Chuyện kể

Đây là một trò chơi trên Facebook. Mình nhờ mọi người cho mình một từ hoặc một câu, và mình sẽ kể những câu chuyện ngắn liên quan đến một từ, hoặc một câu đó, mà không liên quan đến họ. Ban đầu nhìn thấy quá nhiều từ cũng ngán, nhưng càng lúc càng thấy thú vị, vì mình có thể nhìn một từ ngữ, một câu chuyện nào đó từ nhiều góc độ khác nhau, mang đến nhiều dư vị khác nhau.

——————————————————————————————————————————-

[TAN]

Cô đợi hoài cái giờ tan tầm, để kiếm cớ lơ đãng mà lao vào một đầu xe nào đấy. Những dòng xe cộ tan ra hợp vào, rần rật như dòng máu chảy trong người cô. Rồi chỉ một vài phút giây, khi cô băng nhanh sang đường, dòng máu sẽ chảy dài, có thể hòa với những mạch nước ngầm, chảy ra đến biển.

Máu của cô, có thể chảy đến với anh, cô nghĩ vậy. Còn thân xác cô gửi về với bố mẹ. Duy chỉ có đứa trẻ đang thành hình, cô không biết sẽ chảy về đâu, hay nó lại tan ra như lúc nó hợp thành, cô không dám nghĩ đến.

Nắm chặt mấy tờ tiền lẻ, số tiền ít ỏi chỉ trả được tiền xe buýt để chạy về nhà. Trong số hàng vạn chiếc xe chạy qua lại trước mặt cô, cô sẽ gửi gắm số phận mình vào chiếc nào? Cô co người lại, những muốn biến mất khỏi cái thế giới này, biến mất không dấu tích.

“Em gái, em không sao chứ?”

Cô ngước mắt lên, nhìn người phụ nữ quá tuổi chị cô, quần áo bạc thếch màu, ánh mắt mệt mỏi sau một ngày dài. Chị công nhân lo âu nhìn cô gái trạc tuổi em gái mình, quần áo xốc xếch, mặt mũi bơ phờ, khuôn mặt non chẹt in hằn những ánh nhìn yếu ớt sức sống.

“Em chờ xe mệt quá hả? Ăn uống gì chưa. Kìa, sao lại khóc?”
“Chị ơi…”

Chị vỗ về đứa em gái gặp trên đường, tự dưng lại đồng cảm với phận phụ nữ với nhau. Đủ loại lo âu không cất lên thành lời chỉ có thể khóc và khóc.

“Nói chị nghe, em bị sao?”
“Em muốn sinh con. Em không muốn chết. Chị ơi…”

Chị nghe gió thì thầm bên tai một mầm sống mãnh liệt đâm chồi vươn dậy, đón lấy thứ ánh nắng ló dạng sau những màn mây tan.

————————————————–

[VI]

Tui hay gọi em là Vi
Hem có phải do em giống Nhi
Mà vì em bé tí ti
Nên tui thích gọi em như vậy.

Như vậy nhưng hem phải vậy
Hem phải chuyện nào cũng như mình thấy
Vì em rất thích chuyện ấy
Nên em muốn cùng tôi ở đây.

Dè…

Bắt ghế nói chuyện qua ngày
Chuyện mấy đứa đang nghĩ gì bậy
Câu trên ý chỉ có vậy
Hai đứa ngồi nhìn trời mây bay

Yay…

Chuyện đâu tới đó hẳn hay
Đâu có cần lo xa chi mạy…

——————————————————————————–

[SEX SCANDAL]

-Hay là mình làm sex scandal đi anh.

Gã giật mình nghe khi cô nói, gã đang say sưa đi vào trong cô, những tưởng đã quên hết thế sự trên đời. Nhưng gã phải chậm lại, gã biết gã phải trả lời câu hỏi của cô.

_Để làm gì hả em yêu?
_Em muốn nổi tiếng.
_Sao em lại muốn nổi tiếng bằng cách đó?
_Vì nó dễ, và vì, ai cũng tò mò về chuyện đó cả, rất dễ làm viral.

