Sống trong đời sống

Có cái ngày mèo con nhận ra nó phải ăn thịt chuột như bao con mèo khác, dù nó ghê tởm. Vì cá (hay kem) không phải lúc nào cũng có mà ăn.
.
Những ai có cùng hệ tư tưởng ghét con người, khi đọc Suối Nguồn sẽ vô cùng thích hai nhân vật là Roak Howard và Dominique Falcon, thậm chí muốn sống và làm việc theo lý tưởng của họ: Bất cần, không quan tâm đến ai, chỉ đi theo những gì mình xem là đúng, xây dựng một hệ thống mới mang tên của chính mình, tin tưởng vào những điều mình làm một cách tuyệt đối, và tất nhiên, căm ghét thế giới phần con trội hơn phần người.

Thế giới của Roak và Dominique đã được Ayn Rand kiến tạo chỉ để phục vụ cho việc nâng giá trị tư tưởng của nhân vật (mà thật ra là tư tưởng của chính tác giả) lên tầm cao mới. Cũng có những con người trong thực tế, trong một khía cạnh nào đó, hành xử giống tuyến suy nghĩ của nhân vật, nhưng không giống hoàn toàn 100%.

Vì thế giới này được kiến tạo ra không dành riêng cho một ai cả. Chúng ta nghe rất nhiều về việc chúng ta thay đổi để phù hợp với cuộc đời, chứ không nghe về việc cuộc đời thay đổi để phù hợp với ta.
.
Mình nghĩ một phần buồn bã của tuổi trẻ là chúng ta không hay tin lời của người đi trước để hành xử (hoặc quá tin mà không dám làm gì, maybe). Lịch sử kể gì? Tiểu thuyết kể gì? Sách kể gì? Sách kể rằng có rất nhiều người, hoặc nhóm người giống như chúng ta, họ đã thành công, hoặc thất bại, vui hay buồn, sống hay chết, họ cũng đã từng không tin vào một điều gì đó, và rồi phải tin, như chúng ta, vào một ngày đẹp trời khi định mệnh đổ một đống shit lên họ. Chúng ta luôn nghĩ chúng ta sẽ thay đổi thế giới bằng cách chúng ta nghĩ là đúng, điều đó không sai. Nhưng thứ cần thay đổi trước tiên là bản thân mình.

Mình có một người bạn, mà, mãi cho đến bây giờ mình vẫn không thể học được cách làm việc nghiêm túc và chăm chỉ để đạt được mục tiêu như bạn ấy. Năm bạn lên đại học, bạn may mắn được tài trợ một năm học trong trường quốc tế Pháp Việt. Nhưng thật sự thì gia đình bạn không đủ điều kiện để trả học phí cho ba năm tiếp theo, nên bạn đặt mục tiêu sẽ không trả tiền cho ba năm tiếp. Và bạn lao đầu vào học, năm nào bạn cũng giành được học bổng toàn phần. Tốt nghiệp xong, bạn muốn đi du học, nhưng gia đình cũng không đủ điều kiện để lo cho bạn đi, và bạn cũng không muốn phí tiền vào các trung tâm luyện thi “đảm bảo đậu”, nên đã tự luyện thi trong một năm tiếp. Bây giờ bạn đang du học nước ngoài. Bạn vẫn hay tâm sự rằng trong suốt những năm tháng khổ luyện bạn không có lấy một người bạn, toàn bị ganh ghét, bạn không có những ngày tháng sinh viên rong chơi vui vẻ, phải đối phó với những con người bạn khinh bỉ, phải làm những chuyện không thích để giải quyết vấn đề hiện tại, phải đấu tranh đến cùng vì quyền lợi của mình. Tất cả những gì bạn đã làm là muốn hướng tới một ngày bạn có thể kiếm được nhiều tiền nơi đất khách để chăm lo cho gia đình.

Tất cả chúng ta đều có chung những mưu cầu hạnh phúc, đều có những ước ao dù trực tiếp hay gián tiếp đều ảnh hưởng đến tâm lý được thỏa mãn của mình, có người thỏa mãn bằng tiền bạc, có người thỏa mãn bằng danh vọng, có người chỉ đơn giản là làm được những điều mình muốn làm trước khi chết.

