Quan điểm thì không nên cãi

Mấy nay mình đọc cuốn Lược sử loài người, tóm tắt quá trình hình thành cộng đồng con người từ thưở sơ khai đến…đâu chưa biết vì chưa đọc xong. Loài ngừơi, với bộ não được tiến hóa đột biến từ loài tinh tinh nên họ có tư duy riêng, khác với các loài động vật khác trên thế giới. Loài người lớn mạnh và phát triển cho đến ngày nay, là do họ biết cộng tác với nhau, cùng làm việc, cùng làm những việc lớn. Trong đó phương thức để họ có thể cùng ngồi lại làm việc là do tập thể nọ có những câu chuyện chung.

Ví như VN có câu chuyện Con Rồng Cháu Tiên làm tiền đề, phương Tây có chuyện Adam Eva làm tiền đề cho một dòng dõi. Mỹ có bản tuyên ngôn tôn trọng sự tự do và quyền con người. Tạo nên sự gắn kết một dân tộc hay một quốc gia. Nói nhỏ hơn một tí, Hãng Coca Cola có một tiền đề chuyện riêng khác dí hãng Pepsi mà dân marketing hay gọi là Mission (sứ mệnh) để chiêu mộ nhân tài riêng. Như Google có câu tagline là Don’t be evil, ai không (hoặc tự thấy mình không) evil thì mê mẩn và gia nhập vào anh Gồ. Anh Nike có câu ‘Just do it’ ai thích đu ịch bất chấp thì lao vào anh Nike. Chính những câu chuyện, lý tưởng, lịch sử riêng của mỗi quốc gia, tập đoàn, công ty tư nhân… mà những người ở vòng ngoài họ chọn thích hoặc không thích một tập thể nào đấy.

Mỗi ngừoi lại nằm trong một tập thể khác và họ được gắn kết từ khi sinh ra. Mỗi người có câu chuyện riêng của họ từ chuyện gia đình, xóm làng, trường học, đến chuyện quốc gia. Họ có thể thích hoặc ghét một tập thể khác, đánh giá đúng hoặc sai một tập thể khác thông qua, hoặc so sánh từ kinh nghiệm cuộc đời của họ. Qua những câu chuyện từ gia đình họ, qua chuyện phiếm, qua chuyện lịch sử do ngừơi chiến thắng viết, qua câu chuyện thành công, qua tử vi, cung hoàng đạo.

000017940015.jpg

Qua đâu cũng được. Thật ra tất cả những chuyện đó, đều đi qua bộ não của con người. Chúng được tô điểm, thêu dệt, lược bỏ để trở thành một thứ hấp dẫn, một cán cân đúng sai của vũ trụ trong khi thật ra vũ trụ đếch quan tâm, cũng không đánh giá, cũng không có câu chuyện gì để kể hết ahihi. Vũ trụ tồn tại song song với con ngừơi là vì…hắn tồn tại, không một lý do gì cả. Nó là sự ngẫu nhiên va chạm giữa ngôi sao này kia. Chúng không chựng lại chớp mắt bảo ‘ơ chắc ta có duyên số gì từ kiếp trước’.

Ơ tính viết ngắn mà bài dài ghê. Mình chỉ muốn nói là cái sự tạo thành vũ trụ và sự xuất hiện của loài ngừoi là cái kết quả, nhân quả, hậu quả gì đó của một chuỗi các sự kiện trước đó. Không có đúng và sai. Các câu chuyện là thứ duy nhất gắn kết chúng ta với nhau. Các quan điểm hình thành nên từ các câu chuyện. Không có quan điểm đúng nhất hoặc sai nhất, chỉ có sự hợp lý tương đối trong một thời điểm mà thôi.

Thế nên, trong những vấn đề cần sự quyết định của một ngừoi thì quá dễ.

Chuyện trong một gia đình chỉ cần cha mẹ cảm thấy chuyện mình làm vì con cái là vì yêu thương nó thì là yêu thương nó. Mình cảm thấy đẻ con ra nhiều trách nhiệm quá thì đừng đẻ. Huyễn hoặc rằng con cái phải thế này hay thế kia mới là có hiếu chỉ là cách nâng quan điểm cha mẹ phaỉ được hưởng những lợi lộc gì trong khi bọn trẻ thì méo quan tăm tại sao nó được sinh ra.

