[19 năm sau] Harry Potter fan fic

Nhân dịp ngày Harry dẫn con đi học, mình post lại bài fanfic viết từ năm tập 7 được xuất bản.

Một buổi sớm mưa phùn, hơi se lạnh báo hiệu mùa đông sắp đến, trên mặt đường phủ một lớp tuyết như sương, đâu đó vang lên tiếng nhạc Noel rộn rã. Toà nhà to lớn của gia đình Rowling xúât hiện một cách hiển nhiên từ hai mươi mốt năm trước, trong căn nhà sáng rực ánh đèn ấy có tiếng cười nói rộn rã của mấy đứa trẻ nhỏ. Một số đứa nhỏ hơn dùng tay điều khiển những món đồ trang trí cây thông bay lên vào đúng vị trí của nó, những đứa lớn thì phải tự dùng sức của mình….Một người phụ nữ liên tục vẫy vẫy cây đũa thần để giao lệnh cho những cái đĩa, khăn trải bàn, ly, tách…v..v bay vèo vèo trong không trung rồi đáp xuống những cái bàn gần đấy, dường như sắp có tiệc.

Bên ngoài ngôi nhà, những cành cây đã trụi lá, những bụi cỏ xơ xác trên vỉa hè. Một tiếng bụp lớn vang lên trước cửa nhà Rowling. Một người phụ nữ  tóc đỏ hiện ra đột ngột ở đó, nhưng không ai để ý đến việc vừa xảy ra cả. Cô ấy ấy nhẹ nhàng gõ cửa và cánh cửa bật mở, bà Rowling bước ra. Trong một giây ngở ngàng để nhận ra đó là ai, thì cô ấy đã lên tiếng:

“Chào bà Rowling, tôi là Ginerva Molly Potter”

Bà Rowling mỉm cười rồi mời cô ta vào. Nhưng người phụ nữ ấy, giờ là Ginerva, đã từ chối lịch sự và nói:

“Chồng tôi mời bà và gia đình bà đến dự bữa tiệc giáng sinh ở nhà chúng tôi vào ngày 23/12 này. Bây giờ xin lỗi vì tôi có việc. Hẹn gặp bà vào ngày hôm đó.”

Nói rồi, người phụ nữ biến mất sau một tiếng bụp nữa, và nơi ấy bây giờ chỉ còn bà Rowling đứng đó, bà ta vẫy cây đũa phép, rồi đóng cánh cửa lại sau lưng mình.

—————————————————-o0o———————————————-

Thế rồi tại một căn nhà nhỏ ven biển, tuyết rơi làm thành một lớp băng dày đặc trên mặt đường. Căn nhà hai tầng có kiến trúc cổ trông nổi bật thế mà lại vô hình với những người xung quanh trong những dịp này. Nguyên ngày hôm nay khách khứa ra vào đông đúc, họ cũng giống như những người bình thường, đi xe tới. Hoặc cũng có những người bất bình thường, bỗng nhiên xúât hiện ngay trước cửa nhà.

Bên trong nhà, người lớn có, trẻ em có, có những người rất nổi tiếng trong giới phù thuỷ, có những người bình thường…

Harry đang ngồi trên ghế sofa cùng 2 đứa con James và Albus – các cô cậu bé đang trong kỳ nghỉ đông, đứa con gái nhỏ Lily thì lăng xăng bên mẹ Ginny chuẩn bị thức ăn. Hermione cũng ở trong bếp cùng với hai người nữa là Fluer và con gái của cô Victories. Ron ngồi trên cái ghế bành, ông anh Goerge ngồi đối diện bên cái ghế khác. Teddy thì cứ quẩn quanh trong nhà bếp, nửa muốn lên nhà trên, nửa muốn quan sát phía dưới. Một số đứa trẻ như Rose, Hugo, Fred thì đang bày trò chơi gì đó dưới sàn. Ông bà Weasley, anh Willi, Fercy, ông Kingsley ( thời gian này ông hay là khách của gia đình Potter), Neville, Luna, ngồi xung quanh cái bàn ăn bự gần phòng khách, dùng đũa phép lột trái cây và nói chuyện rôm rả..

