Học Nội thất để làm gì?

Đi học ngành Thiết kế Nội thất hay gọi tắt là học Nội thất, rốt cuộc là để làm gì? Một câu hỏi nghe có vẻ hơi ngớ ngẩn, nhưng ở đây, tôi muốn nói thêm về những thứ em được “bonus” khi học ngành Nội thất.

  1. Hãy hiểu về phong thủy

Học Nội thất, để hiểu về phong thủy. Phong là gió, thủy là nước, phong thủy là sự vận động và vận dụng của hai dòng chảy gió và nước để điều hòa không gian sống của em. Đừng học Nội thất theo kiểu chỉ biết trong phòng khách phải đặt bộ bàn ghế và kệ tủ TV mà không hiểu lý do bộ bàn ghế tồn tại ở đó, phòng khách có nhất thiết có bàn ghế không, có nhất thiết phải là ghế gỗ không, có nhất thiết phải là sofa không, tại sao, tại sao? Hay trong phòng khách cần thêm đèn không, cần thêm quạt không, hay cần thêm điều hòa để không khí ngày đêm đều được dễ chịu thoải mái.

Em cũng đừng học phong thủy theo kiểu gia chủ mệnh Hỏa thì toàn bộ màu sắc, đồ đạc trong nhà đều mang màu nóng, từ vàng, vàng rực đến đỏ chói. Màu sắc như vậy có hợp lý không? Cũng không phải gia chủ mệnh Thủy thì đi đâu cũng gặp nước, nước nhiều quá có ẩm thấp không, có gây lạnh không?

Kiến trúc, Nội thất và Phong thủy là những yếu tố kết hợp với nhau để mang lại sự hài hòa, sự thoải mái khi sinh hoạt trong một không gian nào đấy. Chẳng hạn, nhờ sự kết hợp của ba yếu tố trên, khi vào phòng ngủ em chắc chắn phải ngủ được, có thể người thiết kế đã đặt thêm một cái đèn ánh sáng dìu dịu, hay đã mắc thêm một tấm rèm dày cản bớt ánh sáng… Vào phòng làm việc là một thế giới khác, em sẽ chắc chắn phải làm việc được, vì màu của bức tường rất sinh động, cửa sổ rất nhiều và to, ánh sáng đèn trắng, ban đêm cũng như ban ngày, em không thấy mỏi mắt hoặc buồn ngủ. Nếu như hai không gian đó bị đổi công năng cho nhau, thì người thiết kế đã làm sai phần việc của mình.

  1. Hãy hiểu về các phần mềm

Ngoài các phần mềm chuyên ngành như CAD (bản vẽ kỹ thuật), SketchUp (hình khối và render), 3DsMax (hình khối và render), các em cũng có thể học thêm cả bộ phần mềm của Adobe, bao gồm: Photoshop, Lightroom (chỉnh sửa hình ảnh), Illustrator (vẽ 2D), InDesign (dàn trang), Premire (dựng phim), After Effect (hiệu ứng)… ngoài ra các em có thể có các phần mềm kết hợp khác.

Tại sao cần biết nhiều phần mềm vậy à? Vì đó là công cụ để em diễn tả ý tưởng của em đến với người khác, cụ thể, trong trường là với thầy cô, ngoài trường là với sếp hoặc khách hàng. Em không thể tự dưng lôi não của em ra bắt người khác hiểu được, nhưng em có thể học tốt những công cụ này, và diễn giải sản phẩm của em, theo cách của em.

  1. Hãy hiểu về Nghệ thuật

Nghệ thuật có rất nhiều thứ phải để ý và rất nhiều kênh để học. Học về nghệ thuật để em biết được cái đẹp, thế nào là cái đẹp là nó vốn đẹp, thế nào là cái đẹp của thị trường. Tại sao em thấy thứ này đẹp, dù cả thế giới không, hoặc ngược lại. Làm sao để nâng nhận thức về cái đẹp của em? Làm sao để ứng dụng cái đẹp vào trong thực tế?

