[300/day] – Đọc và sống

Sáng nay mình tình cờ đọc được một bài viết trên một trang fanpage tâm lý học mà mình rất yêu quý. Nội dung của bài viết cộng với câu chuyện xảy ra trước đó có thể tóm tắt thế này. Trên fanpage có một bài viết về bình đẳng giới. Fanpage rất thoải mái trong chuyện mọi người có thể vào tranh luận nhằm củng cố bài viết. Thế nhưng, một bạn fan không rõ danh tính và tuổi tác cũng như nghề nghiệp đã nhằm vào chuyện “bình đẳng giới”, đưa ra những ý kiến phiến diện, hạn hẹp, gây nên một sự tranh cãi không đáng có. Hiện bạn đã bị ban nick, nên mình không có tư liệu tài liệu gì để dẫn vào chuyện này. Mà mình cũng không muốn tranh luận. Mình chỉ đưa ra một khía cạnh khác về chuyện đó.

Đó là do bạn ấy có comment một vấn đề, rằng mọi người hãy vào deep web để xem thế giới này vận hành và thối nát như thế nào. Vào FB của bạn xem thì bạn cũng có những comment mang tính tiêu cực về thế giới theo thế giới quan của deep web.

Điều trên làm mình ngẫm ra hai kinh nghiệm của bản thân mình:

  1. Hồi khoảng cấp 2,cấp 3, mình rất hay đọc tiểu thuyết, ngôn tình và các thể loại truyện tình cảm sướt mướt. Lúc ấy đọc, chỉ vì thích đọc. Không được hướng dẫn, cũng chưa nhận thức được bất kì điều gì. Tâm sinh lý hồi ấy cũng mê mẩn, và có phần mơ mộng. Mình cứ hay nghĩ, quyển tiểu thuyết ấy, là cuộc sống thật, năm ở đâu đó rồi mình cũng sẽ phải như vậy. Mình không hề hay biết rằng, một quyển sách, cũng chỉ là thế giới quan của một người, nó chỉ hạn hẹp vậy thôi.
  2. Khi mình xem phim về các sát nhân biến thái, xem phim về các thể lực ngầm của thế giới, bản thân mình bị hoảng sợ và có cảm xúc rất tiêu cực với thể giới này. Mình cũng nghĩ rằng, tại sao thế giới này lại được kiến tạo và những con người như thế xuất hiện. Mình sợ hãi và không hiểu nổi. Và mình bị bó buộc trong cái mớ suy nghĩ hắc ám của mình, về cái sự “mạnh được yếu thua”.

Cũng giống như việc người ta không khuyến khích xem phim porn khi chưa đủ tuổi trưởng thành, chưa đủ tuổi làm chủ cảm xúc bản thân. Vì cái sự hạn hẹp trong suy nghĩ có thể giết chết những hành động tích cực.

Thế giới vận hành như thế nào, không phải chỉ có thể vào deep web mới biết. Và quy đồng deep web là thế giới thì lại thiển cận. Vì sao, vì thế giới không chỉ có Internet, thế giới cũng không chỉ có Forbes hay những thông tin lấp liếm bưng bít trên mặt báo.

Đành rằng hiện giờ định kiến của người bạn trên có thể chưa xoay chuyển được, nhưng mình vẫn luôn tâm niệm rằng. Nếu được lựa chọn để tin, thì thà tin rằng thế giới này như những bông hoa. Thơm, đẹp và ngọt ngào. Dù những bông hoa kia có thể giả dối, hay lời nói kia, cũng có thể là không thực.

[300/day] – Một sự ngụy biện

  1. Nói rằng dạo này bận quá không viết được gì là một sự ngụy biện, vì mình có viết, nhưng là dành cho công việc, và dự án, viết đến ngán chữ. Mình sợ nhất là viết thư ngỏ, lời mời, dụ dỗ… kiểu copywriter mà chẳng hiểu doanh nghiệp muốn gì, cũng như khách hàng muốn nghe ngon ngọt gì.
  2. Mình thích viết về du lịch. Nhưng ở một mặt rất ích kỷ rằng, mình không muốn share thông tin đi tới đâu đó bằng cách gì đó. Vì sao? Vì khi mình tới một nơi nào đó, mình rất yêu không khí nơi đó, yêu thiên nhiên và sự sạch sẽ không dấu vết người. Mình không muốn một ngày nào đó người người ùn ùn kéo đến, dẫm nát đến ngọn cỏ cuối cùng.
  3. Bữa nay mình đọc lại một tờ báo teen, đọc một truyện ngắn của một cô bé lớp 12 viết. Với lời nhận xét của biên tập: một văn phong điềm tĩnh. Truyện của cô bé, dùng từ vựng và văn phong từ thuở nao nào, nó đẹp, rất đẹp, như một tác phẩm nghệ thuật để người ta ngắm nhìn. Làm mình cảm thấy buồn bã vì lâu rồi mình không viết cái gì đẹp như vậy. Nhưng cái thứ gọi là nghệ thuật, đặt ở nền kinh tế thị trường, thì không mài ra ăn được. Vâng, là như thế giới người lớn đang gào thét, em không thực tế.
  4. Hôm qua mình gặp một vài người bạn, đến từ những ngành nghề khác nhau. Họ trẻ, họ có thể chưa giỏi, nhưng họ sẽ giỏi. Vì cái cách họ nhìn nhận một vấn đề nào đó, là rõ ràng. Tuy nhiên, mình thấy rất tiếc cho họ khi phải sống và học tập trong một nền giáo dục và một nền văn hóa “không rõ ràng”. Bất cứ cái gì cũng mập mờ và tình cảm, và, ồ, thiếu thực tế. Vì cái gì họ cũng phải e ngại “thuần phong mỹ tục” mà đánh mất chính mình, và giấu mất cả sự thật. (thiệt bạn muốn chửi thề mà ngại cái mỹ tục)
  5. Mình biết mình là cái loại người không thể cho cái mà người ta muốn. Mình chỉ có thể giúp họ tìm thấy điều gì đó mà họ cần.
  6. Và éo ai tin là họ cần thứ gì đó.