[Yves Saint Laurent] – BLACK OPIUM SỰ NGHIỆN NGẬP NGỌT NGÀO

Bạn đã bao giờ trải qua một cơn nghiện chưa?

Không nhất thiết phải dùng thuốc mới là nghiện đâu. Cơn nghiện đó đôi khi đến từ một vị trong món ăn, một món đồ mà bạn yêu thích, một nơi chốn bạn có cơ hội ghé lại, một con người gắn kết đặc biệt trong cuộc đời bạn… Cơn nghiện làm cho các giác quan của bạn cồn cào và nao núng; đồng tử trong mắt bạn mở to khi nhìn thấy;  tim đập nhanh; hơi thở bạn gấp gáp; khứu giác và thính giác của bạn nhạy như thú săn mồi; da thịt rộp cả lên, đôi lúc rùng mình để cân bằng lại nhiệt độ. Và cái khao khát chiếm hữu bao trùm lấy toàn bộ lí trí của bạn, bạn muốn nó, chỉ một giây phút thôi cũng được.

Nhưng cơn nghiện không ngừng lại ở giây phút bị thiêu đốt, nó đáng sợ bởi sự nhớ nhung mà không có được, bởi khao khát không được thỏa mãn, bởi sự co thắt bất thường của trái tim.

“Lạy Chúa, con chưa bao giờ phạm tội.”

233793692alt1

Cơn nghiện được miêu tả như là “sự lệ thuộc”, người bị nghiện là “nô lệ”, là một sự sai trái sinh ra các tội lỗi tham lam, dục vọng của con người. Cơn nghiện là một con sư tử gào thét. Khi được đáp ứng sẽ hiền dịu nép mình vào hiên nhà sưởi nắng như một chú mèo chưa từng biết sự đời. Gần như chỉ có hai trạng thái của “người nghiện”, trạng thái “vực sâu” và trạng thái “hưng phấn”, không có trạng thái bình thường. Những người chưa bao giờ nghiện thì luôn sợ hãi. Những người đã biết đến mùi nghiện thì luôn khao khát. Khao khát được lên thiên đường trong một giây phút, họ chấp nhận bị phán xuống địa ngục. Chẳng phải một phút giây đó đáng giá bằng cả một đời hay sao?

Cơn nghiện là một bí mật của riêng mỗi người. Cơn nghiện không thể hiện bằng màu sắc, mùi vị, hơi mặn của da thịt hay một thanh âm thì thào. Đã gọi là “nghiện” một thứ gì đấy, thì phải là ghị chặt, chôn vùi, siết, chìm, đắm, đổi lại là cảm giác lâng lâng, bay bổng, xa rời thực tại.

Vì “sự nghiện” ấy nếu ai cũng “đánh hơi thấy, ngửi thấy, nếm thấy” thì không còn là sự khát khao nữa rồi. Phải hiếm, phải giành giựt, phải dí mũi vào hít lấy hít để, dù cổ họng đặc nghẹt, dù khứu giác mất độ cảm mà vẫn cố hít căng lồng ngực, ấy mới gọi là nghiện. Vì nghiện là như vậy, nên Black Opium mới là một loại nước hoa tỏa hương gần, hay ngược lại? Vì loại nước hoa này sinh ra để gây nghiện, gây nhung nhớ cho người từng ngửi mùi hương bừng bừng sau gáy, nên mới được đặt tên là Black Opium?

Black Opium sớm bị các mùi nồng đậm như Coffee, Vani, gỗ tuyết tùng che lấp những nốt mát ban đầu. Thật kỳ lạ! Vị thuốc phiện này đẩy người nghiện xuống tận vực sâu trước khi lên thiên đường với hoa nhài, hồng tiêu, lê, cam. Toàn các nốt hương đầm tính của Phương Đông bí ẩn. Cay mà không nồng, ngọt mà không gắt.

Black Opium được khoác lên vẻ hào nhoáng bởi thiết kế chai đen tuyền như bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, lại chuẩn mực huyền hoặc người khác bằng khí chất bí ẩn của mình. Cẩn thận, đừng mở khóa chiếc hộp Pandora dù có tò mò đến đâu. Cái giá phải trả cho thời khắc thăng hoa có khi quá lớn.

 

Điều không ghê sợ khi khởi nghiệp

Khởi nghiệp là một cụm từ siêu hót trong khoảng năm năm đổ lại đây, khi cafe, hàng quán, apps điện thoại, thương mại điện tử mọc lên như nấm sau mưa. Những con người nhìn đâu cũng thấy lợi nhuận lại như chim tung cánh giữa cánh đồng rộng bao la không bóng người.

Các bài viết về start up cũng siêu nhiều, từ bước khởi đầu, đến cách đối đầu với khó khăn, rồi cách xây dựng hệ thống, cách marketing rẻ tiền, cách xử lý khủng hoảng… nhưng hiếm có ai (hoặc chưa ai) nói về chuyện ‘đừng sợ”. Có thể đa số những người bắt đầu khởi nghiệp là những người có chí lớn, gan to. Khi họ thành công họ có những câu trích dẫn rất hay. Khi họ thất bại họ cũng có những câu trích dẫn rất hay.

Và khi họ chưa là gì, chưa thành công cũng chưa thất bại, họ có gì? Có thể là nỗi sợ, những sự lo lắng cho một việc gì đó chưa xảy ra, cũng có thể là không ai sợ hãi cả. Chỉ có mình thì hay hoặc thường trực bị những nỗi lo lắng vùi dập. Nên mình muốn viết ra nó, để động viên tăm thần, rằng, những nỗi sợ này là chuyện bình thường, không quan trọng, quan trọng là mình đã làm được gì, và mình cảm thấy vui như thế nào.

