Chuyện đi làm MC

Một cái nghề, ngoài việc đem lại kinh tế, còn để tìm hiểu và khẳng định bạn là ai.

*Bài viết là câu chuyện của người kể, không có ý định đánh giá hay so sánh ngành nghề nào với nhau.

Mấy ngày gần kề Tết trong năm đầu tiên mà tôi chính thức đi làm. Tại công ty, khoảng đầu giờ chiều.

_Mấy ngày tới mình làm cái chuyên đề về Tết. Em viết kịch bản nha. Kiểu phóng sự ấy.

_Dạ.

_Em làm MC nha. Cho chương trình nó tươi trẻ.

_Bộ em trẻ lắm à?

_À thì, lệnh của sếp. Em làm được không?

_Được, không có gì mà em không làm được.

Tôi viết kịch bản (tôi sẽ kể chuyện tôi viết kịch bản sau), rồi đọc lời bình một cách vô tư. Một vài người đánh giá giọng tôi thuộc tông trầm, khi nói chuyện rất dịu dàng, điềm đạm, ít khi lên cao giọng, ít khi đe dọa người nghe. Bởi thế khi giao tôi đọc lời bình trong dịp Tết đúng là fail, nhất là khi không có ai ở bên nhắc nhở “lên đi em, high đi em”. Hehe. May mà 3 trong 9 tập sau được thu sau trận fail đó nên không đến nỗi nào.

Quay lại chuyện làm MC. Để tôi nhớ xem tôi đã làm MC lần nào chưa. Ngoại trừ mấy lần đứng trước lớp trong các buổi sinh hoạt thì thiệt sự là tôi ít khi nào đứng trước đám đông, ngay cả việc thuyết trình. Điều khiến tôi kinh ngạc là, tôi thật sự luôn trong tình trạng nói câu trước sẽ không nhớ câu sau, và sau khi chém gió sẽ không nhớ mình nói gì . Nên câu sau đây chắc là một câu động viên tinh thần: “M nói hay mà. Trông M rất bình tĩnh.” – Hoe, tôi chỉ giỏi giả vờ bình tĩnh thôi.

Tôi đã thật sự bình tĩnh cho đến trước ngày đi quay. Chính xác là chiều hôm trước ngày quay một ngày. Dây thần kinh hoảng loạn của tôi bắt đầu làm việc. Đầu tiên, thế mai mình mặc cái gì (tủ đồ của tôi không có màu gì ngoài màu đen)? Tiếp, thế mai ai trang điểm cho mình (mình chỉ có mỗi đồ trang điểm chứ không biết dùng)? Mình có cần đi làm tóc không? Tối nay mình phải ngủ sớm để da mặt đẹp. Tránh xa nước đá, dạo này trời lạnh, tối ngủ mình sẽ quấn khăn quàng cổ…

Tất cả những câu đó nằm trong đầu tôi. Tôi vẫn loay hoay làm việc khác cho đến tận mười giờ tối hôm đó, trên đường về, tôi rẽ ngay vào shop quần áo gần đó, mua ngay một cái váy màu đỏ (màu đỏ!!!!) và tạm yên tâm là ngày mai mình có thứ để mặc.

Tạm gác lại những vấn đề về ngoại hình, vấn đề muôn thưở của bọn phải xuất hiện trước công chúng (trong mấy ngày đó tôi cảm thấy yêu thương hai em Trinh thần thánh). MC hiện trường là một trong những nghề phải bơ trước mọi thứ. Nó không giống như việc thuyết trình, hay diễn thuyết, nói một bài dài và bắt tất cả mọi người phải nghe theo. MC hiện trường có thể phải ứng biến rất nhanh với tình hình lúc đó, hoặc, như tôi, chỉ nói vài ba câu đóng mở chương trình. Nhưng gì thì gì, phải bơ mặt trước tất cả các thứ đang xuất hiện ở đấy, kể cả máy quay trước mặt, cái đèn flash chóa vào mắt, cô trợ lý nhắc son nhạt rồi, khán giả đi qua dòm dòm, những người ác ý trêu chọc.

Điều quan trọng là phải nhớ thoại, nhớ nhìn thẳng máy quay, nhớ nói cho chắc giọng, nhớ hít thở sâu, nhớ cười, và nhớ rằng mình đẹp.

Và nhớ rằng mang theo một đôi dép đi kèm theo giày cao gót, một cái nón đội đầu khi trời nắng, người ta hỏi: “Em làm ở HTV hả?” cũng cười “Dạ.”; người ta hỏi tiếp: “Em biết anh XYZ nào đó không?”, cũng xạo xạo: “Dạ, trong đó đông quá em không nhớ hết.”. Nhớ rằng người ta đang nhìn mình, nên phải dịu dàng, nhớ rằng đang mặc váy, nên không được cư xử quá nam tính.

1

Đỉnh điểm của việc làm MC hiện trường là tối hôm giao thừa. Hai mấy năm sống ở Sài Gòn, lần chen chúc đông đúc nhất tôi từng đi là lễ hội truyền thống của khoa, chừng mấy trăm mạng, nhưng không đáng sợ. Nó không hề đáng sợ vì tôi biết những gương mặt ấy không có ác ý. Nhưng đêm giao thừa năm nay, khi tôi phải đi qua những dòng người xuôi ngược, họ cũng đang mong chờ khoảnh khắc pháo bông được bay trên nền trời, tôi bất giác cảm thấy bất an. Mấy ngàn đầu người đổ về một nơi, mấy ngàn khuôn mặt, lạ hoắc, họ cười, họ trò chuyện, họ giận dữ, họ chau mày khó chịu. Đứng giữa một nơi có hàng ngàn cảm xúc, tôi ngộp thở, và bỗng dưng, nổi giận. Giận một nỗi sao người ta cứ phải chen nhau ngồi xếp lớp cản lối đi, bồng con cái ra để chúng ngủ giữa đường, trách móc người này nọ vì họ đi qua đi lại chỗ mình ngồi. Lỗi là tại ai đây.

Rồi cướp giật, rồi móc túi, rồi đám đông giận dữ, xô đạp nhau, trong tôi đầy những hình ảnh kinh sợ về những gì con người đối xử với con người.

Rồi tôi thấy họ đứng dậy, tất cả cùng hướng nhìn lên bầu trời sâu thẳm, họ mong đợi gì đây?

Tôi ước gì mình có thể ghi hình được tất cả những gương mặt người trong thời khắc pháo bông tung lên nền trời. Trong khoảnh khắc cô đọng kéo dài một giây đó, họ dường như không còn là họ nữa, tôi cũng không còn là tôi nữa, anh cũng khác anh rồi…

Cơn giận dữ của tôi chợt biến đi đâu mất. Khi chúng ta cùng hướng về phía những điều tốt đẹp, cùng mơ một giấc mơ hạnh phúc, chẳng phải xoa dịu lòng người lắm hay sao?