[300/day] – Một sự ngụy biện

  1. Nói rằng dạo này bận quá không viết được gì là một sự ngụy biện, vì mình có viết, nhưng là dành cho công việc, và dự án, viết đến ngán chữ. Mình sợ nhất là viết thư ngỏ, lời mời, dụ dỗ… kiểu copywriter mà chẳng hiểu doanh nghiệp muốn gì, cũng như khách hàng muốn nghe ngon ngọt gì.
  2. Mình thích viết về du lịch. Nhưng ở một mặt rất ích kỷ rằng, mình không muốn share thông tin đi tới đâu đó bằng cách gì đó. Vì sao? Vì khi mình tới một nơi nào đó, mình rất yêu không khí nơi đó, yêu thiên nhiên và sự sạch sẽ không dấu vết người. Mình không muốn một ngày nào đó người người ùn ùn kéo đến, dẫm nát đến ngọn cỏ cuối cùng.
  3. Bữa nay mình đọc lại một tờ báo teen, đọc một truyện ngắn của một cô bé lớp 12 viết. Với lời nhận xét của biên tập: một văn phong điềm tĩnh. Truyện của cô bé, dùng từ vựng và văn phong từ thuở nao nào, nó đẹp, rất đẹp, như một tác phẩm nghệ thuật để người ta ngắm nhìn. Làm mình cảm thấy buồn bã vì lâu rồi mình không viết cái gì đẹp như vậy. Nhưng cái thứ gọi là nghệ thuật, đặt ở nền kinh tế thị trường, thì không mài ra ăn được. Vâng, là như thế giới người lớn đang gào thét, em không thực tế.
  4. Hôm qua mình gặp một vài người bạn, đến từ những ngành nghề khác nhau. Họ trẻ, họ có thể chưa giỏi, nhưng họ sẽ giỏi. Vì cái cách họ nhìn nhận một vấn đề nào đó, là rõ ràng. Tuy nhiên, mình thấy rất tiếc cho họ khi phải sống và học tập trong một nền giáo dục và một nền văn hóa “không rõ ràng”. Bất cứ cái gì cũng mập mờ và tình cảm, và, ồ, thiếu thực tế. Vì cái gì họ cũng phải e ngại “thuần phong mỹ tục” mà đánh mất chính mình, và giấu mất cả sự thật. (thiệt bạn muốn chửi thề mà ngại cái mỹ tục)
  5. Mình biết mình là cái loại người không thể cho cái mà người ta muốn. Mình chỉ có thể giúp họ tìm thấy điều gì đó mà họ cần.
  6. Và éo ai tin là họ cần thứ gì đó.

[300/day]-Về nghề

Chưa bao giờ tôi bỏ việc viết, ngay cả khi công việc chính trong bốn năm liền của tôi là vẽ. Tôi cảm thấy vấn đề nghiêm trọng hơn khi suốt một năm làm đồ án tốt nghiệp tôi đọc nhiều hơn vẽ, bài tốt nghiệp của tôi thì chữ nhiều hơn hình. Ban đầu tôi chỉ nghĩ rằng mình có tận mười một năm để viết, nên khả năng chuyển tải từ ngữ thành hình ảnh còn quá kém. Nhưng rốt cuộc, là do tôi yêu chữ, bất cứ khi nào, bất cứ thứ gì có thể, tôi đều chèn chữ vào.

Thế nên, sợ hãi mãi rồi cũng phải đối mặt. Tôi phải dùng chính tình cảm của mình với chữ để nuôi sống mình. Tôi không thể gọi việc viết là đam mê, nó là tình yêu. Tôi không sống chết vì nó, mà nó chảy tràn trong tôi. Ngay cả khi ngồi nghe bình giảng văn quá chán, hay nhận feedback không tốt, thì tôi vẫn cảm thấy mình yêu chữ hơn là những thứ trừu tượng người tác ghép nối lại.

Công việc sắp tới của tôi là xây dựng nội dung cho một trang web, sếp thì không đưa một giới hạn thị trường nào, nên tôi tự đặt ra lứa tuổi tầm tầm tuổi tôi là khoảng 18-25, cả nam lẫn nữ đều có thể đọc. Nội dung chính là những bài thông tin về khoa học, du lịch, sở thích, thời trang… Những thứ mà tôi vừa đủ hiểu để quản lý nội dung.

Đồng thời tôi sẽ tìm hiểu thêm về maketing, muôn hình vạn trạng của thế giới mà tôi chỉ mới đọc qua cuốn sách “Ý tưởng này là của chúng mình” của anh Huỳnh Vĩnh Sơn. Một đống thuật ngữ, một đống định nghĩa, một đống quy định quy tắc theo thói quen người dùng (mà bên thiết kế gọi là nhân trắc học) còn bên đây gọi là tâm lý học.

Tôi không thấy hoảng. Chỉ mong mình có thể khỏe hơn để làm thêm nhiều việc thôi. Dạo này ngày nào cũng ngủ nhiều quá rồi.

00:07

Một lời nhắn của một người thầy. Mình thích những chữ trong câu đấy.
Một lời nhắn của một người thầy. Mình thích những chữ trong câu đấy.