Nghệ thuật nằm trong hội họa, hãy ngắm tranh, tìm hiểu hoàn cảnh ra đời của tranh, phong cách hội họa của nghệ sỹ, tấm tắc khen màu sắc của bức tranh, để ý đến đường nét họa sỹ sử dụng. Hãy tập vẽ, dù em vẽ chưa đẹp. Hãy vẽ bất cứ thứ gì em thấy, bông hoa bên đường, đứa trẻ đang chạy đến, khu phố nhà em. Hãy sử dụng màu, thử vẽ bằng mọi vật liệu, chì, chì than, chì màu, màu nước, sơn dầu, sơn… hãy vẽ trên mọi chất liệu, giấy, giấy cartoon, form, gốm, gỗ, bức tường (nhớ xin phép trước khi hành động)… hãy vẽ ở mọi thời điểm, sáng, tối, trời mưa, trời nắng…

Nghệ thuật nằm trong sách vở, phim ảnh, và cả những chuyến đi. Hãy đọc sách, tôi sẽ giới thiệu cuốn Suối Nguồn, hãy tưởng tượng các khối nhà mọc lên, em có một căn phòng đầy ánh nắng, em sẽ làm gì với nó? Hãy xem phim, khu phố ở nước ngoài như thế nào, căn hộ của họ bố trí ra sao, họ ưu tiên không gian nào, họ sơn tường màu gì? Và hãy đi, biết đâu ngoài “vùng an toàn” của em, là một thế giới rất khác em, em thích nhà ba gian không, hay biệt thự Indochine thời Pháp thuộc, hay thậm chí là nhà sàn trên miền Tây Nguyên?

Công việc của em về Nội thất, chắc chắn sẽ có mối quan hệ mật thiết đến nghệ thuật, thứ mà em nên nuôi dưỡng, ngay từ buổi đầu theo đuổi ngành này.

  1. Đừng nản lòng

Sau khi vật vã, trầy trật bốn năm, nếu may mắn, em sẽ được một công ty nhận vào làm ngay. Những tháng đầu tiên, em có thể chỉ ngồi vẽ, hết 2D đến 3D rồi vòng về 2D, 3D. Có thể em chưa hiểu lắm ý nghĩa của nghề, có thể ông sếp ngồi đấy hay nhận xét chỉ trỏ, cái này kì quá đổi đi, cái nọ không hợp, đổi. Có thể em cũng chẳng hiểu không hợp là thế nào, và thế nào mới hợp. Có thể khách hàng của em vô lý đến mức em bật khóc. Nhưng. Đừng nản lòng.

Ngày hôm nay có thể em chưa hiểu. Ngày mai có thể em vẫn không hiểu. Không sao, hãy cứ nuôi dưỡng tâm hồn nghệ thuật trong em, song song đó, tìm hiểu thêm về kỹ thuật. Mỗi ngày em chỉnh sửa một ít. Em biết thêm cánh cửa tủ muốn nối với khung tủ cần có bản lề, có bao nhiêu loại bản lề, có bao nhiêu cách để mở tủ, để vẽ một cái tủ với cái bản lề như em mong muốn phải vẽ thế nào. Em biết thêm cái ghế mà em kì công vẽ theo hình mẫu con bạch tuộc có thể đóng được, chỉ cần tốn công một chút, thậm chí em còn biết nó đóng được mà không cần đinh, chỉ cần những mối nối để lắp ráp.

Em hãy xin đi ra công trình, để tận mắt thấy đứa con tinh thần của mình thành hình. Tận mắt thấy mảng tường được quét vôi, ốp gạch lên là như thế nào? Đường dây điện đi như thế nào để có thể dễ sửa chữa. Từng bậc thang được hình thành dẫn lên các phòng, từng không gian được thành hình, đồ Nội thất được đặt để vào, và em sẽ thấy xúc động khi nhìn những gì trước mắt sao giống với những thứ em vẽ (hoặc không, hihi).

Em hãy tìm hiểu vật liệu, cách kết hợp chúng, cách để gắn chúng lại với nhau; các màu sắc, bề mặt của vật liệu diễn tả điều gì, sang trọng, hiện đại, cổ điển, truyền thống… nó có dễ bị tác động ngoại cảnh làm hư hại không, có gây nguy hiểm cho trẻ nhỏ không…

Tích lũy càng nhiều kiến thức, em càng có nhiều cơ hội để làm được nhiều việc hơn, nâng cấp công việc, và làm chủ nó. Đến một ngày em có thể nắm được công trình, tức là hoàn toàn chịu trách nhiệm trong công trình đó, hoặc có một team làm việc riêng của mình, tức là em đã bước một bước lớn trong ngành rồi đó.

Ngành Nội thất là một ngành cần kiến thức tổng hợp từ nhiều môn học khác nhau, khi em hiểu địa lý và khí hậu em sẽ chọn được nguyên vật liệu phù hợp để thiết kế, nhà ở Sài Gòn nóng ẩm tất nhiên sẽ khác với Đà Lạt lạnh khô. Hiểu lịch sử để biết được từng thời kỳ các nhà thiết kế đã dùng đường nét, màu sắc, nguyên vật liệu gì để em tái hiện lại thời kì thiết kế đó. Anh văn chuyên ngành cực kì hữu dụng để em research internet. Hiểu về văn hóa (văn hóa nhé, không phải môn văn và môn hóa đâu) sẽ giúp em có kể những câu chuyện về thành phẩm của em tốt hơn. Cùng với những kỹ năng em có thể rèn luyện khi học chuyên ngành, sử dụng các phần mềm, các bài hội họa, kỹ năng thuyết trình, kỹ năng trình bày, kỹ năng làm việc nhóm; ngành Nội thất là một ngành mở ra rất nhiều cơ hội để các em có thể đi một con đường thẳng, hoặc muốn rẽ ngang cũng không sao. Điều quan trọng nhất, là khi em đã phải lòng nó, thì hãy ngã vào nó(*).

