố của Muội Muội và chào tạm biệt gia đình Phong. Huy không nói gì về cuộc chia tay ấy, Huy bắt Vy đứng ngoài làng, tách biệt, rời bỏ…Vy không thuộc về nơi này…Vy hiểu…nhưng sao lại cay đắng như thế…nhưng sao lại khó chấp nhận như thế…

Trở về…

Vy kể cho bố nghe những gì đã xảy ra nhưng Vy không khóc nữa. Nước mắt lúc này không còn là liều thuốc sát trùng hữu hiệu, vết thương đã lan rộng, đã di căn, đã trở nên khó chữa lành hơn bao giờ hết.

Vùi đầu vào gối, Vy càng cố quên, nỗi nhớ càng dữ dội, Vy nhớ, dường như nhớ tất cả những gì đã xảy ra…từng hình ảnh dồn dập hiện lên làm đầu Vy đau. Vy mệt mỏi nghĩ đến ngày mai, mệt mỏi nghĩ đến tương lai. Và mệt mỏi vì những ngày tháng đã qua. Đã có quá nhiều chuyện xảy ra, đâu là bắt đầu, và đâu là kết thúc….?

Sao dường như tất cả đã kết thúc trước khi ta nhận ra nó đã bắt đầu.

Thật luẩn quẩn và mâu thuẫn…

Ngày tháng quay về – 23

Anh đi mãi đến một nơi xa khỏi bản làng, xa khỏi con người, chỉ toàn cây, gió và màn đêm tĩnh mịch. Anh hét to gọi tên người con gái anh yêu. Anh xin lỗi cô ấy và khổ đau thật nhiều…Bóng đêm bao trùm bóng dáng anh…

Xa xa trong khoảng không ấy, một người con gái nhìn anh mà rơi lệ…

Sáng hôm sau, trong làng xảy ra một chuyện động trời.

Muội Muội cắt mạch máu tự tử.

Khi Huy và Vy đến nơi thì Muội Muội đã hấp hối vì mất quá nhiều máu. Phong ở bên cạnh ôm lấy Muội Muội và giữ chặt miệng vết thương nhưng vẫn không ngăn được dòng máu đỏ tươi đang tuôn chảy theo nhịp đập của mạch.

_Anh Phong. – Muội Muội thều thào – Anh hãy tiếp tục thực hiện ước mơ của mình đi. Anh không cần phải lấy em nữa rồi. Em đã rất hạnh phúc vì được làm em gái của anh. Nhưng mãi mãi…em vẫn không trở thành một người đặc biệt trong anh được. Em không hối hận vì đã yêu anh. Anh cũng không cần thấy có lỗi vì em ra đi thế này. Đây là lựa chọn của em. Em…lần đầu tiên em được lựa chọn đấy anh. Giờ em đã hiểu vì sao anh lại muốn thực hiện ước mơ đến như thế, vì trong giấc mơ….anh sẽ tìm thấy thiên đường.

_Muội Muội. Sao em lại khờ như vậy? – Phong ôm chặt Muội Muội. Đôi mắt đỏ hoe, ánh lên nhiều đau xót.

_Đừng khóc anh Phong…Mạnh mẽ lên…Em cầu chúc hai người hạnh phúc….

Tiếng nói Muội Muội nhỏ dần, đôi mắt từ từ khép chặt lại như khép chặt quá khứ sâu thẳm của tình yêu và nỗi đau của nó.

…………………………………………..

Vy thấy đôi mắt mình đang nhòa đi và trái tim như có ai bóp nghẹt. Trong thời khắc này, mọi thức càng thêm bế tắc và khó tháo gỡ. Một người mất đi sẽ để lại nỗi đau da diết cho người còn sống, Anh sẽ chẳng thể nào quên Muội Muội được, cả Huy, cả cái làng này.. Và Vy chỉ là một người thừa thải, một kẻ lạ mặt bước vào làng khiến cho mọi thứ trở nên đảo lộn.

Vy quay người chạy đi, chạy mãi cho đến đầu làng, trốn sau cây đa cổ thụ sừng sững. Vy ngồi thụp xuống, thu người lại để khóc. Vy tự trách mình tại sao lại trở nên ghen tỵ như thế, ghen tỵ với cả người đã khuất. Còn nữa, chính Vy đã đến đây, chính Vy, không ai khác, xen vào cuộc sống yên bình của Phong và Muội Muội, chính Vy đã giết Muội Muội, Vy không biết làm sao có thể đối mặt với chính mình. Vy cảm thấy mình xấu xa vô cùng. Bởi thể, ức quá mà khóc. Nước mắt chảy mãi dù chẳng có tiếng nấc nào.

Bài thơ chép lại...
Bài thơ chép lại…

_Vy!

Là Huy gọi. Nhưng Vy xấu hổ đến nỗi chẳng thể ngước lên nhìn Huy.

_Anh có chuyện muốn nói với em.

Vy vẫn im lặng.

_Vy! Nghe anh nói, không phải lỗi của em.

_….

_Nghe anh nói đây Vy, em đừng suy nghĩ lung tung. Có những thứ chúng ta không thể lường trước được, chúng ta xuất hiện không đúng lúc thôi…

_Em đã giết Muội Muội.

_Không.

_Em đã để cô ấy thấy tình cảm của em dành cho Phong, em đã đẩy cô ấy đến cái chết.

_Thế thì không lẽ anh cũng tìm đến cái chết à?

Huy nổi nóng, lớn tiếng, vuốt khuôn mặt đỏ bừng vì giận của mình. Điều đó càng làm Vy thấy sợ hãi, càng co người lại như một đứa trẻ đang bị đe dọa. Ngay cả người thân thiết với Vy tại nơi xa lạ ngày nhất cũng nổi giận với cô.

_Anh…vẫn hy vọng rằng, khi anh trở về, anh vẫn còn em. Có lẽ anh đã đề cao tình yêu quá phải không Vy? Hay thật sự đó không phải tình yêu? Tại sao Muội Muội có thể chờ Phong năm năm, bảy năm…? Anh không hiểu, anh đã thiếu điều gì? Anh không hiểu anh đã bỏ sót cái gì? Vy, em nói anh nghe được không?