Câu hỏi đặt ra là mình có muốn điều mình thật sự muốn không?
.
Thịt chuột cũng là một món ăn nhưng mèo con lại ghét cay ghét đắng. Nhưng dòng họ nhà mèo đều phải biết bắt chuột và thưởng thức thịt chuột đã rồi mới dùng thịt chuột còn dư để đổi những thứ mà mèo thích.
.
Trong mấy năm nay mình phải tin mấy thứ mà mình đã từng không tin. Chẳng hạn như, không phải mình cứ im lặng làm tốt công việc của mình thì là tốt; để làm được thứ mình muốn thì phải làm được thứ mình không muốn; không phải thứ mình thấy là hoa hồng thì người ta thấy là hoa hồng, đôi khi người ta chỉ thấy đống phân. Và ngược lại.
.
Ok. Vấn đề là mèo có đủ nghiêm túc và chăm chỉ vạch ra kế hoạch bắt thật nhiều chuột để đổi lấy kem hay không?

Mèo có thật sự muốn ăn kem hem?

Meo…

#hockinhdoanhvoiba #ihatebusiness

Quy tắc – và bất quy tắc

mtp

*Bài phỏng vấn Quang Huy của Tuấn Đăng.

Đã có những ngày mình suýt gây với sếp vì chuyện nhỏ nhặt của công việc. Có thể là vì bất đồng quan điểm, cũng có thể không.

Sếp mình có những lý do cho việc chậm trễ tiến độ của công việc, nào là để mọi việc hoàn hảo nhất, nào là sáng tạo cần có thời gian, nào là chỉ có vài ngày, vài giờ, trễ có chút, tốn có chút tiền, không sao không sao.

Ok.

Những bất quy tắc của dân nghệ sỹ.

Thiệt ra mình cũng bất quy tắc, thiệt ra mình không đi làm đúng giờ, mình không nghe theo lời ai nếu không thích, mình nói là giảm cân nhưng muốn thì vẫn ăn, mình nói là tập thể dục nhưng có khi cũng lười rồi bỏ, mình nói là mình muốn đẹp lên, muốn kiếm nhiều tiền, nhưng hôm nào downmood là dẹp, dẹp hết, mình chỉ muốn nằm phè tan chảy ra thôi.

Và thiệt ra mình cũng rất quy tắc.

Ngày còn đi học, dù cả lớp không ai đi đúng giờ, chỉ cần thầy có mặt ở đó đúng giờ, mình sẽ có mặt đúng giờ học. Dù không ai có trách nhiệm làm bài tập nhóm, mình vẫn sẽ làm một mình cho xong. Dù nộp bài trễ cũng có thể du di, nhưng mình luôn nộp bài đúng thời hạn. Cả lớp không ai im lặng để lắng nghe người đang nói, thì mình sẽ im lặng.

Mình có thể không phải là một đứa giỏi nhất hay thú vị nhất, nhưng mình là một đứa tôn trọng người khác nhất.

Mình không đi theo tâm lý chung đám đông, thế có gọi là “bất quy tắc đám đông” không?

Dân nghệ sỹ có rất nhiều lý do để lầy lội vì mục đích cao cả của họ: sáng tạo vì cảm xúc.

Nhưng ít ai biết rằng dân nghệ sỹ chính gốc họ làm việc trên 20h/ngày cũng chỉ để phục vụ mục đích sáng tạo của họ.

Có một chuyện vui thế này, cách đây nửa năm, mình và một nàng lập ra một trang blog về thời trang để thúc đẩy nhau viết. Một hai bài đầu bọn mình còn rất sung, rồi đến một hai tuần sau không còn đủ sung để viết nữa với những lý do rất chi là nghệ sỹ: không có cảm xúc, không viết được, bị downmood, tới tháng, hem có tiền mua đồ mới (thời trang mà tời ơi)…v..v. Một người bạn của cả hai đứa không quan tâm đến lý do liền phán một câu: “Thế hai đứa bây đi làm trong tạp chí lớn của thế giới, mỗi tháng họ yêu cầu hai đứa bây viết 30 bài, mà bây nói với người ta, chị ơi em đang trong tuần trăng không hứng viết gì hết, thì người ta có đuổi cổ hai đứa hem?”