  1. Không sợ khách – khách hàng là ng trả tiền cho mình nhưng không có nghĩa là mình đội lên đầu, ahihi, mình luôn nice với khách hết mình, nhưng khách không nice thì mình bai
  2. Không sợ sản xuất lỗi, gần như lỗi là chuyện bình thường trong sản xuất. Những lỗi trong sản xuất giống như những sai lầm trong cuộc đời. Chỉ khi mình luôn nhìn thấy điểm sai, là khi mình luôn không ngừng cố gắng.
  3. Không sợ đối thủ mạnh, nếu mình có định hướng abcd rõ rệt thì xao phải sợ. Núi cao luôn có núi cao hơn, đó là quy tắc khiêm tốn của cuộc đời. Dưng thời gian, thiên nhiên có thể xói mòn mọi thứ, không có thứ gì bất di bất dịch là duy nhất, là tốt nhất. Chỉ có tốt hơn và cố gắng vươn lên hơn.
  4. Không sợ đồng nghiệp ngu, chỉ sợ mình chọn sai đồng nghiệp. Không phải tất cả những người giỏi đều phù hợp với nhau. Không phải cứ điểm A là có thể làm hết mọi việc. Điều quan trọng nhất khi hợp tác giữa người với người chính là sự hòa hợp, bù trừ, hỗ trợ và thông cảm.
  5. Không sợ chó, các thể loại sủa bậy thì không sợ. À thể loại vô duyên bạn thấy gai mắt thì block nó ngay đi.

Ai đó nói khởi nghiệp là một trò chơi. Mình không xem đấy là một trò chơi. Khởi nghiệp là môn thể dục phối hợp, gần như bạn phải vận động tất cả hệ thần kinh trái phải, logic, tưởng tượng, cảm xúc, nhiệt thành, lạnh lùng, cứng rắn để đối đãi với những gì đang diễn ra. Nó có thể là một niềm vui, hoặc kinh nghiệm mà không ai giống ai được.

Bởi thế, dù sợ nhưng sau khi vượt qua được cảm giác ấy là một niềm lâng lâng khi có một sự khởi sắc nho nhỏ nào đấy, một lý do để mình thức dậy hằng ngày, một điều nhỏ nhoi mà mình có thể yêu thương và hy vọng mọi điều tốt đẹp sẽ đến.

Các sếp có sợ hãi người bất ổn về tâm lý không?

Bệnh về tâm lý đang được báo động đỏ trên khắp vũ trụ. Còn những người mắc bệnh tâm lý ngày ngày vẫn đi đi về về trong một vòng tròn của mình, một vòng tròn bóng nước. Trông thì có vẻ họ luôn gần gũi hòa nhã thân thiện, nhưng hiếm ai có thể vượt qua vòng tròn của họ. Họ vẫn luôn giữ một khoảng cách bóng nước giữa họ với người khác. Vì sao à? Vì chỉ những người chất tương đồng với nhau mới có thể đi qua lại những bóng nước mà không làm bóng bể. Tất cả những người khác chất. Họ chỉ cố châm ngòi để bóng bể.

Tôi vẫn ngày ngày đi làm, gặp gỡ, cố gắng và an ủi tôi đang rất tích cực làm việc. Tôi làm công việc tôi yêu thích, làm một cách đàng hoàng, tôi hạn chế thất hứa, lỗi hẹn, hạn chế gian lận, tham nhũng, hạn chế tiếp xúc gặp gỡ với những người mang yếu tố tiêu cực. Tôi tưởng rằng bản thân tôi sẽ vượt qua được những chuyện này. Nhưng ngày qua ngày, chỉ có những ngày đỡ tồi tệ hơn, chứ hầu như không có ngày nào tôi không bị tiêu cực.

Các suy nghĩ và ý nghĩ vẩn vơ về đau đớn, tổn thương, sự chia ly, sự thất bại, cay nghiệt và cái chết cứ quanh quẩn bên tôi từ sáng đến tối. Nhưng ngoài các yếu tố đó ra tôi lại càng mang các yếu tố lo lắng về những người xung quanh tôi. Gia đình tôi có đau khổ khi tôi chết đi không? Họ có chán nản khi tôi không làm theo ý họ không? Còn những người tôi đang cộng tác hiện tại, liệu họ có đang chán ghét tôi vì bài viết tôi chưa gửi, việc tôi chưa làm xong nhưng đã đi ngủ, đã đi đọc sách, đã trốn ra hít thở khí trời và có vẻ không chịu được áp lực. Họ có đang nghĩ rằng họ sẽ đuổi tôi đi không? Hay họ chỉ đang bận rộn với công việc và cuộc sống của họ, hoặc họ chỉ đang tự chán ghét bản thân mình.

Đã từng có nhiều người tâm sự với tôi họ rất ghét những người trẻ khi gặp thì niềm nở, nhưng đến lúc làm chưa bao lâu đã bỏ chạy, im thin thít và lặng mất tăm. Điện thoại không liên lạc được, nhắn tin không trả lời. Công việc bị trễ nải chỉ bởi những con sâu làm rầu nồi canh. Nên họ sợ những người như vậy. Sợ tương đương với những thể loại cộng sự thiếu trách nhiệm, trốn tránh hoặc hay đổ lỗi. Họ gọi những người “lặng mất tăm” ấy là “mấy đứa trẻ trẻ, nhiệt tình được mấy ngày đầu”. Họ còn sợ bởi những tâm hồn “mong manh dễ vỡ”, những nhận xét góp ý chân thành đều bị diễn dịch và biến thành những lời hằn học ghét bỏ (như đoạn trên, hihi). Những động viên, thành ý giúp đỡ lại bị xem là phiền phức… Những người trẻ ấy cứ bó mình vào một cái hộp, ai động đến lại càng chui rút vào trong không chịu ra ngoài.

