[Review] – “Chàng trai năm ấy” – Cú rơi tự do đầu năm

Nếu bạn tôi không kêu tôi xem “Chàng trai năm ấy” để lấy lại tinh thần trẻ trung của tuổi hai mươi thì chắc phim ấy cũng đi vào kí ức nhơ nhớ nào đó của tôi.hinh_anh_chang_trai_nam_ay__74

Tôi đã bỏ qua phim “Thần tượng” của đạo diễn Quang Huy, đôi lúc cũng nghe lại mấy bài hát trong “Thần tượng”, hình ảnh cũng đẹp, nhạc cũng hay. Tôi cũng chẳng nhớ lúc đó bận rộn hay vì lý do gì mà tôi chẳng để ý đến phim đó. Vì thật ra, Quang Huy là một cái tên tôi yêu thích, khi anh ở trong một cương vị khác: một nhà sản xuất, một nhạc sĩ… Tôi đã nghe tên tuổi anh từ những ngày còn bé, qua ca sĩ Ưng Hoàng Phúc, nhóm HAT, chương trình Thế giới VPOP. Có thể nói, anh là một người tài năng đã đánh chiếm trọn thị trường âm nhạc Việt Nam cho giới trẻ lúc bấy giờ. Không nói tới phim đầu tay “Thần tượng”, “Chàng trai năm ấy” là phim thứ hai của anh – một bộ phim đầy sóng gió vào cuối năm 2014.

“Chàng trai năm ấy” là một phim được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết “Bắt đầu từ một kết thúc” của tác giả Lý Minh Tùng. Đạo diễn Quang Huy đã tuyên bố phim này được lấy cảm hứng từ Wanbi Tuấn Anh, là một nhân vật có thật. Trong phim nhân vật nam chính tên Đình Phong, là một ca sĩ trẻ, yêu nghề, yêu đời, yêu mẹ và bạn bè xung quanh. Một căn bệnh hiểm nghèo đến với anh khi anh đang trong những ngày đỉnh cao của tuổi trẻ. Trong những năm tháng cuối cùng ấy, anh vừa chiến đấu với căn bệnh, vừa làm mọi cách để mọi người xung quanh anh được vui vẻ. Anh bảo “Tuổi trẻ của tôi là tuổi trẻ để dành”. 081b7acc-1a96-4a16-96df-65b5627605bb

Có người nói với tôi rằng, điện ảnh là một dạng nghệ thuật, ở đó người ta kể chuyện bằng cách khác. Không thể so đo độ chính xác của điện ảnh với một cuốn sách, hay mức xác thực của câu chuyện thông qua những chuyện ngoài đời. Khi bạn nghe, đọc, thấy, một câu chuyện từ đâu đó, tức là người ta đã thêm vào đấy một phần cuộc đời họ, để tăng tính thú vị trong việc kể chuyện. Trong “Chàng trai năm ấy” cũng vậy, các nhân vật cứ như được cường điệu hóa thêm một chút. Những đoạn giới thiệu nhân vật trong mấy phút đầu cứ như được chấp nối từ những ký ức của Đình Phong. Với Phong, anh Lâm cố chấp như vậy đó, thằng bạn chí cốt Hà tếu lâm vậy đó, chị Băng hay sợ già đó, Sky đáng yêu thế đó. Tất cả những người ấy, tạo nên cuộc đời của anh. Anh sống và chiến đấu và vui vẻ cũng vì họ.

Đối với tôi, đây là một bộ phim được chăm chút và trân trọng. Từng phân cảnh, từng câu thoại, tên của nhân vật, các địa điểm trong phim đều được chọn lựa với một thái độ nghiêm túc. Tuy nhiên, một số đoạn chuyển cảnh trong phim bị ngắt đột ngột, bị rời rạc, cảm xúc đang có trong phân cảnh đầu, đột ngột bị hẫng mất trong phân cảnh sau. Không rõ ý đồ đạo diễn muốn kéo lại cảm xúc cho khán giả hay sao, có thể đạo diễn không muốn phim trở thành một thứ gì đó quá ướt át và buồn thảm. Thế nên, mọi hình ảnh trong phim đều mang một vẻ tươi sáng, rạng rỡ, dẫu cho nó là một cảnh buồn. Ngay cả âm nhạc, tôi vẫn chưa thấy âm nhạc được đẩy đến đúng mức cao trào để tạo nên một xúc cảm đúng trong phim.vlcsnap-2014-09-07-15h58m25s78-48c4f