“Vậy là…bà ta sẽ tới à” – Ron hỏi Harry

“Uh`m, cũng đã mấy năm rồi không gặp bà ta, có nhiều chuyện cần phải nói về những việc làm của bà ta hiện giờ”

“Bộ pháp thuật cũng có phản ánh xuống, nhưng có vẻ như bà ấy vẫn tiếp tục” – Goerge nói theo.

“Bây giờ việc đó đã đi quá xa, không thể trở lại như lúc đầu được nữa, nếu không thì cũng không mời bà ta đến để nói chuyện, chuyện đó không hẳn là xấu …James và Al ra chơi với hai em đi – Harry nói với hai con – nhưng nói đến tốt thì chưa biết được, có vẻ như cần chờ thời gian thêm nữa mới có thể kết luận.

Có tiếng gõ cửa. Ginny nói với cô con gái theo chân cô nãy giờ, không biết có giúp cô được không hay còn bày bừa ra gấp bội :

“Con bỏ cái bánh đó xuống giùm má, nó khét rồi, con chạy ra mở cửa rồi vào chơi với các anh cho khoẻ, để má làm được rồi.”

Lily với khuôn mặt vẫn còn lấm tấm lọ nghẹ từ chiếc bánh khét chạy ra mở cửa. Rồi cô bé hét vọng vào trong:

“Ba ơi, bà Rowling tới.”

“Tới rồi à” – Tiếng ông Kingsley tỏ vẻ hơi ngạc nhiên đôi chút rồi mắt ông hướng ra cửa.

Một người phụ nữ khá cao to, tóc vàng óng, đôi mắt màu xanh, mặc bộ áo chùng đen, với khuôn mặt dường như trước đó đã chịu nhiều đau khổ, bà mang theo một cái túi bằng da nâu đen, nhìn từ trên xuống dưới bà là một người bình thường giàu có trong thế giới Muggle, nhưng trong thế giới phù thuỷ, bà là một nhà sử gia nổi tiếng đã trực tiếp phỏng vấn Harry Potter vào một năm sau khi Chúa tể Hắc Ám – Voldermort chết. Sau đó, bà đã viết ra một bộ sách sử Harry Potter – Một Huyền Thoại, gồm bảy tập kể về bảy biến cố lớn trong cuộc đời của Harry Potter từ năm 11 đến năm 17 tuổi. Bộ sử sách là cuốn sách bán chạy nhất trong thế giới phù thuỷ lẫn trong thế giới Muggle.

Harry Potter đứng dậy nhường chỗ cho bà Rowling. Mọi ánh mắt đang hướng về bà. Bà đứng lặng nhìn mọi người một lúc rồi cất tiếng :

“Chúc giáng sinh vui vẻ đến mọi người, đặc biệt là gia đình cậu Potter”

“Cám ơn bà “ – Harry nói – “Bà không đưa bọn trẻ đến à?”

“Ôi.” – Bà gạt phắt đi rồi đến ngồi chỗ ghế Harry vừa ngồi – “Chúng tự lo được, với lại trời như thế này, chúng chỉ muốn ở nhà sưởi ấm và ăn bánh mà thôi. Sao, lâu lắm rồi không gặp cậu, hôm nay cậu mời tôi đến có chuyện gì không?”

Harry nhìn Ron, rồi nhìn ông Bộ trưởng, có vẻ như việc này nó phải tự giải quyết lấy. Harry quay lại nhìn bà Rowling một xí rồi nói:

“Theo báo cáo của bộ, thế giới Muggle đang có một bộ sách giống với bộ sử sách viết về tôi, bộ sách đó ảnh hưởng rất nhiều đến cộng đồng Muggle, từ người lớn đến trẻ nhỏ. Mà ngạc nhiên thay, tác giả cuốn sách lại là bà…”

Bà Rowling, sau khi nhận tách trà từ tay Hermione, vừa uống được một ngụm thì trông bà như muốn sặc, bà hạ tách trà xuống nhìn Harry, rồi nhìn tất cả những người đang nhìn bà, nở một nụ cười bí ẩn, bà chăm chú nhìn vào tách trà và nói :