Vy vẫn khóc. Làm sao Vy có thể trả lời Huy được khi chính bản thân Vy còn bối rối với những gì đang xảy ra, đã xảy ra. Khi bắt đầu một mối quan hệ, chẳng ai có thể biết được chuyện gì sẽ xảy đến. Lúc đó người ta còn bận cười, bận truyện trò, bận tâm sự…ai mà nghĩ đến một ngày phải khóc, phải đau, phải rướm máu…

_Vy! Em còn yêu anh không. Vy!

Huy lay Vy dậy để nhìn thẳng vào mặt Vy. Cô cố né tránh ánh nhìn đó, cô sợ, thật sự sợ.

_Vy!

Chẳng thể nào đáp lời, Vy vô hồn nhìn quanh chỗ khác.

_Vy! Hãy cùng anh qua Mĩ, quên hết nơi này đi và làm lại từ đầu.

Vy ngỡ ngàng nhìn Huy.

_Không, không thể được.

_Suỵt. – Huy chặn lời nói của Vy. – Mình về thôi em.

Ngày tháng quay về – 22

Huy đặt tay lên đôi vai đang run rẩy của Vy. Nhẹ nhàng thôi nhưng chạm vào góc khuất của tâm hồn. Vy tránh né sự quan tâm của Huy.

_Em không sao chứ?

_Em không sao.

Vy vẫn còn yêu Phong rất nhiều, rất nhiều, nhiều vô cùng. Thế mà Vy vẫn cố quên để trở lại với Huy. Vy tự ngụy biện bằng việc cô đáp trả lại tình cảm để thõa mãn Huy, trong khi thực tế, Vy đang tự dối lòng mình. Tình cảm Vy dành cho Huy khác với tình cảm cô dành cho Phong. Không nhiều hơn, không ít hơn nhưng mãi mãi không bao giờ giống nhau được. Vy không thể đem tình cảm của Phong đặt vào tình cảm của Huy, không thể coi Huy như là Phong, cũng không thể lừa dối Huy mãi thế được.

_Em nằm nghỉ chút đi, bà Năm về rồi, không ai quấy rầy em nữa đâu. Ngày mai mình sẽ về thành phố sớm em nhé!

Huy chẳng hỏi gì về những việc đã xảy ra. Nhưng Vy nghe có chút cay đắng trong giọng nói của Huy, có chút yêu thương và có chút đau đớn. Huy dặn bà Năm xem chừng Vy, rồi Huy rời khỏi nhà.

Giữa khuya thanh vắng, những chiếc đèn lồng đang tỏa ánh sáng yếu ớt của những cây nến sắp tàn. Huy suy nghĩ miên man về những gì đã nhìn thấy, đã nghe thấy. Dường như chỉ có mình Huy là không biết có chuyện gì xảy ra. Sao chẳng ai nói cho Huy biết Vy đã yêu Phong từ lúc nào rồi…Huy hoang mang, bối rối. Một năm qua anh đã có rất nhiều, nhưng lại mất Vy, mất Vy từ người anh mà Huy kính trọng nhất. Chính Phong đã giúp đỡ Huy có ngày hôm nay, cho Huy ở chung nhà khi Huy lên thành phố học, cổ vũ động viên Huy học tập, dạy dỗ Huy về cuộc sống, về mọi thứ. Giờ đây, đứng giữa những mâu thuẫn mà duyên số tạo nên, Huy thấy bế tắc.

“Bõm…”

Phong ném những viên đá xuống dòng sông tạo thành những vòng sóng dao động, lan tỏa, rồi lại trở nên êm dịu. Cuộc đời con người đôi khi cũng bị tác động của những “viên đá”, trở nên dao động, rồi sau đó, lại trở thành mặt nước im lìm đứng gió; những “viên đá” cứ thế chìm xuống đáy, trở thành quá khứ sâu thẳm; mặt nước im lìm là hiện tại…Rồi vẫn cứ thế, hiên ngang đón nhận những “viên đá” làm dao động.

Phong cũng đang bế tắc. Các vấn đề chồng chất lên nhau, như những “viên đá” chồng chất lên nhau. Không biết bắt đầu từ đâu mới có thể dọn sạch bãi đá chìm dưới đáy. Chỉ sợ lâu ngày các “viên đá” tự mài dũa sắc nhọn, đâm cứa vào lòng sông…

_Anh đã quen Vy từ lúc nào?

_Anh có cần phải trả lời không? Chính em cũng có câu trả lời mà.

_Anh thừa biết Vy là bạn gái của em…

Phong không đáp. Anh không cố ý add nhầm nick, càng không cố ý tiếp tục câu chuyện. Tất cả chỉ do vô tình, sự-vô-tình-có-sắp-đặt đó, bỗng dưng đưa hai người xa lạ đến với nhau.

_Em yêu Vy.

Những “viên đá” cứa vào lòng sông.

_Em sẽ không nhường cô ấy cho ai, kể cả anh đi chăng nữa.

Lòng sông lăng tăng những bọt sóng, rướm máu.

_Tại sao anh không phản bác? Anh trở nên đầu hàng số phận từ lúc nào thế? Anh yêu Vy mà như thế à?

Phong tính đáp trả điều gì đó, nhưng lại thôi.

_Vy rồi sẽ về Mỹ với em. Cả hai sẽ làm lại từ đầu. Nếu anh yêu Vy thì hãy giữ cô ấy lại…Em chỉ biết rằng, Vy không phải người theo đuổi những thứ không thể có được

Phong ném viên đá cuối cùng xuống sông và đứng dậy bỏ đi.

_Thế thì tốt thôi.

Ngày tháng quay về – 21

_Vy đâu? – Phong hỏi.

_Cô ấy mệt nên ở nhà.

_Ừ.

