Chuyện đọc sách

Đôi lúc mình hay than vãn rằng cả năm trời mình không đọc hết một cuốn sách nào cả. Cuốn nào cũng dở dở ương ương. Cuốn nào cũng có thẻ kẹp giữa sách chưa được hoàn thành.

Cho đến khi mình nhận ra ồ, mình đã thay đổi thói quen đọc sách. Mình đọc nhanh hơn, có xu hướng đọc lướt. Mình không còn đọc vì tò mò, hứng thú, say mê nữa. Mình không còn đọc vì hy vọng sẽ học được điều gì mới.

Mình đọc để giải quyết các vấn đề hiện tại. Nên mình đang đọc rất nhiều sách khác nhau, đủ chủ đề. Khi mình thấy mình đang cần làm đầy chữ ở một khía cạnh nào đó, mình sẽ đọc quyển sách liên quan.

Vd.
Nếu mình cảm thấy khó ở, hơi mệt mỏi và có chiều hướng tiêu cực, mình đọc cuốn ‘Cởi trói linh hồn’ của Michael A. Singer để nhắc nhở rằng, hãy quan sát cuộc đời trôi đi, đừng chìm cảm xác quá lâu vào những chuyện khách quan không giải quyết được.

Mình đang muốn đọc giải trí, mình đọc cuốn Lược sử loài người của Yuval Noah Harari. Cuốn đấy nghiên cứu về hành vi con người từ thưở sơ khai đến nay. Đọc rất giải trí bởi mình có thể hiểu được nhu cầu trò chuyện, khả năng chém gió đã giúp con ngừoi có thể hợp tác làm việc. Đẩy khả năng con ngừoi đi xa hơn các loài động vật khác nhờ vào sức mạnh tập thể.

Mình thấy không khỏe, mình sẽ đọc Ruột ơi là ruột hoặc Enzym diệu kì. Chỉ để nhắc rằng, chúng ta là thứ chúng ta ăn. Nên hãy chọn thức ăn và cách ăn hợp lý để luôn khỏe mạnh.

Một vài cuốn sách về chuyên môn thì mình vừa làm vừa học. Như cuốn Sáng tạo và thương hiệu để học về thương hiệu. Lâu lâu đọc Tiếng Việt giàu đẹp để bổ sung thêm câu từ hay.

Lâu rồi không đọc tiểu thuyết. Gần đây nhất mình đọc Hồ của Banana, và Nguồn cội của Dan Brown. Những cuốn này mình còn đọc nhanh hơn nữa nên không nhặt được nhiều thứ.

Và thế là mỗi ngày mình cứ đọc một chút. Ừ, tốc độ đọc nhanh nhưng thời lượng đọc lại giảm vì thiếu tập trung. Có khi phải đọc thêm thiền định để tập trung hơn vào thực tại.

41272387_10215538141903405_663668980916944896_n.jpg

Quan điểm thì không nên cãi

Mấy nay mình đọc cuốn Lược sử loài người, tóm tắt quá trình hình thành cộng đồng con người từ thưở sơ khai đến…đâu chưa biết vì chưa đọc xong. Loài ngừơi, với bộ não được tiến hóa đột biến từ loài tinh tinh nên họ có tư duy riêng, khác với các loài động vật khác trên thế giới. Loài người lớn mạnh và phát triển cho đến ngày nay, là do họ biết cộng tác với nhau, cùng làm việc, cùng làm những việc lớn. Trong đó phương thức để họ có thể cùng ngồi lại làm việc là do tập thể nọ có những câu chuyện chung.

Ví như VN có câu chuyện Con Rồng Cháu Tiên làm tiền đề, phương Tây có chuyện Adam Eva làm tiền đề cho một dòng dõi. Mỹ có bản tuyên ngôn tôn trọng sự tự do và quyền con người. Tạo nên sự gắn kết một dân tộc hay một quốc gia. Nói nhỏ hơn một tí, Hãng Coca Cola có một tiền đề chuyện riêng khác dí hãng Pepsi mà dân marketing hay gọi là Mission (sứ mệnh) để chiêu mộ nhân tài riêng. Như Google có câu tagline là Don’t be evil, ai không (hoặc tự thấy mình không) evil thì mê mẩn và gia nhập vào anh Gồ. Anh Nike có câu ‘Just do it’ ai thích đu ịch bất chấp thì lao vào anh Nike. Chính những câu chuyện, lý tưởng, lịch sử riêng của mỗi quốc gia, tập đoàn, công ty tư nhân… mà những người ở vòng ngoài họ chọn thích hoặc không thích một tập thể nào đấy.