Tôi đã qua thời trẻ ấy rồi. Cái thời mà tôi cũng hay khó ở và biệt lập mình với thế giới. Cái thời mà chút xíu chuyện đã tắt máy điện thoại, khóa facebook và còn đủ trò nữa, chỉ để bớt khó ở (và vài phần trăm là để xem người mình muốn quan tâm có quan tâm mình không, thường là không, hihi). Hiện giờ, tôi vừa là nhân viên, vừa là cộng sự, vừa học để trở thành một cộng sự tốt. Tôi vượt qua những giây phút căng thẳng với giao tiếp bằng cách hít thở, tránh đọc tin nhắn trong một khoảng thời gian cho phép (một tiếng, hoặc một ngày), đợi mình bình tĩnh rồi trả lời, điện thoại của bạn bè có thể không nhấc máy nhưng điện thoại của cộng sự phải bắt máy vì có thể họ đang rất cần mình, tránh đổ lỗi, tránh viện cớ, sai thì sửa, nhưng mệt… phải cho phép mình nghỉ, và xin phép họ nghỉ. Có những người rất giỏi điều khiển cảm xúc và công việc. Nhưng có những người cần được thả lỏng mới làm tốt. Nên hãy làm cộng sự làm tốt việc, đừng làm cộng sự chỉ biết đổ lỗi.

Viết xong bài, tôi lại xắn tay bước vào tuần mới, còn cả đống thử thách đang chờ. Và… những ngày nhiều năng lượng thế này, tôi lại làm nhiều việc hơn một chút để bù lại cho những ngày tuột mood và tuột mood trầm trọng. Âu, cũng đáng để bỏ công sức.

[Diptyque] Mùa gỗ về

Cuối tuần mình chả biết mặc gì đi cafe sáng, nghĩ sao lại chọn một bộ rừng rú bí hiểm. Áo ren đen vải xô, quần thun đen phủ voan. Tóc loăn xoăn đỏ, trông mình như thần rừng sâu lâu lâu mới ra mặt trời.

2017-07-25 17-47-58_2162
Đây, cái kiểu rừng đen thùi này.

Phân vân mãi không biết khoác lên người hương gì cho hợp. Một Tam Đảo cay ngọt hay một Philoskykos quả sung ngọt ngào ngạt. Cả hai đều có những nốt hoa ở đầu rồi kết bằng nốt nồng ấm thinh lặng của gỗ.

Cứ như ban đầu bước vào rừng, bạn được chào đón bằng chim muông, hoa cỏ vây quanh rạng rỡ. Nhưng càng vào sâu, thanh âm tắt dần, lúc này bạn nên nhắm mắt, hít thật sâu. Hơi lạnh của sương có làm bạn rùng mình, thì hãy nhặt một nhành củi cháy để sưởi ấm.

23472172_10213036749130149_5133064963353743921_n

Tam Đảo vẫn hừng hực ở những nốt cuối nhờ hổ phách, xạ hương trắng, quế, tiêu, đinh hương. Trong khi, Philosykos đã dịu dần chỉ còn âm ỉ vương vấn mùi cây và quả sung.

Một cô gái như mình, chỉ thích những mùi hương là lạ, khó tưởng tượng kiểu như quả sung (quả sung mùi gì thiệt mình cũng không rõ), cây gỗ vùng brazil, thuốc lá, rượu, hổ phách… hoặc những hương thảo mộc như đinh hương, quế, hồi, hương thảo, sả chanh… Rất nhiều bạn gái không thích những hương hoặc ngọt quá, hoặc nồng quá… mình thì không quan tâm hương như nào. Chỉ cần là sự kết hợp tuyệt vời giữa các nốt thành một khúc ca đúng tâm trạng. Ấy là mình chọn.

Nay trời mù mịt quá. Chẳng biết có mưa gió chi không nên mình chọn Philosykos mặc vào, chẳng muốn gai góc, hừng hực, chỉ muốn hiền hòa cười khẽ, nói nhẹ, làm cơn gió lay động rừng già vậy thôi.

MỘT BUỔI SÁNG KHÔNG ĐAU

Từ khi đi làm, mình rất hay bị đau nhức mỏi khi thức dậy, tinh thần không phấn khởi. Theo chuẩn đoán ban đầu của bác sĩ “google” thì do mình ngồi nhiều, không đúng tư thế, hoặc có thể tối mình ngủ không ngon giấc, bị ngừng thở khi ngủ.

Nhìn chung, ngồi sai thì sửa được, ít vận động giữa giờ cũng sửa đc, nhưng tối ngủ không ngon mình cũng không biết sao. Mình đã cố gắng không ngủ vào buổi sáng để tối mệt nhoài, trước khi ngủ mở cửa cho thông thoáng, khi ngủ tắt hết đèn… nhưng vẫn không cải thiện mấy việc thức giấc.

Cho đến khi mình lên thói quen tập thể dục. Nhìn chung, mọi thứ với mình sẽ bắt đầu bằng lý do rất dở hơi: tập thể dục, luyện sức bền để leo núi Himalaya. Mình giữ được nhịp độ tốt, tức là vượt qua mốc 21 ngày rồi đến một tháng, cơ thể mình thích nghi với việc đó và ngày nào “quên” không tập là ngứa ngáy.

Tất nhiên, có ngày mình “quên” thật. Đó là khi công việc của mình quá bận rộn, mình đi cả ngày trời về và chỉ nằm ịch xuống giường để ngủ. Nhưng giấc ngủ không ngon, và sáng hôm sau mình đau rần hết cả người. Mình mới phát hiện ra, không phải cứ vận động là khỏe, mà phải vận động đúng cách. Đi đúng, ngồi đúng, chạy đúng, đứng đúng, cầm nắm vật nặng hay đẩy vật nặng… đều phải phân bổ sức đúng lên bộ phận nào của cơ thể. Thứ hai, mình luôn thấy mẹ hoặc các cô chú dì, ngày nào cũng làm quần quật… nhưng lúc nào cũng thấy mỏi mệt. Đó là vì họ vận động chưa đúng và họ không hiểu về cơ thế họ.

Có hai cách để hiểu về cơ thế và giúp giảm  đau nhức sau khi vận động “chưa đúng”.

  1. Tập yoga

Yoga là bài dãn cơ thể toàn thân và gây áp lực vào các cơ để các cơ bị chai, lì hình thành sự đàn hồi, dẻo dai. Trong yoga còn chú trọng đến hơi thở. Khi thở đúng (hít vào chậm và sâu, căng đầy bụng, giữ 3 giây; thở ra chậm, hết hơi trong bụng, giữ 3 giây), khí được đưa vào cơ thể và đi khắp các hệ thống phía trong để trao đổi chất. Việc thở đúng, cũng là một cách để detox cơ thể.