“Đúng là không có chuyện gì mà không có chủ đích. Nếu cậu muốn hỏi thì tôi nói cậu nghe. Việc đó có gì là không tốt nào. Thế giới Muggle, người người đọc cuốn sách ấy, nhà nhà đọc cuốn sách ấy, lớn có, nhỏ có. Họ thậm chí tin rằng thế giới của chúng ta đây tồn tại song song với họ, họ tin chúng ta có thật, họ chấp nhận chúng ta. Họ biết chúng ta có tài phép hơn họ, chúng ta cứu họ trong những năm tháng khốc liệt nhất trong thế giới phù thuỷ. Họ cần phải biết điều đó, giờ họ đã biết, đã chấp nhận. Tôi tự hỏi là chúng ta có nên thiết lập một thế giới mới không, thế giới chúng ta sống với họ, công bằng, như thế sẽ không còn bị kỳ thị nữa những người không thuần chủng hay lai nữa. Điều đó không phải là tốt sao?”

“Ý bà là” – ông Weasley bây giờ mới lên tiếng – “bà muốn chúng ta xưng danh với thế giới à?”

“Đã qua rồi cái thời Voldermort và bọn tay chân của hắn hoành hành, bây giờ những phù thuỷ của chúng ta chỉ muốn đưa thế giới tốt đẹp hơn. Những món đồ mà người Muggle gọi là hiện đại càng ngày càng làm hại nơi chúng ta sinh sống. Chúng ta có thể cải tạo thế giới và cải tạo họ để đưa mọi thứ vào trật tự cũ của nó, như mơ ước của cụ Dumberdore ngày trước, như thế không hay sao?”

Không ai nói gì cả, mọi người cứ nhìn đăm đăm vào đâu đó rồi quay lại nhìn nhau. Có vẻ như họ cũng đồng tình với ý kiến này, một ý kíên… không quá tồi, thậm chí có thể nói là hấp dẫn, phù thủy và người sống hòa bình với nhau. Ông Weasley khịt khịt mũi, ông là người đang xúc động nhất. Hermione lên tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt nãy giờ.

“Nhưng vẫn có một số người kỳ thị và cho rằng những câu chuyện này là giả tạo, họ không hào hứng cho mấy về thế giới chúng ta, nếu chúng ta đột ngột xuất hiện như thế, sẽ gây ra những chuyện không lường trước được. Và với phép thuật của chúng ta, người dân Muggle sẽ hoảng loạn và sẽ gây ra một làn song phẫn nộ, đây là một chuyện không nên đề cập đến nhiều. Vả lại bà làm như vậy có thể vi phạm đến bộ luật nghiêm cấm lưu truyền ra ngoài những thứ liên quan đến thế giới phù thuỷ ra phạm vi thế giới phù thuỷ, làm tổn thương người dân Muggle và mê hoặc họ.”

Bà Rowling cười lớn, rồi nhìn Hermione theo cách ghê sợ nhất của bà:

“Cô bé ơi, đến giờ cô vẫn quá bảo thủ, luật do chúng ta đặt ra thì chúng ta vẫn có thể thay đổi nó nếu muốn có một tương lai mới cho thế giới. Cô sống trong thế giới Muggle cũng biết, chính cách sống không có phép thuật, chỉ dựa vào những đồ đạc hiện đại tân tiến đang dần giết chết họ, khiến họ không nhìn thấy những hiểm hoạ trước mắt. Còn chúng ta thì sao, chỉ cần một cái vẫy đũa đã có thể xử lý tất cả việc, vừa tiện lợi, vừa không hại đến môi trường. Tầm nhìn của cô bé hạn hẹp quá, gói gọn trong sách vở quá, cô chẳng nhìn thấy được cái gì đang diễn ra, đang bị huỷ hoại sao?”

Hermione đỏ mặt, cô lắp bắp không biết làm sao cãi lại lời bà ta nói, trong khi đó, Ron phản bác lại cho vợ mình :

“Bà không được nói vợ tôi như thế, tuổi của cô ấy có thể ít hơn bà, nhưng cô ấy đã từng trải nghiệm không ít lần sống chết, cô ấy có kinh nghiệm, có học thức cao, cô ấy biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm. Phù thủy và con người trong quá khứ đã có những hiểu lầm rất sâu sắc, chỉ một số ít vượt qua được những chuyện đó. Cũng chưa chắc gì trong số những độc giả đang yêu quý câu chuyện sẽ chấp nhận chúng ta.”