Mỗi ngừoi lại nằm trong một tập thể khác và họ được gắn kết từ khi sinh ra. Mỗi người có câu chuyện riêng của họ từ chuyện gia đình, xóm làng, trường học, đến chuyện quốc gia. Họ có thể thích hoặc ghét một tập thể khác, đánh giá đúng hoặc sai một tập thể khác thông qua, hoặc so sánh từ kinh nghiệm cuộc đời của họ. Qua những câu chuyện từ gia đình họ, qua chuyện phiếm, qua chuyện lịch sử do ngừơi chiến thắng viết, qua câu chuyện thành công, qua tử vi, cung hoàng đạo.

000017940015.jpg

Qua đâu cũng được. Thật ra tất cả những chuyện đó, đều đi qua bộ não của con người. Chúng được tô điểm, thêu dệt, lược bỏ để trở thành một thứ hấp dẫn, một cán cân đúng sai của vũ trụ trong khi thật ra vũ trụ đếch quan tâm, cũng không đánh giá, cũng không có câu chuyện gì để kể hết ahihi. Vũ trụ tồn tại song song với con ngừơi là vì…hắn tồn tại, không một lý do gì cả. Nó là sự ngẫu nhiên va chạm giữa ngôi sao này kia. Chúng không chựng lại chớp mắt bảo ‘ơ chắc ta có duyên số gì từ kiếp trước’.

Ơ tính viết ngắn mà bài dài ghê. Mình chỉ muốn nói là cái sự tạo thành vũ trụ và sự xuất hiện của loài ngừoi là cái kết quả, nhân quả, hậu quả gì đó của một chuỗi các sự kiện trước đó. Không có đúng và sai. Các câu chuyện là thứ duy nhất gắn kết chúng ta với nhau. Các quan điểm hình thành nên từ các câu chuyện. Không có quan điểm đúng nhất hoặc sai nhất, chỉ có sự hợp lý tương đối trong một thời điểm mà thôi.

Thế nên, trong những vấn đề cần sự quyết định của một ngừoi thì quá dễ.

Chuyện trong một gia đình chỉ cần cha mẹ cảm thấy chuyện mình làm vì con cái là vì yêu thương nó thì là yêu thương nó. Mình cảm thấy đẻ con ra nhiều trách nhiệm quá thì đừng đẻ. Huyễn hoặc rằng con cái phải thế này hay thế kia mới là có hiếu chỉ là cách nâng quan điểm cha mẹ phaỉ được hưởng những lợi lộc gì trong khi bọn trẻ thì méo quan tăm tại sao nó được sinh ra.

000017940025.jpg

Chuyện liên quan nhiều hơn một ngừơi như chuyện cứoi hỏi giữa hai nhà thì chỉ cần sự thống nhất của hai nhà thoy ahihi, quan điểm khác nhau cũng ko vấn đề gì, chỉ cần sự ngồi lại nói chuyện sao cho hai bên không ‘ủa tôi tưởng là…’ là được. Lễ nghi là các hành động sự đúc kết lâu đời qua các thế hệ. Nên không phải mình muốn lược bỏ là bắt ngừoi khác phải lược theo mà không một lời thông báo được. Nếu mỗi ngừoi nghĩ khác nhau thì lễ nghi đó không tồn tại lâu đời được.

Các chuyện liên quan đến những vấn đề lớn hơn. Buộc phải thay đổi quan điểm nhiều ngừoi hơn thì cần có sự kể chuyện, diễn giải hợp lý, dễ hiểu, bình dân để số đông tiếp thu và thực hành. Bảo số đông chấp nhận chuyện đã rồi chẳng khác nào đang tranh luận bịt miệng họ lại. Câu chuyện chung của tập thể, càng ít ngừoi tin thì tập thể đó càng không tồn tại.