Mình tập yoga theo youtube, thích nhất là Boho Beautiful của Juliana & Mark, hai bạn đi du lịch với nhau, dừng lại ở các bãi biển xinh đẹp để quay bài tập yoga chia sẻ cho mọi người.

2. Tập Stretching

Tức là dãn cơ. Vì bài tập của yoga đôi lúc quá khó. (haha) Đôi khi lười, mình lại tập dãn cơ theo SWORTKIT – một app trên điện thoại. App này cũng vi diệu lắm, nó có rất nhiều bài tập để tập theo, nó có người hướng dẫn và có giới hạn thời gian đạt mục tiêu mỗi ngày của mình.

Bạn có thể tập từ 10 -15 phút Full Body dãn cơ từ đầu đến chân.

21552200_10212562287548906_887691041_n.png

3. Hít thở

Ai nấy đều cảm thấy thiền là một thứ gì đó bí ẩn khó làm. Thực ra thiền chỉ là hít thở và tập trung việc hít thở. Tức là trong 3 phút thiền, bạn không được nghĩ đến những việc tào lao bên ngoài, chỉ hít thở đúng cách: hít vào chậm và sâu, căng đầy bụng, giữ 3 giây; thở ra chậm, hết hơi trong bụng, giữ 3 giây.

Mình thiền bất cứ khi nào mình rảnh, tất nhiên, trước khi đi ngủ cũng thiền khoảng 5 phút.

Trên đây là ba bài tập tối hôm qua của mình. Yoga cơ bản, Dãn cơ full body và hít thở. Ơn trời, sáng nay mình không đau, tinh thần không hẳn minh mẩn nhưng cơ thể như được hồi sinh sau đêm. Vui quá nên phải dậy viết bài. Chúc các bạn một sáng không đau và vui khỏe. ❤

[19 năm sau] Harry Potter fan fic

Nhân dịp ngày Harry dẫn con đi học, mình post lại bài fanfic viết từ năm tập 7 được xuất bản.

Một buổi sớm mưa phùn, hơi se lạnh báo hiệu mùa đông sắp đến, trên mặt đường phủ một lớp tuyết như sương, đâu đó vang lên tiếng nhạc Noel rộn rã. Toà nhà to lớn của gia đình Rowling xúât hiện một cách hiển nhiên từ hai mươi mốt năm trước, trong căn nhà sáng rực ánh đèn ấy có tiếng cười nói rộn rã của mấy đứa trẻ nhỏ. Một số đứa nhỏ hơn dùng tay điều khiển những món đồ trang trí cây thông bay lên vào đúng vị trí của nó, những đứa lớn thì phải tự dùng sức của mình….Một người phụ nữ liên tục vẫy vẫy cây đũa thần để giao lệnh cho những cái đĩa, khăn trải bàn, ly, tách…v..v bay vèo vèo trong không trung rồi đáp xuống những cái bàn gần đấy, dường như sắp có tiệc.

Bên ngoài ngôi nhà, những cành cây đã trụi lá, những bụi cỏ xơ xác trên vỉa hè. Một tiếng bụp lớn vang lên trước cửa nhà Rowling. Một người phụ nữ  tóc đỏ hiện ra đột ngột ở đó, nhưng không ai để ý đến việc vừa xảy ra cả. Cô ấy ấy nhẹ nhàng gõ cửa và cánh cửa bật mở, bà Rowling bước ra. Trong một giây ngở ngàng để nhận ra đó là ai, thì cô ấy đã lên tiếng:

“Chào bà Rowling, tôi là Ginerva Molly Potter”

Bà Rowling mỉm cười rồi mời cô ta vào. Nhưng người phụ nữ ấy, giờ là Ginerva, đã từ chối lịch sự và nói:

“Chồng tôi mời bà và gia đình bà đến dự bữa tiệc giáng sinh ở nhà chúng tôi vào ngày 23/12 này. Bây giờ xin lỗi vì tôi có việc. Hẹn gặp bà vào ngày hôm đó.”

Nói rồi, người phụ nữ biến mất sau một tiếng bụp nữa, và nơi ấy bây giờ chỉ còn bà Rowling đứng đó, bà ta vẫy cây đũa phép, rồi đóng cánh cửa lại sau lưng mình.

—————————————————-o0o———————————————-

Thế rồi tại một căn nhà nhỏ ven biển, tuyết rơi làm thành một lớp băng dày đặc trên mặt đường. Căn nhà hai tầng có kiến trúc cổ trông nổi bật thế mà lại vô hình với những người xung quanh trong những dịp này. Nguyên ngày hôm nay khách khứa ra vào đông đúc, họ cũng giống như những người bình thường, đi xe tới. Hoặc cũng có những người bất bình thường, bỗng nhiên xúât hiện ngay trước cửa nhà.

Bên trong nhà, người lớn có, trẻ em có, có những người rất nổi tiếng trong giới phù thuỷ, có những người bình thường…

Harry đang ngồi trên ghế sofa cùng 2 đứa con James và Albus – các cô cậu bé đang trong kỳ nghỉ đông, đứa con gái nhỏ Lily thì lăng xăng bên mẹ Ginny chuẩn bị thức ăn. Hermione cũng ở trong bếp cùng với hai người nữa là Fluer và con gái của cô Victories. Ron ngồi trên cái ghế bành, ông anh Goerge ngồi đối diện bên cái ghế khác. Teddy thì cứ quẩn quanh trong nhà bếp, nửa muốn lên nhà trên, nửa muốn quan sát phía dưới. Một số đứa trẻ như Rose, Hugo, Fred thì đang bày trò chơi gì đó dưới sàn. Ông bà Weasley, anh Willi, Fercy, ông Kingsley ( thời gian này ông hay là khách của gia đình Potter), Neville, Luna, ngồi xung quanh cái bàn ăn bự gần phòng khách, dùng đũa phép lột trái cây và nói chuyện rôm rả..