“Ôi, anh Ron” – Hermione nhìn chồng với anh mắt đầy âu yếm.

Harry có vẻ vẫn còn chìm đắm trong muôn vàn suy nghĩ, từ những lời lẽ mà bà Rowling tạo ra, đến những lời phản bác của 2 người bạn, cậu phân vân, tâm trí hơi bị dao động, cho đến khi bà Rowling đứng dậy và xin phép về, thực tại mới quay ngược lại với cậu.

“Tôi biết hôm nay đến đây là sẽ như thế mà. Nhưng tôi không nghĩ việc làm của mình là sai. Cái gì cũng có mặt trái của nó, nhưng tôi tin mặt tốt của tôi sẽ đánh bại mặt trái. Và có một ngày, mọi người sẽ công nhận. Chào cậu Potter, chào gia đình, tôi đi đây, tôi có việc gấp đến Hẻm Xéo. Hẹn gặp mọi người vào lúc khác, có thể chúng ta sẽ hiểu ý nhau hơn.”

Nói rồi bà bước ra cửa và biến mất trong màn tuyết rơi..

[2015]

 

Hạt vật chất trôi dạt

Có con heo tên Súp và con heo tên Pi trên bàn của Xanh.  Ngày nào đến đây, tôi cũng thấy hai đứa hun nhau. Ngày nào cũng vậy, trước khi về, tôi đều tách hai đứa nó ra, “ôi dào, hai đứa hông yêu nhau mà, phải hông?”

Tôi không hề hay biết, chính Uyên là người để hai đứa lại với nhau. Khi tôi hỏi, Uyên chau mày lý luận theo từng luận điểm rõ ràng, giọng Uyên chắc chắn và nhanh, âm điệu lúc trầm lúc bổng, người ngoài nghe vào những tưởng Uyên ăn hiếp tôi.

– Thứ nhất, tui phải dẹp gọn cái chỗ này. Thứ hai, cô có vấn đề gì khi hai con heo nằm kế nhau? Tui không thấy vấn đề gì ở đây cả. Nó chỉ là hai con heo đất thôi mà.

-Nhưng tụi nó đứng kế nhau một hồi, không biết tại sao lại hun nhau. – Tôi phân trần.

-Who’s care? – Uyên nhìn tôi, vẻ khó hiểu.

[Hình bên FB Phan tiên sinh] Viết xong rồi lục hình lại mới thấy có sự sai sai, nhưng thôi kệ.
[Hình bên FB Phan tiên sinh] Viết xong rồi lục hình lại mới thấy có sự sai sai, nhưng thôi kệ.

Phan tiên sinh bước vào lớp, tôi thôi tranh cãi với Uyên, tôi biết việc tranh cãi đó sẽ không đi đến đâu. Tôi chỉ lặng lẽ kéo hai con heo lại ngay tầm mắt, để tránh trường hợp hai đứa nó lại lén lút hun nhau. Phan tiên sinh nhấp một chút nước trong tách, liếc sơ qua toàn bộ lớp như thói quen. Lớp hôm nay có nhiều bạn mới, nữ vẫn chiếm đa số. Tôi có cảm giác Phan tiên sinh sẽ đưa mấy đứa bọn tôi trở về đúng quỹ đạo bay của mình. Mặc dù anh vẫn đang bay loạn xạ, nhưng có khi sự loạn xạ ấy lâu dần đã trở thành quỹ đạo của anh.

Anh luôn hỏi chúng tôi muốn gì, tại sao lại làm điều gì đó? Khi trả lời câu hỏi này, có lẽ chúng ta sẽ biết được lý do vì sao nhân loại buồn đến vậy. Vì họ luôn không biết câu trả lời chính xác. Vì trong một thời khắc nào đó, bản thân họ vẫn cảm thấy câu trả lời ấy mơ hồ, rồi họ lung lay, và họ ngã.