Viết dài mợt quá. -. –

Nấu ăn trong 20 giờ (Phần 1)

CHỢ VÀ SIÊU THỊ


*Aka idea từ Học mọi thứ trong 20 giờ.

Trong hai mươi giờ đầu tiên bạn sẽ học gì. Nguyên tắc là bạn cần học cơ bản, hệ thống và cách quản lý. Khi nắm được nguyên tắc học, gần như bạn sẽ học được tất cả mọi thứ. Tuy nhiên “mọi thứ” ở đây dừng ở chỗ “biết làm”. Nếu bạn muốn thành chuyên gia, con đường đi còn dài lắm.

I. Đi chợ VS Đi siêu thị

Hai hình thức mua thức ăn cơ bản là đi chợ và đi siêu thị. Đi chợ là hình thức mua sắm truyền thống của người Việt Nam. Chợ có mặt ở khắp khu dân cư lớn nhỏ. Chợ tồn tại dưới nhiều hình thức: khu chợ được quy hoạch bởi nhà nước, khu chợ tự phát của người dân, khu chợ ở ngay vùng nông sản hải sản (chợ cá biển, chợ chim trời ở Long An). Dân có mặt ở đâu, chợ có mặt ở đó. Như một thói quen khi mua nhà mới, người thân bạn sẽ hỏi rằng: “Nhà có gần chợ không? Gần á, tiện quá nhỉ?”

Siêu thị xuất hiện trong quá trình đô thị hóa. Ban đầu người dân cũng không quen mua sắm trong siêu thị bởi nghĩ rằng nơi đấy đồ đã niêm yết giá sẽ mắc hơn bên ngoài, và họ không trả giá được. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, các siêu thị đều có chương trình bình ổn giá khi đến mùa lễ tết, tính ra thì người dân luôn biết được giá chứ không cần phải hỏi, nhờ đó mà mua hàng lợi hơn.

Tùy vào mục đích mua sắm của bạn mà bạn chọn chợ hay siêu thị.

Đi chợ:

-Mua sắm nhanh chóng, các khu chợ trong khu dân cư thường được chạy thẳng xe vào, mỗi sạp bạn chỉ cần dừng một tí để mua đồ, hoặc cứ nói với người bán hàng, họ sẽ lấy cho bạn.

-Theo như các bà mẹ tương truyền thì đi chợ sớm mua được đồ tươi hơn (mình thì chưa thử vì không dậy sớm nổi).

-Nếu may mắn gặp người bán có tâm, hoặc mua quen, bạn có thể được đảm bảo xuất xứ nguồn gốc hàng hóa và độ tươi ngon của nó.

-Nếu nhà ít người, đi chợ sẽ lợi hơn. Mỗi thứ bạn chỉ cần lấy một nhúm nhỏ, người bán sẽ cân cho bạn, không nhất thiết phải mua cả bó, hoặc cả hộp rau củ to đã được đóng gói.

-Trả giá, trả giá và trả giá (cơ mà mình chưa bao giờ trả giá).

-Giao tiếp nhiều hơn. Nếu không biết gì về loại rau củ quả hoặc gia vị nào đó, cứ hỏi. Gặp người dễ thương họ sẽ chỉ cho bạn cách nấu món ăn ngon luôn. Quá tiện.

-Một số tiện ích cộng kèm khi đi chợ là bạn sẽ được dúi thêm nắm hành, ngò, ớt… bữa nào xin trái chanh nhỏ nhỏ người bán cũng sẽ cười xòa cho bạn.

-Khuyết điểm của đi chợ: đôi lúc không biết mình có mua đúng đồ tươi không, gặp nắng thì nóng, gặp mưa thì khó đi, dễ mắc mưa nếu đi chợ tự phát, không biết người bán có nói thách không, không biết trả giá có bị nhớ mặt không.

Đi siêu thị

-Mát mẻ, từ bé mình đã mê đi siêu thị vì cái máy lạnh.