“Vậy là…bà ta sẽ tới à” – Ron hỏi Harry

“Uh`m, cũng đã mấy năm rồi không gặp bà ta, có nhiều chuyện cần phải nói về những việc làm của bà ta hiện giờ”

“Bộ pháp thuật cũng có phản ánh xuống, nhưng có vẻ như bà ấy vẫn tiếp tục” – Goerge nói theo.

“Bây giờ việc đó đã đi quá xa, không thể trở lại như lúc đầu được nữa, nếu không thì cũng không mời bà ta đến để nói chuyện, chuyện đó không hẳn là xấu …James và Al ra chơi với hai em đi – Harry nói với hai con – nhưng nói đến tốt thì chưa biết được, có vẻ như cần chờ thời gian thêm nữa mới có thể kết luận.

Có tiếng gõ cửa. Ginny nói với cô con gái theo chân cô nãy giờ, không biết có giúp cô được không hay còn bày bừa ra gấp bội :

“Con bỏ cái bánh đó xuống giùm má, nó khét rồi, con chạy ra mở cửa rồi vào chơi với các anh cho khoẻ, để má làm được rồi.”

Lily với khuôn mặt vẫn còn lấm tấm lọ nghẹ từ chiếc bánh khét chạy ra mở cửa. Rồi cô bé hét vọng vào trong:

“Ba ơi, bà Rowling tới.”

“Tới rồi à” – Tiếng ông Kingsley tỏ vẻ hơi ngạc nhiên đôi chút rồi mắt ông hướng ra cửa.

Một người phụ nữ khá cao to, tóc vàng óng, đôi mắt màu xanh, mặc bộ áo chùng đen, với khuôn mặt dường như trước đó đã chịu nhiều đau khổ, bà mang theo một cái túi bằng da nâu đen, nhìn từ trên xuống dưới bà là một người bình thường giàu có trong thế giới Muggle, nhưng trong thế giới phù thuỷ, bà là một nhà sử gia nổi tiếng đã trực tiếp phỏng vấn Harry Potter vào một năm sau khi Chúa tể Hắc Ám – Voldermort chết. Sau đó, bà đã viết ra một bộ sách sử Harry Potter – Một Huyền Thoại, gồm bảy tập kể về bảy biến cố lớn trong cuộc đời của Harry Potter từ năm 11 đến năm 17 tuổi. Bộ sử sách là cuốn sách bán chạy nhất trong thế giới phù thuỷ lẫn trong thế giới Muggle.

Harry Potter đứng dậy nhường chỗ cho bà Rowling. Mọi ánh mắt đang hướng về bà. Bà đứng lặng nhìn mọi người một lúc rồi cất tiếng :

“Chúc giáng sinh vui vẻ đến mọi người, đặc biệt là gia đình cậu Potter”

“Cám ơn bà “ – Harry nói – “Bà không đưa bọn trẻ đến à?”

“Ôi.” – Bà gạt phắt đi rồi đến ngồi chỗ ghế Harry vừa ngồi – “Chúng tự lo được, với lại trời như thế này, chúng chỉ muốn ở nhà sưởi ấm và ăn bánh mà thôi. Sao, lâu lắm rồi không gặp cậu, hôm nay cậu mời tôi đến có chuyện gì không?”

Harry nhìn Ron, rồi nhìn ông Bộ trưởng, có vẻ như việc này nó phải tự giải quyết lấy. Harry quay lại nhìn bà Rowling một xí rồi nói:

“Theo báo cáo của bộ, thế giới Muggle đang có một bộ sách giống với bộ sử sách viết về tôi, bộ sách đó ảnh hưởng rất nhiều đến cộng đồng Muggle, từ người lớn đến trẻ nhỏ. Mà ngạc nhiên thay, tác giả cuốn sách lại là bà…”

Bà Rowling, sau khi nhận tách trà từ tay Hermione, vừa uống được một ngụm thì trông bà như muốn sặc, bà hạ tách trà xuống nhìn Harry, rồi nhìn tất cả những người đang nhìn bà, nở một nụ cười bí ẩn, bà chăm chú nhìn vào tách trà và nói :

“Đúng là không có chuyện gì mà không có chủ đích. Nếu cậu muốn hỏi thì tôi nói cậu nghe. Việc đó có gì là không tốt nào. Thế giới Muggle, người người đọc cuốn sách ấy, nhà nhà đọc cuốn sách ấy, lớn có, nhỏ có. Họ thậm chí tin rằng thế giới của chúng ta đây tồn tại song song với họ, họ tin chúng ta có thật, họ chấp nhận chúng ta. Họ biết chúng ta có tài phép hơn họ, chúng ta cứu họ trong những năm tháng khốc liệt nhất trong thế giới phù thuỷ. Họ cần phải biết điều đó, giờ họ đã biết, đã chấp nhận. Tôi tự hỏi là chúng ta có nên thiết lập một thế giới mới không, thế giới chúng ta sống với họ, công bằng, như thế sẽ không còn bị kỳ thị nữa những người không thuần chủng hay lai nữa. Điều đó không phải là tốt sao?”

“Ý bà là” – ông Weasley bây giờ mới lên tiếng – “bà muốn chúng ta xưng danh với thế giới à?”

“Đã qua rồi cái thời Voldermort và bọn tay chân của hắn hoành hành, bây giờ những phù thuỷ của chúng ta chỉ muốn đưa thế giới tốt đẹp hơn. Những món đồ mà người Muggle gọi là hiện đại càng ngày càng làm hại nơi chúng ta sinh sống. Chúng ta có thể cải tạo thế giới và cải tạo họ để đưa mọi thứ vào trật tự cũ của nó, như mơ ước của cụ Dumberdore ngày trước, như thế không hay sao?”

Không ai nói gì cả, mọi người cứ nhìn đăm đăm vào đâu đó rồi quay lại nhìn nhau. Có vẻ như họ cũng đồng tình với ý kiến này, một ý kíên… không quá tồi, thậm chí có thể nói là hấp dẫn, phù thủy và người sống hòa bình với nhau. Ông Weasley khịt khịt mũi, ông là người đang xúc động nhất. Hermione lên tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt nãy giờ.