Huy quan sát ánh mắt lơ đễnh của Phong nhìn vào đám đông Huy vừa bước ra. Có chút hụt hẫng, có chút nhẹ nhõm, có một chút sự nuối tiếc. Đôi khi người ta không nói không phải do người ta không biết, không hiểu; mà do người ta đã biết đã hiểu, nên người ta không muốn khẳng định; biết được sự thật, dù sao cũng làm người ta không vui.

Phong cố không giữ hình bóng Vy trong tâm trí. Muội Muội đang đi phía trước anh, những đứa trẻ vây quanh Muội Muội, vẫy vẫy những chiếc lồng đèn tỏa màu sắc. Muội Muội sẽ là một người vợ tuyệt vời, một người mẹ tuyệt vời, nhưng không thể là một người yêu. Tình yêu khắc nghiệt đến thế, nếu nói yêu, Phong chỉ yêu một người, nhưng trong hôn nhân, Phong lại sống cùng người khác, như một người bạn cùng san sẻ gánh nặng của cuộc sống.

Phong giật mình đưa mắt tìm Khánh, hắn đã lẻn đi đâu mất.Day 190

…………………..

“Cạch”

Có tiếng mở cửa làm Vy giật mình. Nghĩ là Huy. Vy vội vàng quay vào trong lau nước mắt.

_Em khóc sao Vy? Phong bỏ rơi em phải không?

Không phải Huy. Một giọng nói đàn ông lạ lẫm lẩn chút men rượu. Vy quay người lại, bật dậy khỏi ghế. Khánh lúc này đã đứng sát bên người Vy.

_Anh…À, em đâu có khóc. Sao anh không dự hội? Anh làm gì ở đây vậy?

_Nhìn em anh đã biết có chuyện gì rồi. Nhưng thôi em đừng buồn, anh biết người con trai bên cạnh em hiện giờ cũng không thể nào làm em thỏa mãn được, đúng không? Lại đây với anh nào…

Những lời nói khiếm nhã trôi tuột vào màng nhĩ làm Vy sởn gai ốc, cô hoảng sợ lánh xa khỏi Khánh, không để những ngón tay của hắn chạm vào mình.

_Để em đi gọi anh Phong cho anh nhé.

_Anh không tìm Phong. Anh tìm em, Vy. Em tin hay không cũng được, nhưng anh yêu em, em mới là một nửa của anh. Thảo lúc đó đeo bám anh quá nên anh không nỡ dứt bỏ. Giờ cả hai chúng ta tự do rồi, chúng tay hãy đến với nhau nhé.

Vy trân trối nhìn Khánh. Hắn ta đang nửa tỉnh nửa say, nói nhăng nói cuội không kiểm soát, và chắc hẳn hắn cũng không kiểm soát nổi hành động của hắn. Bất ngờ, Khánh kéo Vy lại và ôm lấy Vy vào lòng. Mặc cho Vy giãy giụa nài nỉ.

_Anh Khánh, không, anh mất tỉnh táo rồi. Buông em ra.

_Anh yêu em, Vy – Khánh siết chặt vòng tay hơn. – Tình cảm có thể vung đắp sau mà em.

Khánh bế Vy lên, thả Vy xuống giường rồi hôn tới tấp vào mặt cô. Vy cố sức đẩy Khánh ra, nhưng vô ích, bàn tay thô ráp và cánh tay nổi đầy những lằn gân đã siết chặt đôi tay nhỏ bé của Vy lại. Vy gào thét:

_Không! Buông tôi ra, cứu tôi với. Anh Phong, cứu em…

Tiếng kêu cứu tan vào trong đêm tối, không âm vang, hòa trong tiếng khóc nức nở lặng lẽ. Khánh giữ chặt Vy như một con dã thú giữ chặt con mồi. Vy nghĩ đến hình ảnh của những người con gái bị Khánh chiếm đoạt, Vy ghê sợ nghĩ đến thân thể nhuốm bẩn của mình, Vy đau đớn nhớ đến ánh mắt lạnh lùng của Phong. Vy bắt đầu đuối sức. Thân thể mỏng manh của Vy chẳng thể kháng cự nổi sức mạnh của một người đàn ông. Xung quanh đây vắng vẻ, chẳng có ai đến cứu.

Chợt, một sức mạnh nào đó đã giải thoát Vy khỏi vòng tay ghê sợ của Khánh. Vy nghe tiếng người đổ “rầm”. Vy thấy anh đứng chắn trước Vy, Khánh đã ngã xuống đất.

_Mày dám. – Khánh gầm gừ – Mày có tin ngày mai tao sẽ san bằng nơi này không?

_Mày có tin tao sẽ giết mày ngay tại đây không? – Phong đáp trả. Bàn tay siết lại ra chiều đe dọa.

Khánh nhổ một ngụm máu trong miệng rồi quay lại nhìn Phong vẻ thách thức.

_Mà thôi, chẳng cần phải làm trò trống nhiều đến vậy. Chỉ cần tao ra thông báo với toàn thể dân làng một tiếng thì sẽ có phim hay để xem. Sẽ có người lên cơn đau tim mà chết ấy nhỉ.

Phong nắm lấy cổ áo Khánh đẩy mạnh vào tường, khuôn mặt hằn lên nỗi tức giận và thù hằn.

_Tao cảnh cáo mày….

_Công ty đã ký duyệt rồi. Trước sau gì nơi đây cũng sẽ trở thành khu lịch sinh thái. Cái làng này sẽ giải tán đi hết. Haha..thật thú vị phải không Phong? Tao chờ xem bố mày biết tin.

Phong trở nên mất bình tĩnh. Anh dùng tay siết chặt cổ của Khánh khiến khuôn mặt Khánh biến sắc. Vy sợ hãi chạy lại nắm tay Phong.

_Đừng mà anh, buông ra đi. Anh đừng làm vậy. Giết người là ở tù đó. Anh Phong, buông ra đi.

Phong dần nương nhẹ tay rồi buông hẳn hai bàn tay ra khỏi cổ Khánh để lại vết hằn đỏ trên cổ. Mắt Phong vẫn còn ánh lên nỗi tức giận khôn cùng. Khánh chỉnh sửa lại cổ áo, khinh khỉnh nhìn Phong.