Mình từng nói chuyện với sếp về hiện tượng Sơn Tùng – MTP, về sự thành công của em ấy.Sếp mình nói công lớn không phải thuộc về Quang Huy mà thuộc về chính Sơn Tùng, vì em ấy có tài thật. Còn bài viết phỏng vấn trên cho thấy, em ấy không chỉ có tài, mà còn vô cùng trách nhiệm với việc mình làm.

Việc Sơn Tùng – MTP nghiêm túc làm công việc của mình, đúng thời hạn, có làm Sơn Tùng biến chất không, không còn nghệ sỹ nữa, không còn thú vị nữa không? Không, Tùng thì vẫn là Tùng, Tùng còn tạo điều kiện cho tất cả những người làm việc chung với em phải đốc thúc nhau làm việc, có thời gian để chuẩn bị cho những bước nhảy của em, đưa em lên bầu trời vào đúng thời hạn. Khi em rút ngắn thời gian lầy lội dây dưa chờ đợi thì em càng có nhiều thời gian hơn để làm việc khác.

Tất nhiên đây không phải bài PR Sơn Tùng. Những thứ thuộc về “ánh đèn sân khấu”, có thể là giả dối. Nhưng có những thứ mình nhìn thấy và nghe thấy từ người khác khi nhắc về Tùng thì có thể là không.

.

Xã hội này đang là một xã hội mà “ý muốn” đang được đặt lên trên “lợi ích chung”. Ok, fine, cũng không sao.

Chỉ là liệu chúng ta đã chuẩn bị tinh thần cho những “cái sở hữu chung” của chúng ta bị sụp đổ chưa?

#hockinhdoanhvoiba #ihatebusiness

Học – hay không học

Nghe bố mẹ nói hồi bé mình thích đi học lắm, vừa đưa mình đến trường mình đã chạy tót vào trường vui như cá gặp nước. Chẳng hiểu sao từ lúc hiểu chuyện, mình lại ghét đi học hẳn ra. Năm lớp 12 mình thậm chí còn đắng đo giữa việc đi làm luôn và học tiếp. Thời đó, người nhà cứ bảo, con tốt nghiệp 12 thì làm gì được, không có cái bằng, ai cho con làm.

Thời thế thì luôn xoay chuyển, 12 rồi vào đại học cho nhà vui, nhà thì vui, còn mình thì vẫn chưa vui cho lắm. Tốt nghiệp đại học, đi qua nhiều nơi, gặp nhiều người, ở đâu người ta cũng phủi tay, có cái bằng mà không có kinh nghiệm thì vứt. Có kinh nghiệm mà không được việc, cũng vứt.

Đi làm một năm, làm đủ thứ trò, chẳng biết kinh nghiệm mình nằm ở đâu, chỉ biết là cái gì mình cũng có thể làm, nếu mình chịu làm một cách nghiêm túc. Mới thấy mình có hai cách làm. Một là chạy theo lý tưởng, hai là chạy theo thị trường. Có cách khôn và có cách dại, có cách chờ lâu mới có tiền, có cách tiền ngay trước mắt.

Đi làm một năm, gặp đủ thứ loại người, mới thấy mình có hai cách sống. Một là làm vừa lòng tất cả, hai là làm mất lòng một vài người. Cách nào cũng giữ được người, có cách giữ được bản ngã, có cách không. Có cách giữ được tri kỷ, có cách không.

Ngẫm lại một chút về việc học. Một năm đi làm, mới thấy trường học thiếu nhất là dạy trẻ về “bản chất”, bản chất của việc học là có đủ văn hóa và kiến thức để đi làm, bản chất của đi làm là để kiếm tiền, bản chất của việc kiếm tiền là mua bán. Khi mình bán thời gian, công sức, vật chất mình có, cái mình nhận lại, đôi khi có giá tương đương, đôi khi không được giá, đôi khi không nhận lại vật chất mà nhận được kinh nghiệm, bài học, đau đớn… đôi khi mình phải miễn phí, khi thị trường chưa tiếp nhận mình. Những người truyền cảm hứng hay nói về đam mê, nghe rất đã. Đôi lúc chúng ta quên rằng, đam mê không chỉ được luyện tập bằng “cái tôi”, đam mê cũng nên cần sự cân bằng, uyển chuyển và thức thời. Thế mới đúng với tinh thần “áp dụng công thức vào bài toán”.