Gã thở dài.

_Em lấy đâu ra cái suy nghĩ đó vậy?
_Anh không thấy sao, loài người trầm trồ việc có thể làm chuyện ấy 86 lần một ngày, hoặc việc có thể kéo dài chuyện ấy đến 12 tiếng đồng hồ. Nó thể hiện sự mạnh mẽ đó anh.
_Chúng ta đã là bá chủ môn Đường lang quyền ở Trung Quốc rồi, chúng ta cũng mạnh mẽ đâu kém ai. Với lại, chúng ta cũng không đủ thời gian đề làm chuyện ấy quá nhiều và quá dài em à…

Gã rùng mình, ôm chặt lấy cô, đưa những tế bào mà người ta gọi là ADN vào trong cô, để bắt đầu một vòng đời mới cho con cái của họ sau này.

Cô im lặng hồi lâu. Rồi bất thình lình quay sang nhai đầu gã, cảm nhận cơ thể gã từ từ lịm dần đi.

Sáng hôm sau, báo chí đăng tin: “Cận cảnh màn giao phối tàn độc của bọ ngựa cái.”

——————————————————————-

[TẾT]

Tiếng kêu vang trời xé tan cái tĩnh mịch của buổi sáng sớm, tiếng khóc la xé lòng. Từng đám lá trên mái nhà rung rung theo đợt gió, nom hoang tàn và héo úa. Nồi nước sôi ùng ục trên đám lửa bập bùng reo tí tách, đám khói loang loang giữa màn đêm. Phía trong nồi, đã từng là sự sống.

-Đừng, đừng bắt con tôi. Thả con tôi ra.

Thằng bé thiếu sữa cứ ngọ nguậy trong bàn tay rắn rỏi, chẳng thoát đâu được. Thằng bé bị lôi lên bàn, phía bàn có con dao đã được mài sắc lẻm, sáng lóa lên, phản chiếu từ thứ ánh sáng mập mờ của bếp lò.

“Soạt” – Tiếng dao chặt xuống khoảng không làm đứt đoạn tiếng khóc, chỉ còn những sự rấm rứt không thành lời. Máu từ con dao vung vẩy lên câu liễn giấy trắng dán ngoài cửa, nhuộm đỏ những vệt máu loang dần.

-Anh ơi…
-Các em ở lại chăm sóc cho đàn con. Đừng lo cho anh.

Vừa dứt câu, một bàn tay thò xuống túm chặt lấy cổ của anh ta, anh rú lên, rồi tắt lịm ngay sau đó. Vợ con anh khóc than, u uất, buồn thảm.

Máu loang lên tấm mành trắng, thấm dần ra từng vệt rộng.

Ánh nắng vừa mờ vừa tỏ, tiếng người vẫn xào xạc qua lại. Thằng bé chạy xộc vào phía sau lưng bếp, thằng bé mặc cái áo mới màu đỏ thẫm, hàng cúc màu đen óng, tượng trưng cho sự may mắn.

Nó dòm một lượt qua những người bạn nó chơi đùa hàng ngày. Cảm thấy thiếu vắng, nó gọi với vào trong:

-Mẹ ơi, con heo nhỏ nhất của con đâu rồi?
-Trời ơi, lại đây, chưa mặc đồ xong mà con chạy đâu vậy?
-Tối qua con nằm mơ thấy heo kêu cứu mẹ ơi, heo đâu rồi?

Người đàn ông trạc tứ tuần ngậm tẩu thuốc bước ra hàng hiên, ngó ngó xung quanh rồi la toáng lên:

-Trời ơi con gà chọi của tôi, mấy bà làm gì nó rồi?

Người phụ nữ mặc đồ cho con xong quay sang xỉa xói:

-Tết nhất không lo phụ cúng kiếng mà suốt ngày chọi gà thôi.