_Thôi, tao thích để tự mày thông báo với bố. Tao thích nhìn mày sẽ bất lực khi nhìn thấy bố mày đau đớn. Tao xem mày sẽ làm được gì. Còn em, Vy, thật uổng công anh yêu em.

Vy không nhìn Khánh. Sau khi buông một câu thách thức, Khánh bỏ đi. Vy vẫn còn run người lên vì sợ hãi. Phong quay sang nắm tay Vy hỏi han.

_Em có sao không Vy?

Ánh mắt của Phong đã trở về như lúc trước, Vy có thể cảm nhận được sự âu yếm cùng sự quan tâm trong đôi mắt ấy. Vy òa khóc nức nở ôm lấy Phong.

_Tại sao anh lại bỏ em? Anh không yêu em sao?

_Vy à, anh…anh không thể làm khác được, anh không có sự lựa chọn.

_Anh có nghĩ đến em không? Anh có nghĩ…em sẽ đau đớn thế nào không? Anh không giải thích cho em lý do, lại bỏ đi như thế, anh ác lắm, ác lắm…co nguoi hen toi cuoi phuong troi

Phong ôm chặt Vy vào lòng, đau đớn nhìn người mình yêu khóc nấc. Anh không biết phải làm thế nào để gỡ mối dây này ra, không biết làm thế nào để có thể dỗ dành, để có thể bỏ hết mọi thứ và ở bên người anh yêu thương. Anh siết chặt lấy Vy, cảm nhận từng hơi ấm cô mang lại. Thân thể này, mái tóc này, mùi hương này…anh càng muốn quên lại càng không thể quên được. Không thể quên được, nhưng không ở bên nhau được.

_Anh không biết phải giải thích thế nào. Anh thật sự có lỗi với em. Nhưng anh còn nhiều thứ phải lo. Và anh không thể bỏ mặc gia đình được. Anh nợ họ quá nhiều. ..Vy à, em hãy hiểu cho anh.

Vy nới lỏng vòng tay ôm anh, nhìn anh với khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt. Vy nhớ lại lời bố nói: “Chữ hiếu đối với người trẻ lớn hơn chữ tình nhiều lắm.” Vy đẩy anh ra xa rồi quay đi nơi khác.

_Em hiểu rồi. Anh đi đi.

Phong thở dài, đầu óc quay cuồng, đau như búa bổ. Anh biết, anh không còn một cơ hội nào nữa. Chính anh đã đẩy tình cảm cả hai ra xa, và Vy lại tiếp tục đẩy anh ra xa. Xa cả về khoảng cách, và cả tâm hồn.

Phong rời khỏi nhà. Huy và Muội Muội đã đứng trước cửa từ lúc nào, cả hai ngỡ ngàng nhìn anh rất lâu. Phong mệt mỏi không muốn giải thích thêm gì nên cứ thế mà đi tiếp. Muội Muội đi theo sau anh. Hội làng đã tàn, đêm đã về khuya, dân làng tản mác về nhà. Đâu đó có tiếng hát nghêu ngao của mấy ông say rượu, tiếng con nít khóc, tiếng ru à ơi…Những chùm lồng đèn hấp háy ánh sáng trong gió. Muội Muội đi nhanh đứng chắn trước mặt anh.

_Em có chuyện muốn hỏi.

_Ừ.

_Anh và Vy yêu nhau phải không?

_Ừ. Đã từng.

_Anh còn yêu Vy nhiều lắm phải không?

Anh nhìn Muội Muội hồi lâu, rồi lảng tránh ánh mắt ấy, anh thở dài.

_Hãy cho anh thời gian. Hiện giờ anh không thể quên Vy được. Nhưng anh lại không thể ở bên cô ấy, anh phải ở bên em. Anh biết mình chẳng ra gì khi làm thế với em. Anh…

Muội Muội vụt bỏ chạy. Trước đó, đôi mắt đã ngấn nước. Phong nhìn theo hình bóng Muội Muội lẩn vào trong bóng tối mà không dám đuổi theo. Cả hai đều cần một khoảng lặng cho những gì đã xảy ra. Anh ngồi xuống bên bờ đê ngắm từng chùm lục bình trôi trong màn đêm tĩnh mịch…

Ngày tháng quay về – 20

_Ông ơi, ông ơi….Có một cậu trẻ lắm đòi vào gặp trưởng thôn. – Bà Năm gọi.

_Ai vậy? Đang trưa mà, bảo về đi.

_Không được, cậu ấy nhất quyết đòi gặp trưởng thôn.

_Hừ! Phong à. Ra xem xem ai thế.

Phong lại lầm lì đi ra ngoài cổng, không ngoái lại nhìn mọi người, tất nhiên, không hề nhìn Vy. Sau một thời gian khá dài đủ để bữa trưa trôi qua, Phong quay lại với người khách và thật ngạc nhiên khi Vy quen người đó.

_Ủa? Vy! Sao em ở đây. À à…. – Khánh đắc ý nhìn Vy.

Bị cái liếc mắt của Phong, Khánh khựng lại. Anh đưa mắt nhìn bố Phong và cúi đầu chào lễ phép, làm ra vẻ ngoan ngoãn và phục tùng.

_Đây là bạn con, bố àh. –Phong giới thiệu.

_Bạn con? Sao lại muốn gặp trưởng thôn?

_À, vì Khánh muốn viết một bài về làng mình, Khánh là nhà báo.

_A, thế cơ à, tốt tốt, lại đây bác kể cho. Để bác giới thiệu trước nhé. Đây là hai con gái bác, Huy, bác coi như con trai và bạn nó, Vy chắc con cũng đã biết. Còn đây là Muội Muội, vợ sắp cưới của Phong.

Khánh liếc qua Vy nhưng Vy không đáp trả lại. Vy chẳng thích Khánh nên không muốn có mối liên hệ gì với Khánh, cũng chẳng cần giải thích gì thêm, chỉ nghe là đã hiểu.

Khánh được bố Phong đón tiếp niềm nỡ.

Muội Muội để mắt đến Phong.

Huy tham gia vào buổi trò chuyện nhưng vẫn hay bắt chuyện với Vy.