-Sạch sẽ, sàn nhà, kệ tủ, mọi nơi đều trông rất tươm tất. Đồ ăn cũng được cất gọn gàng trong tủ kính, được bọc hoặc đóng hộp. (Aka mình không bàn đến chất lượng đồ ăn cũng như tỷ lệ sử dụng đồ nylon).

-Nhiều lựa chọn, nếu như bạn đi siêu thị to, thì bạn có một rừng lựa chọn: bò Úc, bò Mỹ, bò Canada, 300 loại nước mắm, 20 loại muối khác nhau… tất nhiên tùy theo túi tiền mà bạn chọn món hàng phù hợp với bạn.

-Giá niêm yết, mình đỡ phải trả giá (haizzzz).

-Thích hợp cho việc mua đồ cho nhiều ngày, nhiều người. Vì trong siêu thị có nhiều mặt hàng để sẵn trên kệ, bạn chỉ cần lướt qua và chọn lấy món hàng của mình. Tiện hơn so với việc không biết hàng bán ở đâu, không biết hàng nào bán đồ ngon như ở chợ. Sau đấy bạn có thể ra tính tiền một lượt, không cần phải mỗi nơi lại lôi bóp tiền ra một tí.

-Khách hàng thân thiết và tích điểm thẻ. Cái này chợ không có đâu nhưng chợ cũng có cách tặng hành ngò khá dễ thương.

-Khuyết điểm: Không chắc chắn lắm về xuất xứ hàng hóa, bạn có thể biết công ty nào đấy sản xuất nhưng lại không thể nắm được quy trình họ làm có đảm bảo an toàn không. Không giao tiếp nhiều, trừ lúc mua đồ sống và lúc tính tiền. Dạo gần đây các siêu thị lớn đang bán hàng độc quyền, kiểu như họ gia công từ xưởng và đóng gói thành phẩm mang thương hiệu của họ; mình cảm thấy việc đấy giống như sự ép buộc phải mua sản phẩm đấy nên không thích lắm.

Các bà mẹ ngày xưa rất mê đi chợ vì nó như thiên đường, giá lại rẻ. Nhưng giờ thì các mẹ cũng đang chuyển dịch dần sang siêu thị vì nhiều tiện ích hơn (được tích điểm, giao hàng tận nhà, đỡ di chuyển lắt nhắt, các quà tặng ưu đãi nhiều vô số).

[Điểm tin âm nhạc] Có ai thương em như vậy?

Mùa World Cup vừa kết thúc thì âm nhạc Việt Nam lại sôi động trở lại. Trước mùa World Cup, các ca sỹ trẻ VN đua nhau ra nhạc như cách là Kênh 14 gọi là cuộc chiến Vô Cực. Nào là Ai khóc nỗi đau này – Đức Trí – Bảo Anh; Rời Bỏ – Vũ Huy Hoàng – Hòa Minzy; Em ngày xưa khác rồi – Vương Anh Tú – Hiền Hồ; Em xin anh – Nguyễn Hồng Thuận – Minh Hằng; Chạy ngay đi – Sơn Tùng; Bùa Yêu – Tiên Cookie – Bích Phương một số tên tuổi khác như Hồ Quỳnh Hương, Chipu cũng trong đà chạy đua VPOP với những bài hát sôi động.

Tuy nhiên, nhạc Việt vốn buồn hay sao ấy, những bài hát buồn lại trông có  vẻ đình đám, lượt view khủng khiếp và lan tỏa đến từng ngóc ngách Internet. Điển hình là bài Đừng quên tên anh – Đạt G – Hoa Vinh, ra mắt vào ngày 16-06, tức hai ngày sau khai mạc WC, hơn một tháng đã có 51 triệu view trên Youtube. Duyên Mình Lỡ – Tú Dưa – Hương Tràm cũng có một đợt công phá lớn sau Em gái mưa với 21 triệu view từ ngày 26-06.

Mùa WC là mùa các ngành khác ngao ngáng bởi lượt tiếp cận, like, share, thứ gì cũng giảm trầm trọng và thảm não. WC vừa qua được hai ngày, lập tức Trúc Nhân cho ra mắt sản phẩm mới của mình: Người ta có thương mình đâu – Nguyễn Hải Phong và Tóc Tiên theo sau ngay với bài Có ai thương em như anh – Bùi Công Nam.