“Nhưng vẫn có một số người kỳ thị và cho rằng những câu chuyện này là giả tạo, họ không hào hứng cho mấy về thế giới chúng ta, nếu chúng ta đột ngột xuất hiện như thế, sẽ gây ra những chuyện không lường trước được. Và với phép thuật của chúng ta, người dân Muggle sẽ hoảng loạn và sẽ gây ra một làn song phẫn nộ, đây là một chuyện không nên đề cập đến nhiều. Vả lại bà làm như vậy có thể vi phạm đến bộ luật nghiêm cấm lưu truyền ra ngoài những thứ liên quan đến thế giới phù thuỷ ra phạm vi thế giới phù thuỷ, làm tổn thương người dân Muggle và mê hoặc họ.”

Bà Rowling cười lớn, rồi nhìn Hermione theo cách ghê sợ nhất của bà:

“Cô bé ơi, đến giờ cô vẫn quá bảo thủ, luật do chúng ta đặt ra thì chúng ta vẫn có thể thay đổi nó nếu muốn có một tương lai mới cho thế giới. Cô sống trong thế giới Muggle cũng biết, chính cách sống không có phép thuật, chỉ dựa vào những đồ đạc hiện đại tân tiến đang dần giết chết họ, khiến họ không nhìn thấy những hiểm hoạ trước mắt. Còn chúng ta thì sao, chỉ cần một cái vẫy đũa đã có thể xử lý tất cả việc, vừa tiện lợi, vừa không hại đến môi trường. Tầm nhìn của cô bé hạn hẹp quá, gói gọn trong sách vở quá, cô chẳng nhìn thấy được cái gì đang diễn ra, đang bị huỷ hoại sao?”

Hermione đỏ mặt, cô lắp bắp không biết làm sao cãi lại lời bà ta nói, trong khi đó, Ron phản bác lại cho vợ mình :

“Bà không được nói vợ tôi như thế, tuổi của cô ấy có thể ít hơn bà, nhưng cô ấy đã từng trải nghiệm không ít lần sống chết, cô ấy có kinh nghiệm, có học thức cao, cô ấy biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm. Phù thủy và con người trong quá khứ đã có những hiểu lầm rất sâu sắc, chỉ một số ít vượt qua được những chuyện đó. Cũng chưa chắc gì trong số những độc giả đang yêu quý câu chuyện sẽ chấp nhận chúng ta.”

“Ôi, anh Ron” – Hermione nhìn chồng với anh mắt đầy âu yếm.

Harry có vẻ vẫn còn chìm đắm trong muôn vàn suy nghĩ, từ những lời lẽ mà bà Rowling tạo ra, đến những lời phản bác của 2 người bạn, cậu phân vân, tâm trí hơi bị dao động, cho đến khi bà Rowling đứng dậy và xin phép về, thực tại mới quay ngược lại với cậu.

“Tôi biết hôm nay đến đây là sẽ như thế mà. Nhưng tôi không nghĩ việc làm của mình là sai. Cái gì cũng có mặt trái của nó, nhưng tôi tin mặt tốt của tôi sẽ đánh bại mặt trái. Và có một ngày, mọi người sẽ công nhận. Chào cậu Potter, chào gia đình, tôi đi đây, tôi có việc gấp đến Hẻm Xéo. Hẹn gặp mọi người vào lúc khác, có thể chúng ta sẽ hiểu ý nhau hơn.”

Nói rồi bà bước ra cửa và biến mất trong màn tuyết rơi..

[2015]

 

Công chúa nhà Disney

Mình thương ba nàng công chúa này nhất ở Disney, ba nàng công chúa này trạc tuổi mình, và họ là cả một thời teenager lấp la lấp lánh của mình. *từ trái qua Demi Lovato, Selena Gomez và Miley Cyrus.*

17799486_10211128258379073_2881575354943064227_n

Họ thuộc về cái thời mà Disney chiếu toàn phim hay từ sáng đến tối: Kim Possible, Ba đứa điệp viên 3 mào gì đó quên tên ời, Phineus and Ferb, Zack and Cody, Miley trong series Hannah Montana và Selena trong series Wizard of Waverly Place. Demi dường như lép vế hơn đến tận 2008 mới có phim Camp Rock chung với anh em nhà Jonas.

Bài hát Send it On (2009) là bài đầu tiên cũng là bài duy nhất mà họ đứng chung sân khấu với nhau cùng với Jonas Brothers. Họ luôn phải đứng khác chiến tuyến với nhau. Trông có vẻ lúc nào cũng ganh đua. Lúc đó Demi và Sel còn là bạn thân, Miley thì hơi lẻ loi một tí. Còn bây giờ thì cả ba đã có hướng đi riêng, không còn vui vẻ với nhau như rồi trước nữa. Chậc, mình vẫn mong đó chỉ là bức màn showbiz, phía sau ánh đèn họ vẫn còn tụ tập làm tiệc ngủ bí mật với nhau.

Sau gần 8 năm, họ đã vượt qua khoảng thời gian khủng hoảng tuổi trẻ để trở thành những người tuyệt vời hơn. Sel từ một cô gái có khuôn mặt bánh bèo tròn ủm, giờ đã trở thành nữ hoàng quyến rũ, nhìn Sel chỉ muốn nhào vô mần thịt cho đã, không biết Justin hiện giờ có hối hận không chớ đừng coi thường sự hận thù của phụ nữ, ghê gớm lắm.

17862447_10211128257819059_8443801652185507364_n

Demi Lovato có con đường đi khác với hai “người bạn” kia, cô chọn Rock, gào thét và dữ dội, khó nhằn và kén khán giả, bởi thế nên con đường sự nghiệp của cô trông vẫn còn thiếu chút gì đấy so với hai người còn lại. Nhưng ok fine, Demi thấy vui là được, sau bao nhiêu ngày tháng chìm vào thuốc thì đã đến lúc đặt bản thân mình lên tất thảy những miệng đời đúng không Demi.