Những đôi mắt kiếm tìm nhau trong không gian vô tận. Những đôi mắt chất chứa yêu thương, những đôi mắt lạnh lùng xa lánh….

Lễ hội của làng diễn ra vào sập tối, khi không còn đủ ánh sáng để trông thấy mọi vật. Lúc ấy, từng chiếc lồng đèn tự làm được thắp lên, treo khắp làng, trên từng ngọn cây, đến từng căn nhà, băng qua mọi ngóc ngách trên tay người. Làng bỗng dưng sáng lạ, sáng rõ như ban ngày. Những chiếc lồng đèn là những lời cầu chúc thịnh vượng, sẽ được tiếp tục treo cho đến tận tuần sau. Mọi người trong làng tập trung trong nhà lớn để đàn, ca, hát , múa. Giữa đêm, trưởng thôn sẽ thắp chiếc lồng đèn lớn nhất để thả bay trên trời.

Hội thật vui, nhưng Vy lại cảm thấy không khỏe, chính xác là Vy thấy không vui. Thế nên, Vy ở lại nhà Huy. Vy sợ, sẽ gặp Phong ở chốn đông đúc ấy, Vy sợ sẽ lại bắt gặp ánh mắt vô tình của Phong, Vy sợ mình sẽ bật khóc.

_Anh ở nhà với em nhé! – Huy lo lắng.

_Thôi anh đi chơi đi, lần này về không dự hội thì biết khi nào mới dự được?

_Nhưng còn em…

_Em không sao. Chắc còn khó chịu vì sáng đi xe thôi. Đi đi mà, Em không sao.

Đẩy được Huy ra khỏi nhà, Vy thở phào nhẹ nhõm. Huy còn ở đây thì Vy còn phải đóng kịch, mang một cái mặt không phải của mình. Vy mệt mỏi gục đầu xuống bàn. Nghĩ đến Phong, nghĩ đến Muội Muội, nghĩ đến đám cưới của họ. Nước mắt rơi trong thầm lặng, nhẹ nhàng đến nỗi Vy chẳng hề hay biết, cũng có thể nặng nề đến nỗi, nước mắt chảy ra Vy cũng không cảm nhận được. Vy thiếp đi mất trong sự lạnh lẽo ấy…thầm mong đêm qua mau. Ngày mai, Vy sẽ cùng Huy trở về thành phố. Sớm rời xa nơi này. Rời xa khỏi quá khứ chỉ toàn day dứt và khổ đau giữa người và người.

Ngày tháng quay về – 19

Chiếc xe khách đỗ phịch tại trạm. Đã đến nơi. Huy gọi khẽ Vy. Giữa mơ và tỉnh, Vy vẫn kịp nhận ra mình đang ở bên Huy và quên đi hình ảnh Phong đôi lúc ẩn hiện. Huy dắt Vy băng qua cánh đồng lúa xanh mướt bạt ngàn để đến với ngôi làng nhỏ mà rất êm đềm. Tấm biển tên làng đã mờ nhạt chữ. Từng ngôi nhà tranh vách lá đều tỏa ra một làn không khí ấm cúng. Vài đứa trẻ cởi trần chạy trên nền đất đỏ, vài người phụ nữ nhóm bếp phía sau hiên, khói tỏa nghi ngút. Một buổi sáng làng quê thanh bình.

Huy đi đến một ngôi nhà nhỏ ba gian, nằm giữa hai khoảng sân nhỏ.

_Cậu Huy, cậu về rồi hả? – Một giọng lanh lảnh reo lên.

_Bà Năm.

Bà Năm là một người phụ nữ tròn người, phúc hậu. Huy ôm chầm lấy bà, hai bà cháu tíu tít cười.

_Trời ơi, cậu về ông bà mừng lắm đấy.

_Con biết rồi. Mà…con nhớ bà Năm lắm nha.

_Cha mày! Bố mẹ ở đó mà mày nhớ tao.

_Hìhì.! – Huy cười.

_Ua? Ai đây?

_À, đây là bạn con. Vy à, đây là bà Năm.

_Chào bà. Con nghe Huy kể về bà nhiều lắm.

_Mèn đét ơi, thằng Huy dẫn bạn gái về mà sao không báo cho bà biết. Vào đây con, vào ngồi nghỉ đi. Rồi bà dặn Huy nè, trưa con qua nhà lớn ăn cơm. Bà Lan có việc lên thành phố rồi nên bà qua nhà trông nhà cửa giùm. À, con vào thắp nén nhang cho bố mẹ đi.

_Dạ, con biết rồi.

Bà Năm đi mất. Chỉ còn Vy và Huy. Huy dắt Vy ra sau nhà, nơi có hai nấm mộ phủ đầy cỏ xanh. Huy đốt bốn nén nhang, chia cho Vy hai nén, rồi ân cần trò chuyện cùng hai nấm mộ.

_Bố, mẹ, con về rồi đây. Bố mẹ khỏe không? Lâu quá con không gặp bố mẹ, con nhớ bố mẹ lắm…

Rồi Huy chắp tay, thành kính lạy bố mẹ. Bố mẹ Huy mất khi Huy còn bé. Mọi người tránh không nói lý do cho Huy biết, có lẽ vì tránh làm tổn thương một cậu bé. Đến khi lớn lên, Huy cũng không cố tìm hiểu lý do vì: “Bố mẹ anh vẫn còn đây, thân xác họ bên dưới lớp đất, nhưng họ mãi bên anh, anh không nghĩ mình cần lý do để làm gì. Lý do đó anh có chấp nhận được không, hay lý do đó có làm anh hối tiếc gì không…Anh không nên biết thì hơn…”

_Anh dẫn em đi tham quan làng xóm nhé.