Tôi thấy mừng cho dàn diễn viên trong phim. Bỏ qua vấn đề tình cảm của họ dành cho nhân vật Đình Phong, ở họ, tôi thấy một thái độ diễn xuất đẹp. Phạm Quỳnh Anh hiện rõ là một cô nàng đỏng đảnh, dẹo chảy nước trong Phạm Quỳnh Băng, Ngô Kiến Huy thể hiện một sự ngô ngố đáng yêu trong vai Ngô Kiến Hà, Hứa Vĩ Văn đầm đầm, mặt nghiêm trọng trong vai anh Lâm quản lý, Hari Won đáng yêu nhưng hơi nhạt so với các nhân vật còn lại. Sơn Tùng MTP, tôi chúc mừng em, đóng một vai nhiều phức cảm tâm lý như vậy không phải là chuyện dễ, tôi theo dõi em từ đầu phim, để ý lúc em cười, lúc em khóc, lúc em ngơ ngẩn nhìn quản lý khi biết mình bị bệnh, lúc em đùa với đồng bọn “không phải dạng vừa đâu…”, lúc em nói lời chia tay cuối phim, nhìn thấy em run lên khi nói những lời ấy, tôi thật sự khâm phục.

Đây là bộ phim đáp ứng được 80% yêu cầu của tôi trong một bộ phim. Phim thể loại trẻ trung, tâm lý nhẹ, tình cảm hài, quảng cáo nhẹ. Phim không thuộc dạng xuất sắc, nhưng được làm tử tế. Tôi chỉ phạm một sai lầm khi xem phim ngày vào khoảng giữa ngày, ngày đầu năm. Kết thúc phim không kéo nỗi sự vui vẻ của tôi trước khi vào rạp, nó trở thành một cú rơi tự do của cảm xúc. Nó gợi lại trong tôi rất nhiều chuyện tôi không muốn nhớ tới, những ký ức vui lẫn buồn. Ý định bộ phim là để truyền cảm hứng cuộc sống nhưng hình như, nó không tác động đến tôi, cũng như hai người bạn đồng hành với tôi.

Rốt cuộc, lúc xem phim miệng thì cười còn lòng thì buồn bỏ mịa. Xem phim xong ba đứa kéo đi ăn gà rán mà vẫn thấy lòng trống hươ trống hoác trời ơi…

[300/day] Review – “Mùa oải hương năm ấy”

Ngay từ tựa phim, “Mùa oải hương năm ấy” đã nhắm một hướng thẳng băng đến khán giả nữ, yêu thích sự lãng mạn, bay bổng, kịch tính.

Bạn google không thấy hình đẹp trong phim nên buộc lòng lấy hình bên Pháp đỡ.
Bạn google không thấy hình đẹp trong phim nên buộc lòng lấy hình bên Pháp đỡ.

Nội dung phim xoay quanh những bạn trẻ, đẹp, nhiệt huyết với cuộc sống nhưng loay hoay mãi không tìm được mình là ai, gia cảnh từ khá giả đến giàu có, rảnh rỗi và thích mơ mộng. Hai tập phim, sáu mươi phút (một tập 30 phút) trôi qua với một chút đam mê công việc, một chút ước mơ tương lai, một chút tình yêu đôi lứa, cùng nhiều chút cảnh quay đẹp (fly-cam mọi góc/ một cảnh, pan trái phải/ một cảnh, boom lên xuống/ một cảnh) kèm theo một bài nhạc nào đó trong list nhạc phim dài ngoằng.

Mặc dù đã được cảnh báo phim này mục đích chính là để quảng bá hai thương hiệu là cafe Phin-deli và Purite, mà tôi vẫn bị ngộp với tần suất xuất hiện của hai thương hiệu đó. Khi xem phim, tôi ghét nhất là khẩu hình không khớp với thoại. Thà rằng coi lồng tiếng phim Hong Kong, miệng một nơi, tiếng một nẻo thì vẫn dễ chịu hơn một sự dễ dãi về mặt âm thanh kết hợp hình ảnh trong phim Việt. May mắn thay, nhạc phim lại là thứ cứu rỗi suốt ba mươi phút phim. Trong đó, bài hát “Giữ em đi” của Thùy Chi trình bày, đã làm mưa làm gió trên New Feed Facebook mấy tuần qua.

Dàn diễn viên chính trong phim có ba diễn viên là từ dàn diễn viên trong series “Ngôi nhà 69”, tôi xem được một tập. Dù nội dung của “Ngôi nhà 69” bị đánh giá là thế này thế nọ lọ chai, nhưng tôi vẫn thích vì lối diễn tự nhiên của các nhân vật. Không rõ có phải do “Mùa oải hương…” nghiêm túc hơn về mặt nội dung hay không mà các diễn viên không có được sự hấp dẫn trong phim. Bên cạnh đó, ba diễn viên mới toanh là Bella Mai, Tuấn Trần và Bảo Trung cũng có những lối diễn xuất khá dễ thương, phù hợp với phim.