Mãi nghe Phan tiên sinh nói, tôi không để ý đến hai con heo nữa. Khi quay lại nhìn, tụi nó đã hun nhau. Là Tú, Tú đang chụp hình hai con heo ấy một cách thích thú. Nhìn Tú say mê tìm góc đẹp để chụp hai con heo hun nhau, tôi cũng chẳng buồn phản kháng. Phải đó, đó chỉ là hai con heo thôi mà.

“Xoảng”

Tú đẩy hai con heo qua chị Đậu ở phía bên kia bàn, do quá tay nên một con đã rơi xuống đất vỡ tan. Cả lớp im lặng. Tôi nhìn con heo rơi vỡ thành trăm mảnh, bất giác rùng mình. Tôi nhớ đến hai con heo tương tự mà tôi đã tặng cho Súp và Pi. Súp là chàng trai tôi yêu thương, Pi là cô gái yêu thương tôi. Ba chúng tôi tạo thành một góc. Chúng tôi hay đùa với nhau như vậy, vì dường như cả hai điểm Súp và Pi đều hướng về tôi, tạo thành hai cạnh giao nhau tại tôi. Không có tôi, cả hai chỉ là hai hạt vật chất trôi dạt.  Hai cái tên Súp và Pi bắt nguồn từ hai nhân vật Superman và Spiderman. Súp và Pi đều thích hình tượng siêu anh hùng và luôn nghĩ mình có trách nhiệm bảo vệ thế giới. Tôi thì không.

Tôi yêu Súp, Súp xin lỗi tôi. Súp không thể yêu tôi như cách tôi muốn, vì Súp là đồng tính nam. Súp quá dịu dàng, mềm mại nhưng không ẻo lả. Về cơ bản, Súp không có gì thay đổi khi thú nhận với tôi sự thật đó, chỉ là Súp không thể yêu con gái, nhất là một đứa quá con gái như tôi.

Pi yêu tôi, Pi là đồng tính nữ. Tôi cũng không quá ngạc nhiên vì điều đó. Làm gì có đứa con gái nào tóc cạo sát, suốt ngày chỉ có quần jean và sơmi nam. Pi trầm lặng, suy nghĩ thẳng thừng. Pi hay ra vẻ đàn anh, hay vuốt tóc tôi, bẹo má tôi và nhìn tôi đầy yêu thương. Chỉ là tôi không thể yêu Pi, như cách Pi muốn.

Từ Pi qua tôi qua Súp là chiều thuận, tình cảm lúc nào cũng nhiều hơn một chút. Từ Súp, qua tôi, trở về Pi, là chiều nghịch, lúc nào cũng ái ngại hơn một chút. Mối nối là tôi bắt đầu cảm thấy lỏng lẻo dần. Tôi bỏ đi để suy nghĩ lại tất thảy những chuyện đang xảy ra. Trước khi đi, tôi tặng hai người họ hai con heo đất vẽ hình Superman và Spiderman. Tôi tự vẽ, trao cho họ với lời chúc “Giữ lấy sức mạnh của bản thân”.

Thoy cho Baymax cứu thế giới đi.
Thoy cho Baymax cứu thế giới đi.

Thời gian trôi qua, không biết bao lâu nữa. Tôi chỉ trả lời mỗi câu hỏi, là do tôi không bình thường, hay do họ quá phi thường?

Tôi lẩn tránh họ một thời gian. Bất giác tôi tưởng tượng họ hóa thành hai hạt vật chất trôi lơ lửng trong vũ trụ không đích đến cho đến khi… tôi thấy họ hôn nhau. Tôi thấy họ, ở chính nơi mà ba chúng tôi hay ngồi chung, ở một góc khuất của thành phố mà chẳng nơi nào giống nơi này.

-Em xin lỗi. – Tú đứng dậy. Nói như không ra hơi.

-Ừ. thôi không sao đâu em. – Phan tiên sinh mặt lạnh tanh, tuy đã nặn ra một nụ cười.

Uyên đứng dậy đi tìm đồ để dọn cái đống ấy.

“Xoảng”

Con heo kia cũng bể nốt. Chị Đậu đã thả nó xuống chung chỗ với con heo kia. Ai cũng nhìn chị, tỏ vẻ nghi hoặc.