000017940025.jpg

Chuyện liên quan nhiều hơn một ngừơi như chuyện cứoi hỏi giữa hai nhà thì chỉ cần sự thống nhất của hai nhà thoy ahihi, quan điểm khác nhau cũng ko vấn đề gì, chỉ cần sự ngồi lại nói chuyện sao cho hai bên không ‘ủa tôi tưởng là…’ là được. Lễ nghi là các hành động sự đúc kết lâu đời qua các thế hệ. Nên không phải mình muốn lược bỏ là bắt ngừoi khác phải lược theo mà không một lời thông báo được. Nếu mỗi ngừoi nghĩ khác nhau thì lễ nghi đó không tồn tại lâu đời được.

Các chuyện liên quan đến những vấn đề lớn hơn. Buộc phải thay đổi quan điểm nhiều ngừoi hơn thì cần có sự kể chuyện, diễn giải hợp lý, dễ hiểu, bình dân để số đông tiếp thu và thực hành. Bảo số đông chấp nhận chuyện đã rồi chẳng khác nào đang tranh luận bịt miệng họ lại. Câu chuyện chung của tập thể, càng ít ngừoi tin thì tập thể đó càng không tồn tại.

Viết dài mợt quá. -. –

Mơ ngày lạnh giá

Thời tiết cuối năm ở Sài Gòn, trời đổ một màu mịt mùng như ở Đà Lạt, mưa lất phất ngày đêm lúc nặng hạt, lúc như trêu đùa người đi đường. Ấy vậy mà Sài Gòn cũng trở lạnh. Lạnh nhé, chứ không phải man mát, nhất là khi trời đổ về đêm, một mình tôi chạy xe về nhà, gió và nước cứ  táp vào mặt lạnh run.

Mấy ngày trời đất ẩm ương như vậy, tôi lại lôi vài hương nước hoa yêu thích của mình để dùng. Có khi là Narcisco Pourdree, có khi là Mancera Blue Aoud, có khi lại là L’ Artisan Tea For Two. Blue Aoud và Tea for Two là hai dòng Unisex, không hiểu sao tôi đặc biệt thích nước hoa Unisex. Mùi nước hoa vừa cay cay, vừa chen lẫn hương hoa quả, dùng được cho cả nam và nữ. Dùng cho nam thì tôn lên sự ngọt ngào cho anh ấy, dùng cho nữ thì bộc lộ rõ nét cá tính của cô ấy. Dùng cho những ngày cô đơn, mùi hương Unisex khỏa lấp nỗi nhớ nhung người yêu như một liệu pháp tâm lý cho người sử dụng.

1

Anh hay tranh dùng nước hoa với tôi. Anh hiếm khi dùng nước hoa, anh bảo tôi cứ mua mùi nào tôi thấy thích, anh sẽ làm “vật thí nghiệm cho em”. Blue Aoud lên da tôi thì ngọt hơn, lên da anh thì cay hơn. Tôi chúi mũi vào say gáy anh hít hà, thơm thật thơm. Mùi Tea for Two lên da tôi đậm mùi nồng nàn của trà, nhưng lên da anh thì đậm mùi nồng ấm của thuốc lá. Rồi nào quế, nào mật ong, gừng, hồi hương, bánh gừng… tưng bừng trên da thịt anh như một bữa tiệc nồng ấm mà chỉ có hai chúng tôi cùng thưởng thức.

Còn Pourdree, mùi nước hoa tôi dùng thường hơn, đâu đó có người bảo rằng Poudree dùng trong ngày hè oi ả hợp lắm. Nhưng cá nhân tôi vẫn cảm thấy, mùi xạ xương, hoa hồng, gỗ đàn hương, cỏ vertiver… là dành cho những ngày lạnh giá. Dù chỉ là một ngày mưa thật bình thường không dai dẳng, không khí có chút ẩm ướt. Mùi hương này anh không giành với tôi được, vì chỉ toàn mùi hoa phấn. Mùi hương này chỉ có mỗi anh được ngừi trên da tôi, mỗi lần ngửi (vì tôi ép), lại tủm tỉm cười.

Một năm ở Sài Gòn chỉ có vài ngày giá lạnh, nên chỉ có vài ngày, Poudree, Blue Aoud, Tea for Two mới tỏa hương thật nồng nàn quyến rũ, không làm khó chịu mũi người mà càng lúc càng lúc càng ấm áp hơn bội phần.