Hai bài hát lặp đi lặp lại các câu hát khá bắt tai “Người ta đâu có yêu mình, có thương gì mình” – “Làm gì có ai thương em như vậy, có ai cần em đến thế?” , lại da diết, và MV cũng khá buồn. Hai bài hát này rất có tiềm năng làm buồn người khác và gặt hái thêm nhiều view trên Youtube.

Lý do hôm nay mình nhắc đến chuyện âm nhạc là vì hai bài hát “hậu WC” này như kết nối những câu chuyện tình của mình. Đã từng có ngày mình gào thét chuyện “người ta có thương mình đâu” trong sự cay đắng, xót xa, thương bản thân lại vừa đánh mất lòng tự trọng. Qua những ngày đau lòng rồi, giờ mình lại hạnh phúc bởi “có ai thương em như anh?”. Ừ, các bạn ạ, người khác và cuộc đời vốn không quan tâm bạn như cách bạn quan tâm và ao ước. Nhưng các bạn luôn có cơ hội thứ hai, để sửa sai, đứng dậy và hạnh phúc. Chúc bạn vui khi nghe nhạc.

 

 

[Yves Saint Laurent] – BLACK OPIUM SỰ NGHIỆN NGẬP NGỌT NGÀO

Bạn đã bao giờ trải qua một cơn nghiện chưa?

Không nhất thiết phải dùng thuốc mới là nghiện đâu. Cơn nghiện đó đôi khi đến từ một vị trong món ăn, một món đồ mà bạn yêu thích, một nơi chốn bạn có cơ hội ghé lại, một con người gắn kết đặc biệt trong cuộc đời bạn… Cơn nghiện làm cho các giác quan của bạn cồn cào và nao núng; đồng tử trong mắt bạn mở to khi nhìn thấy;  tim đập nhanh; hơi thở bạn gấp gáp; khứu giác và thính giác của bạn nhạy như thú săn mồi; da thịt rộp cả lên, đôi lúc rùng mình để cân bằng lại nhiệt độ. Và cái khao khát chiếm hữu bao trùm lấy toàn bộ lí trí của bạn, bạn muốn nó, chỉ một giây phút thôi cũng được.

Nhưng cơn nghiện không ngừng lại ở giây phút bị thiêu đốt, nó đáng sợ bởi sự nhớ nhung mà không có được, bởi khao khát không được thỏa mãn, bởi sự co thắt bất thường của trái tim.

“Lạy Chúa, con chưa bao giờ phạm tội.”

233793692alt1

Cơn nghiện được miêu tả như là “sự lệ thuộc”, người bị nghiện là “nô lệ”, là một sự sai trái sinh ra các tội lỗi tham lam, dục vọng của con người. Cơn nghiện là một con sư tử gào thét. Khi được đáp ứng sẽ hiền dịu nép mình vào hiên nhà sưởi nắng như một chú mèo chưa từng biết sự đời. Gần như chỉ có hai trạng thái của “người nghiện”, trạng thái “vực sâu” và trạng thái “hưng phấn”, không có trạng thái bình thường. Những người chưa bao giờ nghiện thì luôn sợ hãi. Những người đã biết đến mùi nghiện thì luôn khao khát. Khao khát được lên thiên đường trong một giây phút, họ chấp nhận bị phán xuống địa ngục. Chẳng phải một phút giây đó đáng giá bằng cả một đời hay sao?

Cơn nghiện là một bí mật của riêng mỗi người. Cơn nghiện không thể hiện bằng màu sắc, mùi vị, hơi mặn của da thịt hay một thanh âm thì thào. Đã gọi là “nghiện” một thứ gì đấy, thì phải là ghị chặt, chôn vùi, siết, chìm, đắm, đổi lại là cảm giác lâng lâng, bay bổng, xa rời thực tại.

