[300/day] – Thì ra là hết yêu

Hôm qua mình nhận ra mình hết yêu một người, ấy là khi buổi trưa khi mình đang thiu thiu ngủ, điện thoại gọi đến làm mình giật mình. Ra là người cũ, mình để chế độ im lặng rồi ngủ tiếp…

Nếu lúc trước là trông chờ, vồ vập, người ta gọi đến là mừng rỡ, dù đang làm gì cũng vứt hết, thì giờ tâm lý trạng thái là vậy ớ. Tại sao mình lại để ý đến tâm trạng của mình. Vì trong lúc vật vã đau đớn vì tình yêu, mình biết rằng sẽ có cái ngày mình như thế này, thế mà mình vẫn lấp liếm, vẫn chối, vẫn vớ va vớ vẩn.

Tối hôm qua bạn gọi cho mình, hỏi mình về một số chuyện. Mình vẫn trả lời bạn theo cách cũ, hãy cứ làm theo những điều bạn muốn. Dù rằng, điều bạn muốn với điều người khác muốn là khác nhau. Thứ bạn cho và thứ bạn đòi hỏi với thứ người ta có thể cho bạn là khác nhau. Đôi khi, bạn không nhận ra mình cũng đang mưu cầu được đền đáp, bạn nghĩ giá trị tinh thần không sờ nắn được nên bạn nghĩ bạn không đòi hỏi. Thật ra bạn đang đòi hỏi.

Bạn hỏi mình. Có thấy chuyện của tụi mình giống tiểu thuyết không? Ờ, cũng giống. Còn chuyện bây giờ của mình, cũng giống tiểu thuyết, nhưng theo một cách khác. Mình và bạn đều là những kẻ mơ mộng. Thật ra việc mình và bạn sống trong thế giới mơ mộng hay thế giới thực tế là không quan trọng. Miễn sao, mình cảm thấy mình sống thực với bản thân trong thế giới đó là được.

Rồi thì Totem ngừng hay quay?

Hình lụm trên mạng.
Hình lụm trên mạng.

[300/day] – Thế giới Ghibli

Mình nghĩ, khi lớn lớn tuổi rồi mình sẽ lui về ở ẩn ở một thành phố hoặc làng quê nhỏ xinh, nhiều cây, gần biển, gần hồ, muốn qua nhà hàng xóm phải đạp xe tới, mình sẽ trở thành một bà cô vui tính, gần gũi với trẻ con. Ngôi nhà mình bằng gỗ, có mái hiên, có xích đu, có hàng dây leo mướt mắt. Mình sẽ chào đón những đứa trẻ lạc lối đi ngang qua đây, kể cho chúng nó nghe chuyện này chuyện nọ, bắt chúng nó phụ giúp việc nhà, dạy chúng nó học tập và làm việc là một niềm vui, mua họa cụ cho chúng nó vẽ, dạy chúng nó trồng một cái cây, chăm một con thú, trân trọng từng món đồ bé nhỏ xinh xinh.

Biết đâu mình sẽ đón được bé Satsuki và Mei ngồi xe buýt đi qua đây cầm theo trái bắp. Một ngày gió đẹp trời đang nướng bánh mì, biết đâu cô phù thủy Kiki sẽ ghé ngang qua. Lâu đài của Howl sẽ nán lại vài hôm để tiếp lương thực. Mình sẽ nuôi vài con mèo, để cô bé như Shizuku tò mò đi theo và đến nhà. Có khi Ponyo sẽ xuất hiện và yêu cậu bé con người nào đó.

Ở ngôi nhà đó của mình, có thể không có gì nhiều, nhưng những đứa trẻ đi lạc, hay những tâm hồn đi lạc có thể ở đó một thời gian để tìm thấy nơi thuộc về mình.

Ngày ngày cùng mình đàn ca múa hát, ngày ngày cùng mình vui vẻ hạnh phúc vẽ vời, ngày ngày cùng đắm chìm trong một cuộc sống muôn màu sắc giữa thiên nhiên.159047527_e9b572 Howl-s-Moving-Castle-studio-ghibli-8020020-720-405 ponyo_rev1