Huy dẫn Vy đi nhiều nơi, bờ sông Huy hay ra lội nước, bãi cỏ Huy chơi bắn bi; khu vườn nhà đầy hoa của hàng xóm. Huy vừa đi vừa kể nhiều kỷ niệm về quê hương. Những kỷ niệm như vỡ òa ra trong phút chốc với những niềm vui thơ trẻ, với những suy nghĩ ngây ngô. Gió mơn trớn trên mái tóc Vy, hòa vào Vy những cảm xúc trong trẻo của buổi ban sơ, của những ngày nắng gió trong cuộc sống, của những ngày không có anh trong đời nữa…tumblr_nduqatIVat1qzdiqvo2_1280

……………………

Giữa trưa.

_Huy!

_A! Muội Muội.

Vy chưa kịp nhận ra cô gái gọi tên Huy là ai, thì đã kịp nhận ra người con trai đi sau cô gái ấy là ai…

Vy nhìn anh, thời gian lặng lẽ trôi qua, nhưng cơ thể Vy như đóng băng không hoạt động. Vẫn là anh đấy thôi, không thể khác được, không thể lầm lẫn được. Nhưng sao lại có gì đó rất khác, ánh mắt khác, hơi thở khác và tình cảm cũng khác. Anh không nhận ra Vy hay cố tình không nhận ra…anh né tránh ánh mắt Vy hay thật sự không muốn nhìn…

_Vy! – Huy kéo tay Vy lại. – Để anh giới thiệu cho em. Đây là Phong, còn đây là Muội Muội, là hai anh chị anh yêu quý nhất.

_Chào em. Huy nha, có cô bạn gái thật dễ thương. – Muội Muội tươi cười.

Phong thinh lặng gật đầu. Vy chẳng biết làm sao có thể đối mặt với nỗi đau anh mang lại. Muội Muội bắt gặp ánh mắt của Vy nhìn Phong, và vẻ lảng tránh thấy rõ của Phong. Bằng linh cảm của phụ nữ, chị có thể mường tượng được có điều gì đó lẩn khuất giữa hai người, giữa nam và nữ, giữa hai thái cực của cuộc sống.

_Thôi, cũng trưa rồi, mình về nhà lớn ăn cơm đi. Đi thôi anh. Đi thôi hai đứa. –Muội Muội giục.

Huy ghé tai Vy nói khẽ.

_Ngày anh gần đi, anh tạo nick chat mới giống của em, nhớkhông? Chẳng biết thế nào mà Phong bảo add nhầm nick cô bé nào đó, may mà Phong không để ý tới.

Vy bật cười. Hay duyên số cũng do người định…

……………………………………..

Ngôi nhà của Phong to gấp mấy lần nhà Huy, phải nói là, nếu xây lại thì có thể thành một biệt thự với sân vườn rộng lớn. Nhưng không hiểu sao, nơi đây còn hoang sơ đến nỗi như chưa được khai phá, chẳng có vết tích nào chứng tỏ công nghệ mới ghé vào đây.

Gian nhà giữa là nơi sinh hoạt và dùng cơm. Huy được bố Phong ôm vào lòng yêu thương, có vẻ cũng lâu rồi Huy không về. Ông nhìn sang Vy, mỉm cười đầy ngụ ý.

_Cô bạn gái được đó con trai.

Vy cúi đầu chào, chẳng biết là với danh nghĩa gì, Vy không hề mong muốn có cảm giác xa lạ khi gặp bố Phong, Vy mong mọi chuyện sẽ khác…

_Con nghe nói bác vừa bệnh dậy. – Huy hỏi.

_Ôi! Bệnh xoàng của người già đó mà. Chỉ tại bác gái và mấy đứa này cứ lo cả lên.

_Bác đừng nói vậy. Bác khỏe là mừng rồi.

_Ừ mừng. Nhờ vậy mà giữ được thằng Phong ở đây nè. À mà, con ở đây bao lâu. Tối nay có hội lồng đèn và ba ngày nữa là đám cưới của thằng Phong và Muội Muội, con phải đi dự nhé.

“Xoảng…”

Vy đánh vỡ cái chén đang cầm trong tay, mảnh vỡ trắng nổi bật trên nền nhà cam nhạt, nhìn đau thương như từng mảnh ký ức bị cắt vụng. Vy hoảng hốt và bàng hoàng.

_Chết, anh lỡ tay đụng trúng em à? Anh xin lỗi nhé. Bà năm ơi, lấy giùm con cái chén khác. – Huy nói đỡ cho Vy.

Vy biết ơn Huy vô cùng. Dù trong lòng đang ngổn ngang những câu hỏi và những câu trả lời, nhưng lại khó khăn đến nỗi không biết sắp xếp chúng làm sao cho hợp lý. Vy thật sự muốn chạy khỏi cái vùng ngột ngạt này, nhưng đôi chân cứ đông cứng lại, chôn chặt xuống đất nhưng ngàn khối bêtông đang đè nặng. Vy gằng từng tiếng khóc, cố không để nó thoát ra được.

_Con không dự đám cưới được bác à. – Huy nói – Bốn ngày nữa con về Mĩ mất rồi.

_Cái thằng. Tao con mày như con cháu trong nhà mà mày làm vậy hả?

_Nhưng tối nay con sẽ dự hội mà. – Huy cười trừ.

_Sao mà được. Phong, mày coi thằng Huy kìa.

_Không sao đâu. Huy bận việc thì thôi.

Phong bỏ đũa và đi vào bên trong nhà, từ nãy đến giờ, anh lầm lầm lì lì, chỉ muốn lẩn trốn tình huống trước mặt, anh sợ nhìn thấy mặt Vy, anh sợ mình sẽ ôm chầm lấy Vy mà không kiềm chế được.

Ngày tháng quay về – 18

_Anh Phong, dậy đi anh, tới nơi rồi.