-Ủa? Chị tưởng hai đứa nó là một cặp.

Chị buông một câu nói không âm sắc, không màu.

-Tức là… chị thấy tụi nó có nỗi cô đơn giống nhau.

Tôi cảm thấy ù ù hai tai. Mọi vật xung quanh nhòa hẳn đi. Hai con heo ấy đã nát vụn và hòa vào nhau. Superman và Spiderman chỉ là nỗi hoang tưởng của Súp và Pi. Họ không hề có sức mạnh siêu nhiên. Họ không hề biết điều ấy. Tôi chỉ nhận ra điều đó khi nhìn thấy căn quán quen thuộc của chúng tôi sụp đổ không lý do, những mảng gạch rơi thẳng trên những mảng đầu xanh, tôi chỉ thấy mắt tôi bỏng rát. Hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là Súp và Pi vẫy tay cười với tôi. Bằng một cách nào đó, hai hạt vật chất trôi dạt đã kết nối được với nhau. Nhưng vốn dĩ, thiếu tôi, tam giác vững chắc cũng không thể được tạo thành.

Giờ thì tôi là hạt vật chất trôi dạt giữa vũ trụ.

04.07.2015

Chuyện Valentine muộn

Sáu giờ sáng, anh gọi điện cho cô, vẫn canh đúng giờ cô chưa ngủ dậy hoặc giờ cô sắp đi ngủ mà gọi cho cô, để có cớ bai bai khi cô không muốn gặp anh. Anh gọi cô xuống nhà, ngồi ở chỗ cũ, nơi cũ.

Cô bó gối nhìn anh, anh nhìn cô, rồi nhìn đâu đó, rồi anh cười.

“Vậy mà, em sắp đám cưới rồi.”
“Ừm.”

Anh làm thinh. Chắc anh nghĩ cô sẽ nói gì đó dài lắm.

“Hồi đó, nghe em nói những câu sẽ yêu anh, sẽ chờ anh, đã có những lúc anh nghĩ là thật. Đã có những khi anh muốn ngã về phía em, nhưng lại lo lắng những lời nói rồi cũng trôi về quá khứ mà thôi.”
“Lúc đó, em nói thật mà.”
“Mấy năm sau, là hết thật à em?”
“Em có nói là em hết yêu anh đâu.”

Cô mỉm cười. Anh im lặng.

“Nhưng em cũng không nói là em sẽ không yêu ai đó khác.”
“Không phải tình yêu là chỉ duy nhất một người sao em?”
“Đó là định nghĩa yêu của ai đó, đâu phải của em.”

Có con mèo tam thể từ đâu đi ngang qua hai người, nó ngoảnh nhìn, rồi cảm thấy không nên nghe lén, nên vụt chạy đi.

“Tình yêu nó là một dạng năng lượng trong cơ thể. Em chỉ biết là em yêu một người nào đó. Em chỉ biết là em không hết yêu anh.

Em bây giờ, chỉ là thả lòng mình, không phải anh thì là ai đó khác, người nào đó phải đến, rồi người nào đó phải đi, em hạnh phúc hay đau khổ cũng không cưỡng cầu được.

Thay vì ngã nghiêng như cỏ lau trước gió, em thà là một cái cây đứng thẳng bám trụ rễ dưới mặt đất, ngày ngày vươn mình lên đón ánh sáng, chào đón những đợt chim muôn về trú ở tổ ấm của em.”

Tiếng chim hót líu lo trong một cái chuồng nào đó trên lan can nhà hàng xóm. Tiếng chim bị tình yêu chiếm hữu nghe thật não nề. Cô lẩm nhẩm hai câu thơ của Beaumarchais, mặc cho anh có nghe thấy hay không.

“Nếu ái tình mang trên mình đôi cánh
Thì chẳng phải để bay lượn đó sao?
Thì chẳng phải để bay lượn đó sao?”

Nếu là yêu

1.

Em gọi cho tôi vào một ngày tôi không ngờ tới, không sớm hơn, không trễ hơn, ngay đúng ngày kỉ niệm chúng tôi yêu nhau. Ngày ấy cũng không đặc biệt gì, cũng không phải là một ngày đẹp trời, tôi còn nhớ hôm ấy trời âm u nhưng không mưa, sấm cứ âm ỉ, em cứ đùa rằng sét đánh trúng chúng ta nên thế này.

