A Corner Of Đà Lạt

Đầu thu, chỉ rảnh rỗi được mỗi ngày chủ nhật, tôi cùng một vài người bạn cùng lên Đà Lạt một ngày. Cái cảm giác kỳ lạ khi ngồi xe tận sáu tiếng đồng hồ chỉ để trốn tránh Sài Gòn được mười tám tiếng khiến tôi cảm thấy chuyến đi như một giấc mơ.

[300/day] – Thay đổi

Hôm nay, mình đổi đoạn đường về nhà. Mình là con bé không giỏi định hướng đường, cũng chẳng quan tâm đường ngắn dài, chỉ đi, và biết đi mà thôi. Vào khoảng thời gian mà mình ở nhà suốt ngày, mình hầu như thèm được đi, thèm được xách xe chạy lòng vòng, thèm được đi dạo xung quanh thành phố.

Đến tận năm 18 tuổi, mình mới lần đầu tiên thấy rạo rực khi đón được hoàng hôn. Đến tận năm 20 tuổi, mình mới đón bình minh lần đầu. Những điều kì diệu như vậy mà mình bắt gặp trễ quá, với mình thiệt uổng phí.
12036737_10206576471547247_690958015036490943_n

Thế là hôm nay, mình đổi đoạn đường khác, sau những ngày kẹt xe kinh khiếp và ngập nước kinh khiếp. Đoạn đường này rõ là rộng rãi hơn, và mình có thể đón hoàng hôn rất đẹp. Nắng vàng ươm trên các nhà cao tầng. Mình dừng lại, ngoảnh nhìn mặt trời phía sau mình, khung cảnh tráng lệ của thành phố hiện đại. Dẫu rằng, vì quy hoạch kém nên bầu trời nhìn lam nham như chó gặm. Thiệt buồn.

Thành phố cứ mãi xây dựng và tiến lên. Nhìn đâu cũng thấy người và công trình, nhìn đâu cũng thấy thành phố lở loét, rướm máu.

Mình đã học cách chấp nhận sự thay đổi bằng những vết thương. Nhưng mình tự đối đãi mình, vẫn tốt hơn là cái cách người đối đãi người, hay người đối đãi với thành phố. Nhiều khi vết thương lại chồng vết thương. Không lành nổi.11218918_10206576516548372_3286076279439627973_n