17800065_10211128257859060_1780244044217627936_n

Sự lột xác ngoạn ngục nhất thuộc về Miley Cyrus, một cô teenager hình mẫu của hàng ngàn teenager trên thế giới, với mái tóc dài nâu gợn sóng, hóa thân thành ca sỹ chỉ cần đội tóc thẳng bạch kim lên (thiệt vi diệu), nụ cười lúng liếng giải thích em có tên Miley là vì hồi bé em hay cười nên nhà đặt tên đọc trại theo chữ “smiley”. Cô cắt phăng mái tóc, nhuộm luôn màu vàng chóe và mần vài cái clip hở da thịt táo bạo. Cô bị liệt vào danh sách cấm của các bậc phụ huynh. Thậm chí, chuyện tình của cô cũng gặp trục trặc từ dạo ấy.

17861916_10211128257899061_821197690754327562_n

Giờ đây đôi lúc mình ngồi xem lại phim cũ, nghe lại nhạc cũ, lại thấy những người bạn tuổi teen của mình bây giờ siêu ngầu, siêu đẹp. Thật tuyệt vời khi ngắm nhìn những bông hoa từ khi còn là nụ dần hé nở theo năm tháng, trải qua bao nhiêu gió sương giờ đã đẹp rực rỡ dưới bầu trời danh vọng. Cái đẹp của ba nàng công chúa là cái đẹp đã trải qua nỗi đau tuổi trẻ, mà phải gắng sức để vượt qua, để giờ trở thành nữ hoàng của chính mình, ngẩng cao đầu mỉm cười ngạo nghễ với bờ môi đỏ, mắt kẻ sắc, và mái tóc đã cắt bỏ quá khứ về phía sau.

Saigon Xuân Hạ 2017

Giá trị của sự lựa chọn tích cực

Hay, cách để đối mặt với thế giới.

Việc đối mặt với thế giới không có gì quá to tát, nó chỉ là một chuỗi sự lựa chọn mà em không thể tránh khỏi. Nếu em hỏi mình, em nên làm gì? Mình sẽ cho em một vài lời khuyên về việc đó. Nếu em lại hỏi, vậy em nên làm thế này hơn là làm thế kia à? Mình sẽ suy nghĩ, rồi trả lời, mình cũng không biết nữa, mình không thể biết cái nào tốt hơn, hay cái nào tệ hơn khi việc đó chưa xảy ra.

Để sự lựa chọn trở thành một thói quen tích cực, mình sẽ gợi ý cho em một vài nền tảng để xây dựng nên chuỗi giá trị liên kết các điểm trong cuộc đời em.

  1. Hiểu rõ bản chất của vấn đề

Dù em lựa chọn trường học, công việc, hay người yêu, em cũng nên hiểu rõ những thứ cấu thành nên sự vật, sự việc đó. Hiểu rõ ở đây là hiểu về điểm tốt và điểm chưa tốt, đừng nhìn mọi thứ khi còn trong ánh hào quang.

Việc này em có thể làm nhanh hay chậm tùy thuộc vào sự quan sát lâu năm, thói quen tìm kiếm thông tin chính xác và sự phân tích dựa theo kinh nghiệm của em.

Tip: Em có thể tìm hiểu bằng cách research online hay hỏi han những người xung quanh, hay thậm chí đến hỏi trực tiếp đối tượng.

  1. Tìm hướng giải quyết khó khăn chứ không đưa thêm khó khăn

Khó khăn chưa bao giờ nằm trong danh sách wish list của ai cả. Nhưng lúc nào nó cũng hiện hữu. Để hoàn thành wish list của mình, bắt buộc em phải loại bớt những chướng ngại vật đó, sẵn sàng bắn bỏ nó nếu cần thiết. Việc tập trung suy nghĩ vào những khó khăn càng khiến em trở nên u mê với công việc em đang làm.

Những cơ hội không đến trong một thời điểm định sẵn, nếu em luôn bị u mê trước những khó khăn thì khi cơ hội có nhảy nhót trước mặt, em cũng không bao giờ nhận ra. Em vẫn chỉ nghĩ đó lại là một trong những khó khăn mà thôi.

Tip: Ghi chú những gì em nghĩ là khó khăn hoặc sợ hãi ra một tờ thấy. Trước mỗi khó khăn, gạch thật nhiều hướng giải quyết khả thi để đối phó với nó. Em thấy đó, đâu phải không có cách giải quyết, chỉ là em không dám đối đầu thôi.

  1. Chấp nhận những sai lầm bất đắc dĩ

Trải nghiệm sẽ tạo ra kinh nghiệm, kinh nghiệm không tự nhiên rớt xuống trước mặt em. Em có thể rất thoải mái khi chơi game, em tích lũy điểm PK, em lao vào vòng vây của địch bắn giết như thể không có ngày mai. Em liều mạng như vậy, là vì em biết sau khi chết, em sẽ hồi sinh, hoặc bất quá chơi lại từ đầu.

Còn ở cuộc đời, chết là hết mà thua là nhục. Nhưng thật ra không mấy ai nhớ quá nhiều về sự thua cuộc của em, họ còn bận nhục nhã trong sự thua cuộc của họ mất rồi. Nên nếu em chưa có kinh nghiệm trong một vấn đề nào đó, việc thua cuộc là một chuyện rất bình thường ở đời. Nếu em chưa bao giờ thua, có nghĩa là em sẽ chưa bao giờ hồi sinh.

Tip: Ngưng đọc về các tấm gương “giàu có ở tuổi 24”, “29 tuổi đã thành CEO”, họ không phải là em. Có thể họ rất giỏi kiếm tiền và làm CEO nhưng có thể họ không giỏi vẽ hoặc không thể viết 5000 chữ mỗi ngày như em. Mỗi người có một sở trường riêng. Ngừng so sánh.

  1. Tham chiếu lên quan niệm sống của mình

Quan niệm sống là những thứ được đúc kết từ cuộc đời của em, nó giống như một cái tủ chứa nước, ở dưới lớp nước là tấm hình của gia đình, cây bút người em cũ tặng, lần đầu tiên bị ngã… những thứ đó chưa chắc em sẽ nhớ tới mỗi ngày, nhưng lúc cần thiết, em sẽ đem nó ra để so sánh. Vì làm chuyện đó sẽ không hay với gia đình mình nhỉ, hay mình nhớ em mình đã nói chuyện đó có thể làm khác đi… hoặc đơn giản là, ừ, dù có té ngã lần nữa mình vẫn phải làm.