Phong vẫn tưởng Vy đang lay anh dậy, nhưng thì ra là Muội Muội. Phong ngồi dậy phải nheo mắt nhìn vì chói. Khi anh nhìn ra kính xe thì bắt gặp lại hình ảnh của ngày anh rời xa thành phố. Anh rùng mình nhận ra anh đang quay về, quay về bến xe anh không nhìn lại để ra đi, bước xuống xe và băng qua hai cánh đồng rộng mênh mông là nước, Phong nhìn thấy tấm biển làng mình. Ngôi làng Phong lớn lên, ngôi làng gắn liền với tuổi thơ Phong, ngôi làng nhuộm màu xanh của tán tre, của cỏ dại; nhuộm màu đỏ của gạch nung, màu vàng của đất, nhuộm những giọt mồ hôi của dân cày…Nơi đây chan chứa kỷ niệm với anh, một cảm giác kỳ lạ khó miêu tả cứ vây lấy anh. Chín năm trời anh chưa một lần về đây, thế mà tại sao quê hương vẫn thế, vẫn quen thuộc như vừa xa cách ngày hôm qua…Ngôi nhà nơi Phong ở vẫn còn nguyên đó, như những ký ức chưa bao giờ mất đi, Phong bước vào cổng và vẫn nhớ một cách chính xác từng ngóc ngách của nơi này, anh ngó quanh quất, cảm động bồi hồi.tumblr_nk6ebdAGH81u1ikpuo1_540

Anh vội vã đi đến phòng của bố, bố nằm im lìm trên chiếc giường nhỏ cũ kỹ, chăn đắp đến tận cổ. Thì ra chỉ có con người bị thời gian làm thay đổi, bố nay còn già hơn nữa, già hơn hết thảy những ký ức anh nhớ trong quá khứ, bố ốm đi nhiều, đầu bạc trắng cả…giờ Phong mới biết anh thương bố vô cùng, thế mà chín năm qua anh chưa một lần ghé lại nơi đây, chưa một lần ghé thăm bố anh dù anh đã đi hết ngang dọc đất nước. Mẹ Phong ngồi bên thành giường, vừa trông thấy anh từ xa, bà đã chạy lại hỏi thăm vồn vã:

_Phong, con về rồi hả? May phước con ạ, bố ốm mất rồi.
_Mẹ đưa bố lên bệnh viện chưa?
_Bố con nhất quyết không chịu lên. Đến mẹ nói mà còn không nghe. Hai chị con phải tất tả mời bác sĩ xuống mà bố con cũng có cho khám đâu. Ông cứ nằm đấy mấy ngày nay rồi, lần nào ngủ cũng mớ gọi tên con Phong à, bố nhớ con lắm…

Nỗi đau xót trào dâng trong lòng nhưng không thể cất thành tiếng. Anh liền đến bên giường bố, ngồi đấy, nắm lấy tay bố rồi khẽ gọi:

_Bố ơi, con Phong đây, con về rồi đây.
_Phong hả con? – Bố anh thều thào yếu ớt.
_Sao bố không lên bệnh viện?
_Thôi cứ để bố chết đi, sống làm gì khi con cái chẳng để tâm tới.
_Bố, con xin lỗi đã không về thăm bố. Giờ con về rồi đây, bố đừng giận nữa.

Bố anh gượng ngồi dậy nhưng rất khó khăn. Cả mẹ và Muội Muội phải lại đỡ bố dậy.

_Mày về rồi mày cũng đi thôi. Mày đâu có thương cái thân già này. Mày sống ở trển sung sướng nhà cao cửa rộng, đâu có nhớ đến cái làng quê mùa này.
_Bố à…
_Thôi cứ để bố chết đi cho mày vừa lòng, mày muốn làm gì thì làm, không ai cấm cản mày nữa.
_Bố đừng giận, con xin bố, bố đi khám bệnh đi. – Phong nài nỉ.
_Giờ con ở đây đi, Phong à. Coi như bố xin con, ở đây với bố mẹ, với hai chị, , với cái làng này. Dòng họ mình bao đời sống chết ở đây. Giờ bố chỉ có một đứa con trai là con, không lẽ con ở trển để dòng họ này tuyệt tử tuyệt tôn sao? Bố xin con, còn Muội Muội nữa, nó đã chờ con bao năm nay. Con nghe lời bố đi, ở đây đi, cưới con Muội Muội rồi xin cho bố mụn cháu để ẵm bồng trước khi nhắm mắt. Bố muốn con thành gia lập thất, Phong à. Không lẽ ước nguyện cuối đời của ông lão này cũng không được thực hiện sao?
_Bố à, con…
_Coi như bố xin con đi Phong, hứa với bố đi Phong.

Bố nắm chặt lấy tay Phong, bàn tay bố run rẩy, ánh mắt bố cầu khẩn. Bố anh ho vài tiếng rồi thở dồn dập như muốn ngất, mẹ anh chạy đến bên:

_Ông ơi, tui cũng xin ông hãy vào viện đi, ông làm vậy tui khổ lắm, ông ơi.
_Thằng Phong không hứa, tôi không đi, không đi đâu hết.

Bố thều thào, rồi ho sặc sụa. Phong hoảng hốt:

_Bố! Con hứa! Giờ bố lên bệnh viện đi, con xin bố.

……………………..

Phong theo bố vào bệnh viện, sau một hồi lâu đợi trước phòng cấp cứu, bác sĩ thông báo bố đã đỡ hơn. Phong nghe lời mẹ đón chuyến xe lên thành phố để sắp xếp mọi việc rồi chuyển về đây sống.

_Bố yếu rồi con à. Nếu con đi nữa, ổng phật ý thì mẹ sợ. ..ngay thời gian này con lên đấy làm mọi việc cần thiết đi.

Ngồi trên xe Phong suy nghĩ miên mang, sự nghiệp và thành quả hiện có anh không màng tới. nhưng còn Vy thì sao đây? Hay là đưa Vy đến để giới thiệu cho bố? Không được, Vy còn trẻ, còn cả một tương lai trước mặt, làm sao có thể từ bỏ mọi thứ để làm vợ Phong và sống ở quê như thế này chứ? Hay là…anh vẫn cứ quen Vy, đôi khi anh trở lên thành phố, rồi lại trở về quê, giữa hai bên xa cách như vậy, chắc chẳng ai nhận ra. Cũng không được! Anh không phải một người như vậy, anh không thể lừa dối cả hai người phụ nữ được.
Anh bế tắc trước những suy nghĩ của mình. Phải làm sao đây Phong, làm sao đây?

……………………..