Trong chuồng heo và chuồng gà, mấy con mắt đăm đắm nhìn những con người ấy đi qua đi lại, lạc xạc lào xào. Ánh nắng lên chiếu rọi mảng gạch đỏ thẫm loang lổ. Tiếng va chạm chén dĩa leng keng loảng xoảng. Tiếng quét sân rào rạo. Hai chùm pháo trước nhà rực màu đỏ từ lúc nào không ai hay biết.

Ngày Tết bắt đầu bằng việc nhuộm đỏ mọi thứ, bằng máu…

——————————————————————————————————————————-

[LƯƠNG]

-Thế chú mày cứ tiếp tục sống như vậy à?

Anh ngước mắt lên, chóa mắt vì cái nắng tháng năm thiêu đốt. Đầu anh quay quay, anh cầm ly cafe đắng nghét vị bắp lên nuốt ực, nghĩ về mấy cái ngày có ly cafe thơm mùi hạt dẻ cô người yêu pha mỗi sáng.

-Không phải anh không muốn giúp chú, nhưng anh còn vợ con nữa chú em à, nửa năm trời chú cứ bạ đâu làm đó, không có nghề nghiệp đàng hoàng là thế nào?

Anh nghiêng nghiêng đầu, hứng cái tia nắng rọi xuyên qua thái dương, để nó đốt cháy một vài dây thần kinh anh đang nóng bừng lên, giựt liên hồi trong đầu anh.

-Anh nói thật, giờ nơi đâu cũng như vậy cả, kiếm chút cháo thì phải láo chút chút. Chứ mấy nhân viên quèn như bọn mình cứ gây sự mấy ông lớn thì đất cũng không có mà cạp đấy.

Hệ tiêu hóa của anh như muốn lộn ngược, anh khạc mớ đờm nhổ vào gốc cây. Sực nhớ qua giờ cũng chưa bỏ gì vào bụng. Ly cafe sáng nay, như bữa ăn qua ngày của anh.

-Anh lo cho chú, nên gọi chú ra. Thôi chú suy nghĩ đi nhé. Đây, anh đưa chú một ít sống qua ngày…

-Không, tôi không cần.

Cái bầu không khí đặc quánh này khiến anh muốn nôn thốc nôn tháo, muốn phỉ nhổ cái tinh thần anh giữ bấy lâu ra ngoài. Cái tiếng the thé anh nghe, khiến mọi thứ chạy xộc xuống cuống họng anh trở lại.

-Ụ ẹ, mày cứ sống bằng lương tâm đi, rồi chết đói. Tao sống bằng lương tháng thì kệ mẹ tao.

Anh thấy cái dáng người bực dọc rời khỏi. Còn anh, anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra. Ngày mai anh lại đi tìm việc, một công việc đường hoàng.

——————————————————————————————————————————-

[TIỀN]

Anh nhìn lên trần nhà và mơ ước rằng tiền biến mất. Từng miếng tiền ẩm nước bong tróc trên trần nhà nhìn ghê ghê. Anh ghê tởm những thứ gì nhơ bẩn. Những thứ nhầy nhầy khi tiền biến đổi bản chất từ rắn hóa lỏng, nó bong ra, nhơ nhớp, làm anh phát ói.

Anh nhận ra, việc thế gian này có quá nhiều tiền sẽ làm biến đổi sự cân bằng vũ trụ, thứ gì cũng vậy, thời gian sinh ra và mất đi tương ứng với vòng tuần hoàn xảy ra trong cuộc đời. Không thể cuõng cầu nó nhanh hơn hoặc chậm đi.

Anh tặc lưỡi, phải có quá nhiều thứ gì đó thì mới biết là có bao nhiêu cũng không đủ. Không đủ để làm tất cả các thứ mà mình muốn. Anh bước ra cửa chính, ngồi xổm bên bệ cửa, đốt điếu thuốc mà nhớ cô quay quắt. Cái hành tinh anh đang thấy nó quay mòng mòng thế kia, còn cô ở đó không?

Anh không rõ. Bức tường xung quanh anh vẫn bong tróc những lớp tiền cũ rơi xuống. Rơi theo tàn thuốc anh, mà anh cũng không rõ nó rơi về đâu.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s