Quan niệm sống có khi rõ ràng, có khi cũng rất mập mờ nhưng thường thì em sẽ chịu ảnh hưởng rất nhiều từ gia đình và hoàn cảnh của em. Có những chuyện em sẽ nói không hoặc có ngay lập tức, có những chuyện em phải nhìn rất lâu trong bể nước, soi chiếu mình vào tất cả những vật phẩm ấy, mà hiểu được, mình có cần vứt bớt đi, hoặc thay đổi hoặc thêm thứ gì vào không? Ấy thế mà khó khăn lắm đấy, vì mọi thứ cứ nằm chồng chéo lên nhau đè nén nhau mà tồn tại.

Tip: Lúc rảnh hãy sắp xếp lại những việc đã xảy ra để lúc cần dễ lục lọi và đối chiếu. Hãy so sánh mọi thứ dựa vào thước đo của mình, không nghe theo thước đo của người khác nếu không cần thiết.

  1. Tha thứ cho lựa chọn chưa đúng

Cảm giác hối tiếc và lo lắng là hai thứ dễ giết chết em nhiều hơn bất cứ một căn bệnh nào. Liệu em có thay đổi được việc đã xảy ra không? Em chỉ có thể thu vén kinh nghiệm và đau thương để tránh lặp lại việc như xưa. Vậy thì hãy cứ nặng nề cho đến lúc em hoàn toàn có thể nhẹ nhõm buông bỏ. Những cảm xúc tội lỗi là không thể tránh khỏi. Nhưng nếu nó đã qua, hãy để nó ra đi.

Tip: Cứ buồn thảm và khóc lóc nếu cần thiết. Em mạnh mẽ mãi, ai sẽ yêu thương em hơn chính em?

Thói quen lựa chọn tích cực sẽ giúp em ít nghi ngờ về bản thân mình, em không hèn nhát hay thấp kém, hay ngu dốt khi lựa chọn sai. Mỗi một sự lựa chọn là mỗi một lần em vung nhát dao để mở đường nhìn rõ thế giới hơn. Lựa chọn tích cực làm em lạc quan hơn ở mỗi cơ hội, dấn thân với những ước mơ của mình mà không ngần ngại, sợ hãi.

Lựa chọn tích cực giúp em tôn trọng bản thân mình, em không cần phải gồng mình sống theo định kiến, hoặc phải lựa chọn làm việc đúng và sai. Em có những lý do để sống đến ngày hôm nay, nên em có những lý do rất riêng để chọn lựa con đường riêng cho mình. Người đời không nhất thiết phải hiểu. Nhưng chính em phải hiểu.

 

Praktica cùng Kodak Color Plus 200

Thêm một cuộn phim “lạc trôi” đâu mất trước khi mình còn được cuộn này. Mình chuyển sang chụp phim, vốn dĩ là một sở thích cá nhân, không định dấn thân quá sâu, trở thành siêu nhân hay đi cứu thế giới. Mình chụp thì là chụp, thích thì share, không hiểu gì thì research, thậm chí chuyển sang kiểu máy mới hay chụp sang một cuộn phim mới mình cũng research. Mình không tính làm bừa, nhưng cũng không thích quá chuyên nghiệp (hoặc tỏ vẻ chuyên nghiệp).

Lại nhân dịp được bạn cho mượn máy mình, mình lại điểm sơ qua một vài thứ lưu ý.

  1. Praktica FX3

Đây là một dòng máy của Đức, thân máy to và nặng, dạng trâu bò, tuy nhiên có trâu bò thật không thì chưa dám thử, vì hong phải đồ của mình, hehe. Mình không review tình trạng máy vì không cần thiết nhé. Máy đo sáng bằng tay, view nhìn từ trên xuống khá ảo diệu nhưng chỉ thích hợp chụp ngang, chụp dọc mỏi cổ lắm đa.

20170406_132621
View nhìn trên đầu trên cổ.

2. Lens Carl Zeiss Jena 2.8/50 M42

Khi nhận bộ này, mình đã được giới thiệu con lens này xóa phông nhạt nhòa. Otê, tầm mức 2.8 là mình biết mình sẽ bị out nét liên tục vì mắt mình không nhìn thấy được điểm khác biệt giữa các nét (quá nhọ). Lại thêm kiểu ngắm ảnh từ trên xuống của Praktica, đôi lúc mình dí sát mắt vào cũng không biết đã lấy nét đúng chưa. Rốt cuộc thì may quá, vật cần chụp thì vẫn ra được nét rõ ràng, ảnh rất mịn nữa đằng khác.

20170406_132558

000059
May quá không out nét lắm.

3. Kodak Color Plus 200

Đây là dòng film cơ bản của cơ bản. Ai mới đầu đi chụp phim cũng đều được khuyên mua Kodak, ngon bổ rẻ, màu rực rỡ. Cơ mà không hiểu kết hợp thế nào với em này mà lại ra màu rất chi là nhạt nhòa, xanh không ra xanh, đỏ không ra đỏ, vàng lại có cảm giác cháy cháy. Bạn mình nói có thể do máy scan. Hoặc do người tráng cân màu. Mình cũng không rõ, chỉ cảm thấy ko được như kì vọng cho lắm.

Dưới đây là một vài ảnh chụp trong nhiều điều kiện khác nhau. Hiện mình đang lắp một cuộn fujii nội địa trong máy, sau khi chụp xong mình lại khoe hình tiếp 😀

000040
Lên màu da hơi đỏ nhỉ
000045
Chụp trong ngày mưa tầm tã không biết sao mà ra cái màu này
000051
Trời âm u không có miếng mây
000068
Nắng sớm cỡ 8h, mà nhìn cứ khét khét thế nào
000006
Mây… màu xanh kì dị
000065
Đi về nhà gặp mây ngũ sắc. Nên chụp đại. Chắc anh tráng phim đã cứu dữ lắm. :))