Tôi đến với bộ phim này bằng sự tò mò, và để giải trí. Chủ yếu tôi ngắm cảnh, ngắm các bạn gái, tôi không có hứng thú với các bạn trai trong phim (xin lỗi -_-), nghe nhạc và cười những điểm vô lý trong phim. Rảnh rảnh thì tôi kéo xuống đọc bình luận trong youtube, cũng vui.

Tôi cũng muốn kết luận rằng giới trẻ Việt Nam làm phim vậy là được rồi. Tôi đánh giá cao về mặt xây dựng hình ảnh và quảng bá thương hiệu của các bạn. Nhưng các bạn chú trọng bề nổi nhiều quá. Giá mà các bạn đi vào bề sâu hơn chút nữa thì đã bớt sạn cho phim rồi.

00:49 15.12.14

Doraemon – Cho những ai đã từng là trẻ con

Nhắc đến Doremon thì có lẽ tôi không cần phải giới thiệu nhiều, vì bạn chỉ có thể thích hay không thích chứ không thể không biết. Dù hiện tại bạn còn đọc hay xem Doraemon hay không thì nó đã trở thành một phần tuổi thơ của bạn.

Doraemon (gọi theo thói quen là Doremon) là chú mèo máy thông minh đến từ tương lai. Cách đây hai hai năm khi chú về đến Việt Nam thì chú là mèo máy thế kỉ 21. Nhưng giờ đây, chắc chú đang ở xa hơn nữa, ở đâu đó trong những năm tháng sắp tới chúng ta sẽ gặp. Doremon – Stand by me là bộ phim hoạt hình 3D của Nhật Bản, nhằm kỉ niệm 80 năm ngày sinh của tác giả Fujiko F. Fujio. Bộ phim kéo dài 95 phút, tập hợp một số bảo bối đặc biệt, sắp xếp các tập truyện ngắn lại thành một câu chuyện dài. Mở đầu bằng lý do Doremon đến với Nobita, những chuyển biến trong cuộc sống của cậu bé cùng các bạn là Xuka, Chaien, Xeko…

Trong rạp tôi đến xem vào tối thứ bảy, có người lớn, có trẻ nhỏ, có nam nữ thanh thiếu niên, chẳng ai có thể rời mắt khỏi màn hình, có người cười, có người khóc. Ai cũng thích thú với từng hành động, từng lời nói của các nhân vật trong phim. Phiên bản 3D khiến tạo hình nhân vật hơi khác biệt một chút. Doremon có vẻ mềm và đàn hồi chứ không phải kiểu cứng cáp của Robot (trông giống Baymax, cấu tạo để dễ ôm). Nobita có bộ tóc trông không thể ngố hơn. Chaien và Xeko trông hiền hơn so với phiên bản 2D. Xuka thì xinh ngoài sức tưởng tượng. Tôi vẫn hơi tiếc vì không thể nghe được giọng Nhật Bản của các nhân vật. Có lẽ nhà sản xuất phim ở Việt Nam muốn nhắm đến trẻ em nên tất cả phim được công chiếu đều được lồng tiếng Việt. Khi xem phiên bản 3D tôi thấy sợ bảo bối chong chóng tre. Tôi cảm thấy bay …thấy ghê quá. Nếu như trong “How to train your dragon”, tôi được bay giữa trời thiên nhiên thì ở Doremon, tôi bay trong thành phố, với tòa nhà, xe cộ, tàu lửa, cây cao… Sự va chạm mang tính chất rất… sống còn.

Đối với tôi, đây là bộ phim không thể không xem. Xuyên suốt bộ phim là những hồi tưởng. Tôi luôn thấy rất quen, đồng thời cũng thấy lạ lẫm. Tôi thấy tôi đã biết hết tình tiết rồi, đồng thời  vẫn muốn biết thêm nữa. Tôi đã khóc ngay khi xem trailer, và khóc nhiều hơn khi xem, nghe, và cảm. Tôi thấy, dường như tôi sắp tiến gần hơn rồi, tôi sắp được gặp Doremon, chú mèo máy thần kì trong tuổi thơ tôi.

SG, 14.12.14

Âm nhạc cũng tuyệt vời. Cả bầu trời hoàng hôn và bầu trời đầy sao trong phim cũng rất tuyệt vời.