[300/day] – Cái chết

Mình vừa mới mượn được một cuốn sách. Đầu tiên phải nói đến lý do mình mượn cuốn sách đó, là vì mình không tìm được cuốn sách khác, và trong quá trình tìm cuốn sách khác, thì mình thấy cuốn sách đó (loạn ha). Nói chung, cũng cơ duyên gì đấy. Có một ngày như mọi ngày, mình kéo dọc facebook và thấy lời giới thiệu cuốn sách, cùng bìa sách, cùng cái tựa, dài, khó nhớ, nhưng mình nghĩ: “Mình sẽ đọc cuốn này”.

Đây là màu của cái bìa.
Đây là màu của cái bìa.

Một cái bìa màu ảm đạm, một cái tựa ảm đạm, hai lời giới thiệu ảm đạm, tóm tắt truyện đầy những câu nói về sự bất lực của con người trước nỗi cô đơn dằn xé mình.

Câu đầu tiên của cuốn sách: “Từ tháng Bảy năm thứ hai đại học cho đến tháng Giêng năm kế tiếp, Tazaki Tsukuru sống mà hầu như chỉ nghĩ đến cái chết.”

Đó chính xác là những điều mình nghĩ trong những tháng ngày gần đây. Trong cái thời buổi mà người ta đang tìm mọi cách vực con người dậy bằng vô vàng thứ truyền cảm hứng, cái thời buổi mà bằng mọi cách người ta khuyến khích duy trì nòi giống (mà người ta không hề nghĩ rằng giống nòi đang phải sống trong một môi trường tồi tệ), cái thời buổi mà đề cập đến những vấn đề cốt lõi sâu xa của con người (gọi là insight) thì người ta hay ngó trân trân mình và trưng cái vốn đạo đức ra để chỉ bảo mình.

Mình nghĩ, tác giả thật can đảm. Can đảm ở đây, là dám moi cả tâm can mình ra mà viết. Viết về cái chết, về tình dục như viết về việc thở.

Và vì như thở, nên viết vì phải viết, chứ không vì gì cả.

[300/day] – Định nghĩa

Đáng lẽ mình đang đọc sách, hơn hai tháng trời mình không đọc trọn vẹn một cuốn sách nào. Cuốn sách mình đọc gần đây nhất là cuốn gì mình cũng không nhớ. Hơn tháng trời, cả truyện tranh mình cũng không đọc.

Hơn hai tháng mình chỉ toàn suy nghĩ để viết. Một việc làm đã lâu rồi không làm một cách sung sướng như vậy. Trong một khoảng thời gian gần đây, ngay cả việc viết ra suy nghĩ của mình về một vấn đề nào đó, định nghĩa về một danh từ nào đó mình cũng cảm thấy có một sự dạy đời không cần thiết.

Tất cả những thứ định nghĩa mình đọc đâu đó, trong một cuốn sách, trên mạng, nghe trong phim… thật sự có chính xác hay không? Mình cứ suy nghĩ mãi, những thứ mình nghĩ, những việc mình làm, những gì mình cảm nhận, có chính xác hay không?

À, mà chính xác là thế nào nhẩy?

Nhiều bạn nói với mình, tao chả thể nào viết hay như mày. Trong khi mình thấy mình chả viết hay con mịa gì. [Hê hê, đùa thôi, nghe khen thì sướng].

Sau khi được đả thông tư tưởng chút chút, mình nghĩ, việc của mình bây giờ là thả lỏng [phì]. Mình còn trẻ, suy nghĩ so với trẻ con thì lớn hơn chút, mà so với người lớn thì lại nhỏ hơn chút. Điều đó cũng chả sao.

Tất cả những gì mình định nghĩa bây giờ, có thể đúng, có thể sai, có thể bây giờ đúng, có thể sau này sai, có thể với một nhóm người thì thấy thật sâu sắc, còn một nhóm người thì thấy những gì mình viết thật ấu trĩ. Điều đó cũng chả sao.

Thật ra, mình nghĩ những thứ định nghĩa nên do tự tay mình viết nên. Chỉ có như thế, mình mới có thể toàn quyền quyết định thứ gì tốt cho mình, thứ gì không, yêu tiếp tục hay là buông tay, ở lại với công việc hiện có hay tìm công việc khác tốt hơn, sex hay không sex, đi để trải nghiệm hay an phận với gia đình nhỏ.

Tất cả những định nghĩa, những quan điểm trên thế giới này đều là cuộc sống của một ai đó, đều chỉ mang tính chất tham khảo. Bạn thấy hay ho, làm theo thấy cũng hay ho, ok fine. Nhưng nếu bạn không làm theo, bạn cũng hay ho không kém.

Bạn hay ho ở chỗ bạn dám sống cuộc sống của mình.

Live Life You Will Remember