Trước những bài viết về sinh viên thất nghiệp, hay các bạn trẻ ngồi trên nóc tủ, về con ruồi cái chai, về đồ ăn gây ung thư, hay các thể loại nội dung không rõ nguồn gốc trên mạng. Mình rồi phải tin rằng, mình học tới mức này, để có trình độ gặp những người hơn mình, để họ chịu tiếp nhận chỉ dạy mình, chịu trò chuyện với mình vì thấy mình thú vị tương đương.

Để tự mình có thể nhìn nhận đúng sai, quan điểm nào hay dở ở đâu, tin hay không tin, học cách khách quan, không phán xét. Học cách tự bảo vệ bản thân khỏi những công kích của cuộc đời. Rồi thì biết đặt câu hỏi rằng ai đứng đằng sau tất cả chuyện ấy, tất nhiên không phải thượng đế hay chúa trời.

Hiện giờ mình vẫn học, kết quả của bài kiểm tra là những thay đổi về suy nghĩ trong năm vừa qua của mình. Như tất cả mọi bài kiểm tra đã từng làm, dù điểm thấp hay cao, dù đậu hay rớt, dù thành công hay thất bại, thì phía sau đó, vẫn là một khoảng trời rất xanh.

#hockinhdoanhvoiba #ihatebusiness

Trái đất này là những vòng tròn

Trái đất này, là những vòng tròn.

Hồi mình còn trẻ trẻ, mình hay nghĩ mình khác với mọi người xung quanh. Kiểu như người ngoài hành tinh, đặc biệt hơn người khác.

Dù có đặc biệt hơn thiệt, nhưng mình chỉ có thể đặc biệt hơn họ ở chỗ mình là màu đỏ trong một cộng đồng màu xanh mà thoy. Tất nhiên là luôn có một cộng đồng màu đỏ ở đâu đó trên thế giới này đang chờ mình nhập bọn.

Thế mà khi mình kiếm được cộng đồng màu đỏ, mình lại phát hiện ra có vẻ mình là đỏ bordeux trong cộng đồng đỏ pastel… thiệt bi kịch.

Nó làm mình nghĩ đến chuyện kinh doanh. Ấy là những bạn định làm này làm kia để bắt đầu một công cuộc kinh doanh đôi khi bị hắt hủi, bàn ra kiểu như: “ai mà mua mấy thứ này”, (ai mà đọc mấy thứ sến súa mày viết). Rồi bạn sợ, sợ mình hông được đón nhận thiệt. Dưng mà, trên thế giới này có tỷ tỷ cái cộng đồng, được phân ra theo cấp độ tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp, học vấn, nhận thức, văn hóa, quốc gia… Nếu bạn có thời gian (và cả tiền bạc), bạn sẽ tìm được cộng đồng của mình thôi.

Đó giờ mình hay thắc mắc là có những món ăn rõ ràng nó dở ẹc mà sao vẫn còn nằm trên kệ, có những thứ quá xấu xí mà nó vẫn còn bán tới giờ (và bán rất chạy), có những ca sĩ rõ là thảm họa mà ai cũng nghe (và nghe rất nhiều, ở một vùng miền của một đất nước nào đó). Ồ… rõ ràng là cái thứ mà mình trề môi vẫn có giá trị trong một cộng đồng màu mỡ gà nào đó.

Nên đừng ngồi đó mà than vãn sao mà tác phẩm nghệ thuật thiệt đẹp của mình hẻm ai nhận ra hết dzị. Sao mà hơm chịu khoe ra cho càng nhiều người biết càng tốt? (đó là chuyện marketing)

Trong kinh doanh, khi nào bạn bán được hàng, là hàng có giá trị. Còn thứ bạn trưng trong kệ tủ vì sợ người ta làm tổn thương đứa con tinh thần của bạn thì nó mãi mãi vô giá.

Bạn có thể ôm nó đi ngủ và mơ giấc mơ thiệt đẹp.

#hockinhdoanhvoiba #ihatebusiness