Sau khi bàn giao lại công việc cho cấp dưới và xin từ chức với cấp trên cùng những lời bàn ra tán vào của đồng nghiệp. Phong mệt mỏi quay trở về nhà, với lấy chiếc điện thoại trên bàn và đọc mẩu tin nhắn của Vy, Phong ngả người xuống ghế sofa, lòng thắt lại. Liệu tình yêu Phong dành cho Vy có thể vượt qua được rào cản này không? Anh đau đớn nhận ra anh không thể ở bên Vy được nữa. Vì anh cũng được, vì Vy cũng được…Anh viết cho Vy vài dòng mà tay run lên. Có lẽ, đây là giới hạn của anh rồi. Lần đầu tiên, nỗi đau mất mát trong anh nhói đau lên mạnh mẽ. Anh nghĩ chỉ cần cả hai không gặp nhau nữa thì dần sẽ quên được nhau. Dù cho ban đầu sẽ cảm thấy đau đớn. Phong vào thu dọn mọi thứ cần thiết, để lại mọi thứ cần thiết. Căn hộ này, anh đã mua trọn của công ty để Vy có thể lui tới nếu muốn. Phong đóng sầm cửa lại. Cố quên đi một quá khứ khác để trở về nơi lớn lên của mình.

Chúng ta có bao nhiêu quá khứ, và chúng ta phải quên đi bao nhiêu quá khứ để có thể sống trọn vẹn cho hiện tại và nuôi hy vọng vào tương lai?

“Đâu đó trong khoảng trống của cuộc sống,

Ta chợt nhớ đến nhau,

Chỉ nhớ đến chứ không còn tìm đến

Một tình yêu ta đã mất từ lâu…”

Ngày tháng quay về – 16

Vy ra đón bố ở trước cổng và phụ bố dắt xe vào. Bố Vy lững thững đi vào trong rồi ngồi xuống hiên nơi ông thường nhâm nhi trà.

_Bố mua điện thoại gì cho con vậy? Sao nhìn nó mắc quá vậy?

_Ờ, mua để con xài cho thoải mái. Mua mấy cái dỏm mắc công nó bị trục trặc.

_Bố bù tiền mua cho con hả? Con yêu bố ghê.

Vy ôm chầm lấy cổ bố reo lên vui sướng.

_Mẹ đâu con? – Bố Vy hỏi.

_Mẹ đi họp tổ dân phố rồi. Còn nhóc em đi học thêm rồi.

_Hờ…

_Sao bố thở dài vậy? Hết tiền hả?

Vy tươi cười nhìn bố. Bố xoa đầu Vy cười gượng gạo:

_Xem ra hết buồn rồi ha.

_Có điện thoại xịn hết buồn rồi. Mà bố sao vậy? Nói con nghe đi. Đi đi.

Vy lay lay bố, rồi đấm đấm vào lưng, rồi giựt giựt vài sợi tóc, cứ như một đứa con nít đang mè nheo.

_Thôi thôi, đau. – Bố làm mặt nghiêm nghị khiến Vy sợ hãi rụt người lại. – Hôm nay bố mới gặp lại một người. Mối tình đầu của bố.

Vy tròn mắt lắng nghe.

_Trước khi gặp mẹ con, bố đã gặp cô ấy, cả hai đã yêu nhau rất sâu đậm nhưng không được gia đình chấp nhận.

_Sao lại không chấp nhận?

_Lúc đó cả hai chưa có việc làm ổn định, gia đình không môn đăng hậu đối, lại không hợp tuổi và những thứ lằng nhằng khác. Thế là gia đình không cho phép.

_Bố có thể đấu tranh mà. Bố từng nói tình yêu chỉ là chuyện của hai người. Sao lại để gia đình ngăn cản như thế.

_Ừ, tình yêu chỉ là chuyện của hai người. Nhưng con biết không, chữ hiếu đối với người trẻ lớn hơn chữ tình nhiều lắm. Lúc ấy bố hoang mang, bố chưa làm được gì báo hiếu cho ông bà nên bố không có can đảm để đấu tranh.tumblr_npbmo5BuUC1teouaeo1_540

Vy im lặng nhìn bố, rồi quay xuống rót cho bố một tách trà.

_Sau đó khoảng nửa năm, lúc ấy bố đã có việc làm. Bố lại hối hận vì đã đánh mất một người con gái bố yêu. Yêu mà không có can đảm đấu tranh cũng giống như yêu mà không dám ngỏ lời vậy. Đến cuối cùng chỉ có mình hối hận mà thôi.

Bố uống tách trà Vy vừa rót rồi trầm ngâm như hồi tưởng lại quá khứ đã qua.

_Nhưng con yên tâm, giờ bố đã có hạnh phúc của riêng mình và cô ấy cũng vậy. Chỉ là chút luyến tiếc thôi. Giá như lúc ấy bố có can đảm giành lại tình yêu của mình con nhỉ?

Vy nằm dài trên bàn nghe bố nói. Giá như có đủ can đảm để giành lấy tình yêu. Thế thì tại sao lại không can đảm? Là vì yêu chưa đủ hay vì không tin tưởng vào người mình yêu? Không tin tưởng người ấy sẽ cùng mình có một cuộc sống hạnh phúc, không tin tưởng một tương lai cả hai cùng gầy dựng. Tình yêu, rốt cuộc cũng chỉ có thế hay sao?

Có tiếng mở cửa, là mẹ về, nhóc em cũng về.

_Chà, hai bố con tâm sự gì thế?

_À, con bé sợ ống chề.

_Xí, con đâu thèm.

Nhóc em nghêu ngao hát.

_Chị tôi chưa có chồng…còn tôi sắp lấy vợ…

Bố tôi đuổi theo nhóc em.

_Ai mà thèm lấy con hả? Hả?

Nhóc em bậc cười khanh khách vang cả khu nhà. Bố cười, mẹ cười và Vy cũng cười. Rồi Vy sẽ có một hạnh phúc như thế này thôi. Dù Vy đã đánh mất một tình yêu cũng đâu có nghĩa Vy sẽ không có hạnh phúc…