Vì “sự nghiện” ấy nếu ai cũng “đánh hơi thấy, ngửi thấy, nếm thấy” thì không còn là sự khát khao nữa rồi. Phải hiếm, phải giành giựt, phải dí mũi vào hít lấy hít để, dù cổ họng đặc nghẹt, dù khứu giác mất độ cảm mà vẫn cố hít căng lồng ngực, ấy mới gọi là nghiện. Vì nghiện là như vậy, nên Black Opium mới là một loại nước hoa tỏa hương gần, hay ngược lại? Vì loại nước hoa này sinh ra để gây nghiện, gây nhung nhớ cho người từng ngửi mùi hương bừng bừng sau gáy, nên mới được đặt tên là Black Opium?

Black Opium sớm bị các mùi nồng đậm như Coffee, Vani, gỗ tuyết tùng che lấp những nốt mát ban đầu. Thật kỳ lạ! Vị thuốc phiện này đẩy người nghiện xuống tận vực sâu trước khi lên thiên đường với hoa nhài, hồng tiêu, lê, cam. Toàn các nốt hương đầm tính của Phương Đông bí ẩn. Cay mà không nồng, ngọt mà không gắt.

Black Opium được khoác lên vẻ hào nhoáng bởi thiết kế chai đen tuyền như bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, lại chuẩn mực huyền hoặc người khác bằng khí chất bí ẩn của mình. Cẩn thận, đừng mở khóa chiếc hộp Pandora dù có tò mò đến đâu. Cái giá phải trả cho thời khắc thăng hoa có khi quá lớn.

 

[Diptyque] Mùa gỗ về

Cuối tuần mình chả biết mặc gì đi cafe sáng, nghĩ sao lại chọn một bộ rừng rú bí hiểm. Áo ren đen vải xô, quần thun đen phủ voan. Tóc loăn xoăn đỏ, trông mình như thần rừng sâu lâu lâu mới ra mặt trời.

2017-07-25 17-47-58_2162
Đây, cái kiểu rừng đen thùi này.

Phân vân mãi không biết khoác lên người hương gì cho hợp. Một Tam Đảo cay ngọt hay một Philoskykos quả sung ngọt ngào ngạt. Cả hai đều có những nốt hoa ở đầu rồi kết bằng nốt nồng ấm thinh lặng của gỗ.

Cứ như ban đầu bước vào rừng, bạn được chào đón bằng chim muông, hoa cỏ vây quanh rạng rỡ. Nhưng càng vào sâu, thanh âm tắt dần, lúc này bạn nên nhắm mắt, hít thật sâu. Hơi lạnh của sương có làm bạn rùng mình, thì hãy nhặt một nhành củi cháy để sưởi ấm.

23472172_10213036749130149_5133064963353743921_n

Tam Đảo vẫn hừng hực ở những nốt cuối nhờ hổ phách, xạ hương trắng, quế, tiêu, đinh hương. Trong khi, Philosykos đã dịu dần chỉ còn âm ỉ vương vấn mùi cây và quả sung.

Một cô gái như mình, chỉ thích những mùi hương là lạ, khó tưởng tượng kiểu như quả sung (quả sung mùi gì thiệt mình cũng không rõ), cây gỗ vùng brazil, thuốc lá, rượu, hổ phách… hoặc những hương thảo mộc như đinh hương, quế, hồi, hương thảo, sả chanh… Rất nhiều bạn gái không thích những hương hoặc ngọt quá, hoặc nồng quá… mình thì không quan tâm hương như nào. Chỉ cần là sự kết hợp tuyệt vời giữa các nốt thành một khúc ca đúng tâm trạng. Ấy là mình chọn.

Nay trời mù mịt quá. Chẳng biết có mưa gió chi không nên mình chọn Philosykos mặc vào, chẳng muốn gai góc, hừng hực, chỉ muốn hiền hòa cười khẽ, nói nhẹ, làm cơn gió lay động rừng già vậy thôi.

Praktica cùng Kodak Color Plus 200

Thêm một cuộn phim “lạc trôi” đâu mất trước khi mình còn được cuộn này. Mình chuyển sang chụp phim, vốn dĩ là một sở thích cá nhân, không định dấn thân quá sâu, trở thành siêu nhân hay đi cứu thế giới. Mình chụp thì là chụp, thích thì share, không hiểu gì thì research, thậm chí chuyển sang kiểu máy mới hay chụp sang một cuộn phim mới mình cũng research. Mình không tính làm bừa, nhưng cũng không thích quá chuyên nghiệp (hoặc tỏ vẻ chuyên nghiệp).