Yêu nhau không bao lâu thì chia tay, “vì điện của sét đã tắt ngúm rồi anh à.” – em bảo thế, tôi cũng tin là thế.

Em gọi tôi, chào hỏi vài câu khó hiều, hỏi tôi cuối tuần có muốn đi không, đi biển ấy. Em lúc nào cũng vậy, cái kiểu không ra đầu, không ra đuôi, cứ đột ngột nhảy ầm vào cuộc sống của người khác rồi bắt phải làm theo ý mình.

Tôi cũng không vừa, rất dễ bị dụ dỗ, nhất là bị dụ bởi những câu không đầu không đuôi của em, tò mò mà theo, cuộc sống cứ thế mà thú vị.

2.

Em đến bến xe trước tôi, em đứng dựa vào thành tường, balô đeo ngược ra phía trước, mắt nhìn lơ đãng. Trông thấy tôi em chẳng buồn cười, cứ ngơ ra mà nhìn.

_Này, xe đến rồi, có đi không?

_Đi chứ.

Em băng băng qua bãi xe, rồi leo lên chiếc xe khách đậu sẵn ngay đấy. Tôi theo sau, ngồi kế em. Em quay mặt về phía cửa sổ, nhìn xe chầm chậm lăn bánh. Em vẫn cứ thế, khi em đang ở một mình trong thế giới của chính mình thì không thích bị quấy rầy. Tôi cũng đang không muốn bị quấy rầy. Một tuần làm việc mệt mỏi, ngày cuối tuần tôi chỉ muốn ngủ nướng đến giữa trưa rồi dậy chứ không phải dậy sớm cùng đi biển thế này.

_Em xin lỗi.

Là em nói, tôi đang nghe nhưng vẫn thinh lặng.

_Đáng lẽ em không nên bướng bỉnh thế này, nhưng…em không biết phải tìm ai.

_Ừ.

_Á, anh còn thức hả. Ngủ đi, ngủ đi.

_Anh không thức, là nói mớ.

_Nói mớ gì dài thế?

_Vì anh vẫn mơ được nói chuyện với em như xưa.

3.

Đám bạn tôi cứ hay thắc mắc, tôi và em đã chia tay sao vẫn cứ hâm hâm như đang yêu thế, cứ như chẳng có gì xảy ra. Tôi cũng thắc mắc, vì nghe đâu sau chia tay sẽ đau đớn lắm, chẳng muốn gặp lại người đó, lúc nào cũng mang một nỗi muộn phiền. Em yêu tôi, rồi rời xa tôi, tôi vẫn thấy đó như là một chuyện tất yếu phải đến. Em chưa bao giờ thuộc về tôi, em thuộc về tất cả mọi thứ, em thuộc về thế giới của riêng em, nhưng em không thuộc về tôi. Dù ôm em trong vòng tay, tôi vẫn có cảm giác em sẽ bay đi mất. Càng nắm giữ em, em càng vùng vẫy, và bay đi xa hơn. “Có khi nào mình cần cái lồng để nhốt em lại?” – Tôi đã từng nghĩ thế, nhưng chưa bao giờ làm thế, vì cả thế giới này cứ như là cái lồng của em rồi. Nếu em bay, chắc chắn em sẽ bay xa hơn, cao hơn, nhưng đáng tiếc em không thể thoát khỏi cái lồng ấy.

4.

_Dậy đi anh, dậy đi…

Tôi mơ mơ màng màng, chiếc xe chòng chành không dễ ngủ, nhất là khi có em ở bên.

_Đến rồi, dậy đi…đến biển rồi…

5.

Cả một buổi trưa chúng tôi chỉ toàn ăn và uống, hết mực rồi tôm, rồi ngêu sò ốc hến…tôi thật sự lo cho cái bụng của em. Trông em ăn mà tôi không tin nổi đây là con bé đòi giảm cân. “Ăn hải sản làm gì mập chứ.” – Em cãi lại tôi.

6.