(*) Lấy theo ý của từ: fall in love.

21/12/16

 

Học – hay không học

Nghe bố mẹ nói hồi bé mình thích đi học lắm, vừa đưa mình đến trường mình đã chạy tót vào trường vui như cá gặp nước. Chẳng hiểu sao từ lúc hiểu chuyện, mình lại ghét đi học hẳn ra. Năm lớp 12 mình thậm chí còn đắng đo giữa việc đi làm luôn và học tiếp. Thời đó, người nhà cứ bảo, con tốt nghiệp 12 thì làm gì được, không có cái bằng, ai cho con làm.

Thời thế thì luôn xoay chuyển, 12 rồi vào đại học cho nhà vui, nhà thì vui, còn mình thì vẫn chưa vui cho lắm. Tốt nghiệp đại học, đi qua nhiều nơi, gặp nhiều người, ở đâu người ta cũng phủi tay, có cái bằng mà không có kinh nghiệm thì vứt. Có kinh nghiệm mà không được việc, cũng vứt.

Đi làm một năm, làm đủ thứ trò, chẳng biết kinh nghiệm mình nằm ở đâu, chỉ biết là cái gì mình cũng có thể làm, nếu mình chịu làm một cách nghiêm túc. Mới thấy mình có hai cách làm. Một là chạy theo lý tưởng, hai là chạy theo thị trường. Có cách khôn và có cách dại, có cách chờ lâu mới có tiền, có cách tiền ngay trước mắt.

Đi làm một năm, gặp đủ thứ loại người, mới thấy mình có hai cách sống. Một là làm vừa lòng tất cả, hai là làm mất lòng một vài người. Cách nào cũng giữ được người, có cách giữ được bản ngã, có cách không. Có cách giữ được tri kỷ, có cách không.

Ngẫm lại một chút về việc học. Một năm đi làm, mới thấy trường học thiếu nhất là dạy trẻ về “bản chất”, bản chất của việc học là có đủ văn hóa và kiến thức để đi làm, bản chất của đi làm là để kiếm tiền, bản chất của việc kiếm tiền là mua bán. Khi mình bán thời gian, công sức, vật chất mình có, cái mình nhận lại, đôi khi có giá tương đương, đôi khi không được giá, đôi khi không nhận lại vật chất mà nhận được kinh nghiệm, bài học, đau đớn… đôi khi mình phải miễn phí, khi thị trường chưa tiếp nhận mình. Những người truyền cảm hứng hay nói về đam mê, nghe rất đã. Đôi lúc chúng ta quên rằng, đam mê không chỉ được luyện tập bằng “cái tôi”, đam mê cũng nên cần sự cân bằng, uyển chuyển và thức thời. Thế mới đúng với tinh thần “áp dụng công thức vào bài toán”.

Trước những bài viết về sinh viên thất nghiệp, hay các bạn trẻ ngồi trên nóc tủ, về con ruồi cái chai, về đồ ăn gây ung thư, hay các thể loại nội dung không rõ nguồn gốc trên mạng. Mình rồi phải tin rằng, mình học tới mức này, để có trình độ gặp những người hơn mình, để họ chịu tiếp nhận chỉ dạy mình, chịu trò chuyện với mình vì thấy mình thú vị tương đương.

Để tự mình có thể nhìn nhận đúng sai, quan điểm nào hay dở ở đâu, tin hay không tin, học cách khách quan, không phán xét. Học cách tự bảo vệ bản thân khỏi những công kích của cuộc đời. Rồi thì biết đặt câu hỏi rằng ai đứng đằng sau tất cả chuyện ấy, tất nhiên không phải thượng đế hay chúa trời.

Hiện giờ mình vẫn học, kết quả của bài kiểm tra là những thay đổi về suy nghĩ trong năm vừa qua của mình. Như tất cả mọi bài kiểm tra đã từng làm, dù điểm thấp hay cao, dù đậu hay rớt, dù thành công hay thất bại, thì phía sau đó, vẫn là một khoảng trời rất xanh.

#hockinhdoanhvoiba #ihatebusiness