Lại nhân dịp được bạn cho mượn máy mình, mình lại điểm sơ qua một vài thứ lưu ý.

  1. Praktica FX3

Đây là một dòng máy của Đức, thân máy to và nặng, dạng trâu bò, tuy nhiên có trâu bò thật không thì chưa dám thử, vì hong phải đồ của mình, hehe. Mình không review tình trạng máy vì không cần thiết nhé. Máy đo sáng bằng tay, view nhìn từ trên xuống khá ảo diệu nhưng chỉ thích hợp chụp ngang, chụp dọc mỏi cổ lắm đa.

20170406_132621
View nhìn trên đầu trên cổ.

2. Lens Carl Zeiss Jena 2.8/50 M42

Khi nhận bộ này, mình đã được giới thiệu con lens này xóa phông nhạt nhòa. Otê, tầm mức 2.8 là mình biết mình sẽ bị out nét liên tục vì mắt mình không nhìn thấy được điểm khác biệt giữa các nét (quá nhọ). Lại thêm kiểu ngắm ảnh từ trên xuống của Praktica, đôi lúc mình dí sát mắt vào cũng không biết đã lấy nét đúng chưa. Rốt cuộc thì may quá, vật cần chụp thì vẫn ra được nét rõ ràng, ảnh rất mịn nữa đằng khác.

20170406_132558

000059
May quá không out nét lắm.

3. Kodak Color Plus 200

Đây là dòng film cơ bản của cơ bản. Ai mới đầu đi chụp phim cũng đều được khuyên mua Kodak, ngon bổ rẻ, màu rực rỡ. Cơ mà không hiểu kết hợp thế nào với em này mà lại ra màu rất chi là nhạt nhòa, xanh không ra xanh, đỏ không ra đỏ, vàng lại có cảm giác cháy cháy. Bạn mình nói có thể do máy scan. Hoặc do người tráng cân màu. Mình cũng không rõ, chỉ cảm thấy ko được như kì vọng cho lắm.

Dưới đây là một vài ảnh chụp trong nhiều điều kiện khác nhau. Hiện mình đang lắp một cuộn fujii nội địa trong máy, sau khi chụp xong mình lại khoe hình tiếp 😀

000040
Lên màu da hơi đỏ nhỉ
000045
Chụp trong ngày mưa tầm tã không biết sao mà ra cái màu này
000051
Trời âm u không có miếng mây
000068
Nắng sớm cỡ 8h, mà nhìn cứ khét khét thế nào
000006
Mây… màu xanh kì dị
000065
Đi về nhà gặp mây ngũ sắc. Nên chụp đại. Chắc anh tráng phim đã cứu dữ lắm. :))

Cô gái trẻ chọn mùi hương

Cách đây hơn một tháng, chai Narciso màu hồng sen (Fleur Musc) ra đời, làm tưng bừng cả một góc trời của kẻ nghiện nước hoa. Thật, chỉ cần được nhìn Nar hồng sen thôi mà chúng tôi đã muốn ngất lên xuống. Giữ nguyên dạng chai khối vuông có màu, gần như là một khối đặc, Narciso hồng sen kiêu hãnh nở rạng rỡ như nốt chính của em í, một đóa hoa mẫu đơn bung xòe, nữ hoàng của những loài hoa vương giả.

narciso1
Nguồn hình: Trên mạng

Giá của một em ấy khá ngất ngưỡng, mùi của ẻm vừa nồng nàn nhưng lại không quá đậm, vừa cuốn hút nhưng lại không quá mời gọi. Như kiểu những cô gái trẻ mới tập tành dùng nước hoa, muốn mình gợi cảm hơn nhưng còn quá e ngại. Nar hồng sen gần như là phiên bản mùa hè cho Nar đen (For her). Các nốt đầu mát hơn, nhưng các nốt sau ấm hơn, lại không quá phấn như Poudree, không quá nhạt như L’eau. Fleur là hiện thân của cô gái trước tuổi dại khờ, còn e ngại tình yêu nhưng đã tò mò muốn biết.