Em không muốn xuống biển, em nói mục đích hôm nay không phải là tắm biển,chỉ là đi biển, hóng gió biển, ăn hải sản.

_Em đi thế này mẹ không la à?

_Đừng nói đi xa là được, nói qua nhà bạn chơi thôi.

_Gan nhỉ?

_Có chết thì cũng cứ liều một lần chứ nếu không cuộc sống vô vị.

Em có uống chút bia, em bảo hôm nay em hư một tí chắc không sao, “nhưng em biết bia rượu cũng chẳng làm em hư, muốn hư thì đã thối rửa lâu rồi.”

_Anh biết không? Em đang thích một người đấy.

_Ừ.

_Anh ghen hả?

_Anh nói anh không ghen em có tin không?

_Chắc chắn là không tin..haha..dzô!!!!

_Thế chàng trai ấy thế nào mà lại khiến em bỏ nhà…đi theo anh thế này?

_Hahaha.

Em hớp thêm một ngụm bia nữa, rồi ngừng cười.

_Anh ấy có thứ tình yêu mà em muốn có.

_Vậy là anh không có.

_Anh không có…

Em nhìn ra phía biển, tiếng sóng biển hay tiếng em…gió biển lùa vào khiến tóc em xao động, tôi có cảm giác em đang run lên.

_Nhưng em chỉ có thể yêu đơn phương thôi anh à…thứ tình yêu đó…em sẽ chết vì nó…

7.

_Anh à.

Tôi thinh lặng hồi lâu. Biển, khi yêu nhau người ta thường đến biển. Cùng nhìn bình minh và hoàng hôn, cùng trao nhau vòng tay ấm áp và môi hôn nồng nàn. Biển, sao tôi thấy miệng đắng nghét, hay do bia mà ra…

_Đáng lẽ chúng ta không nên yêu nhau. Khi yêu anh em có cảm giác chúng ta sẽ sống đến trọn đời, nhưng đó không phải điều em muốn. Một tình yêu hoàn hảo, sống quen với hoàn hảo thì sẽ chẳng biết tai họa ập đến lúc nào…cuộc sống cứ như tiểu thuyết thì hay anh nhỉ, quyển tiểu thuyết tình yêu, tình tiết lãng mạn. Nữ chính làm gì cũng đúng, tất cả đều dẫn đến cái kết đẹp như mơ…

Tôi đang nắm chặt lon bia trong tay, nó đã móp méo trông đến tội.

_Em làm anh buồn phải không?

_Dù sao thì…em vẫn nghĩ chúng ta không nên yêu nhau…nhưng chính những người từng yêu mình, yêu chiều mình mới có thể hiểu mình hơn tất thảy những người còn lại, thậm chí hơn cả người bạn thân nhất, rất thân. Vì mình đã đặt niềm tin vào người đó mà bộc lộ con người mình, không xấu hổ, vì dù thế nào người đó cũng luôn xem mình là nhất, là tuyệt vời nhất, không phải sao?

_Thì em vẫn cứ là em, dù không yêu nhau, anh vẫn chịu được mà.

_Sao mà giống được, không giống.

Em phụng phịu cãi lại.

_Thế nên em mới đặt ra cái giả thiết “lẽ ra không nên yêu” đấy à.

Em thở dài…

_Phải…nếu như thế thì em không cần phải lăn tăn có nên rủ anh đi chơi không, có nên gọi anh lúc buồn không, không cần phải lạo xạo trong lòng khi gặp anh thế này…

_Em ác lắm…nhưng thế mới là em…

Em cười gian, rồi đứng phắt dậy.

_Bay…em sẽ bay thật xa, thật cao…anh có nhìn thấy tượng Nữ thần tự do không…em sẽ bay…

8.

Trên chuyến xe về, em dựa vào vai tôi say ngủ. Nhìn môi em mỉm cười, có lẽ em đang bay trong giấc mơ. Tôi muốn được nắm tay em, bay cao cùng em. Nên tôi nhắm mắt lại, tự mỉm cười và cất niềm mong ước trong những giấc mơ…

Một ngày cuối hè của năm 2011[Có những ngày viết cái gì cũng thấy sâu sắc :))]