Fleur hiền lành, đằm thắm bao nhiêu thì Live Color Fully lại năng động, sôi nổi bấy nhiêu. Đấy, ngó kiểu dáng chai màu mè hồng vàng neon là đã biết. Nốt đầu là hoa trắng ngọt ngào, đến nốt sau lại ngoa nguýt bởi hương quýt, mà đến cuối cùng lại đầm xuống bằng trầm hương và hổ phách. Ồ bạn có nhận ra không Fleur Musc và Live Color Fully là đôi bạn san sẻ những chuyện tình bởi nội tâm khá giống nhau. Nhưng bề ngoài, Fleur Musc ghen tỵ với Live Color Fully bởi sự năng động; ngược lại Live Color Fully lại ngưỡng mộ vẻ nữ tính dịu dàng của Fleur Musc…

nuoc-hoa-nu-live-colorfully-cua-hang-kate-spade
Nguồn hình: Trên mạng

Nếu gọi Fleur là hương mùa hè, thì Live Color lại là dành cho những ngày nóng nực của mùa hè. Cái ngày mà bạn tung tẩy ngoài nắng, để da thịt hừng hực mùi sự sống, rồi mệt nhoài, đầm mình vào một góc râm mát để nghe hổ phách dậy mùi.

Nào, các cô gái, mùi hương như dấu ấn vô hình của cô in sâu trong ký ức của người khác. Không cần quá quyến rũ, không cần quá bí ẩn, những hương hoa sẽ mang đến sự trẻ trung cho nàng. Nhưng nàng cũng biết đó, tâm hồn của nàng lúc này vẫn cần chút ấm nồng khi còn lại riêng mình. Tựa hồ như ánh lửa phía sau lớp sương mỏng, cứ bập bùng cháy mãi không thôi.

Sài Gòn Hạ (có chút mưa)

Doraemon ở đâu?

Sáng nay trong mình dậy lên câu hỏi, bọn Doraemon ở đâu của Nhật nhỉ? Mình research ngay thì ra kết quả nhà của ông Nobi ở phường Nerima thuộc tỉnh Tokyo. Nơi đây cũng là background của Một nửa Ranma. Tuy nhiên tỉnh Nerima của thời hiện đại đã quá khác so với năm 1992. Cách đây 8 năm, Nerima đã không còn bãi đất trống nào nữa, theo thời của bạn blogger – chủ của bức hình dưới đây.

e2a927539be1ac0d8c67219b48d8af2d
Nguồn: http://www.figure.fm/en/post/2244/Nerima+Summer+Series+1.html
21a1a4ceab2dd2f0db545c90b8f1a52a
Nguồn: http://www.figure.fm/en/post/2244/Nerima+Summer+Series+1.html
34b80188cd41e57a115f3af9b89b7bde
Nguồn: http://www.figure.fm/en/post/2244/Nerima+Summer+Series+1.html
9e6b25136cf1dddf379f30874b0b331b
Nguồn: http://www.figure.fm/en/post/2244/Nerima+Summer+Series+1.html

Nerima là một phường nằm ở phía bắc tỉnh Tokyo, có rất nhiều studio anime được ra đời ở đây, chẳng hạn như Toei Animation (thật ra mình không rành lắm về studio). Rõ ràng đây là một con phố yên bình, khu dân cư hoàn toàn có thể đi bộ. Những con dốc nhỏ nối khu phố này với khu phố kia y như trong truyện. Mình tham khảo thêm những địa điểm nên đến ở Nerima trên TripsAdvisor thì không thấy có gì quen thuộc. Thiệt quan ngại!

Sau đó mình tìm thêm thông tin thì được biết bảo tàng Fujio đặt ở Kawasaki, cách Nerima 1 giờ hơn đi tàu cao tốc. Kawasaki là nơi ông Fujio sinh sống và làm việc. Nhưng khung cảnh ở Kawasaki thì hiện đại hơn. Đại khái là mình cũng không biết Nerima mới là địa điểm chính xác hay Kawasaki. Cao nhân nào đi ngang qua chỉ bảo giùm.