Writing

Lột bớt lớp vỏ con người

DSC03341.JPG

Lần giận dữ của giáo viên ấn tượng nhất với mình chắc là lần cô chủ nhiệm lớp 5 mắng mình trước lớp. Vì tội, từ chối làm Đội trưởng vì không đi sinh hoạt Đội thứ bảy. Cô mắng và bảo mình tháo khăn quàng cổ vì không xứng đáng làm đội viên.

Mình cũng chỉ à.. rồi tháo khăn, vì không rõ thế nào là xứng đáng.

Bẵng đi đến cuối năm, một hôm trời mát, cô cho cả lớp làm văn, còn cô bắt ghế ra giữa lớp ngồi. Cô nhìn ra ngoài trời, nói bâng quơ: “Ngày này cách đây 5 năm, cô nghe tin chồng mất, khi ấy, cô còn đang có thai 8 tháng…”.

Mình nghĩ, chỉ có mỗi mình ngước dậy nhìn cô, và thấy “buồn kia còn trong dáng ngồi…”. Dù lúc đấy chẳng nghĩ nhiều được, nhưng mình tự dưng hình thành tính thông cảm với cả thế gian này, dù cho họ là ai: bố mẹ, giáo viên, người thân, bạn bè, người qua đường… Luôn nghĩ rằng có một lý do phía sau một người để không giận dữ, luôn nhẹ nhàng tạm biệt để lời cuối không là lời buồn đau.

Sau đấy, có một vài lần giáo viên giận dữ với lớp mình bằng cách ném phấn xuống giảng đường, bằng cách gọi tên và trách phạt vài câu bâng quơ. Nhưng tuyệt nhiên không có ai miệt thị, mạt sát trẻ con, là mình đây, và bọn bạn mình. Không có ai dùng quyền lực để đánh đập vô lý. Hoặc do mình may mắn, mình không rõ.

Mình nghĩ, có những người chỉ đội lốt vỏ, chứ không thật sự là như họ là. Những người bố mẹ đẻ con vì gia đình ép buộc, đẻ vì dính bầu, đẻ vì họ không muốn… thì họ mãi mãi không thể là bố mẹ được. Những người vì một lý do nào đấy, ngã vào nghề nhà giáo, nhưng họ không yêu trẻ… thì mãi mãi họ không là giáo viên được. Còn ngoài kia những bạn trẻ đi phượt theo trào lưu, đến bảo vệ bản thân mình còn không biết, thì đừng vỗ ngực mang tiếng phượt thủ. Những người bước ra khỏi biên giới Việt Nam mà không thoát khỏi tư tưởng ao làng thì họ cũng chỉ là những người vất vơ không một chốn quê hương.

Mình – lại – nghĩ, hay là mình lột lớp vỏ của họ ra đi nhỉ, từ khi họ là một đứa trẻ, hãy lắng nghe, thông cảm, để họ làm những gì họ muốn, những ao ước họ mong… để họ không phải gồng lên bọc một lớp danh xưng họ ghét.

Để họ không gào thét “không, tôi không muốn làm giáo viên, không muốn làm bố mẹ, tôi không muốn chịu trách nhiệm với con người…”

Chuyện đọc sách

Đôi lúc mình hay than vãn rằng cả năm trời mình không đọc hết một cuốn sách nào cả. Cuốn nào cũng dở dở ương ương. Cuốn nào cũng có thẻ kẹp giữa sách chưa được hoàn thành.

Cho đến khi mình nhận ra ồ, mình đã thay đổi thói quen đọc sách. Mình đọc nhanh hơn, có xu hướng đọc lướt. Mình không còn đọc vì tò mò, hứng thú, say mê nữa. Mình không còn đọc vì hy vọng sẽ học được điều gì mới.

Mình đọc để giải quyết các vấn đề hiện tại. Nên mình đang đọc rất nhiều sách khác nhau, đủ chủ đề. Khi mình thấy mình đang cần làm đầy chữ ở một khía cạnh nào đó, mình sẽ đọc quyển sách liên quan.

Vd.
Nếu mình cảm thấy khó ở, hơi mệt mỏi và có chiều hướng tiêu cực, mình đọc cuốn ‘Cởi trói linh hồn’ của Michael A. Singer để nhắc nhở rằng, hãy quan sát cuộc đời trôi đi, đừng chìm cảm xác quá lâu vào những chuyện khách quan không giải quyết được.

Mình đang muốn đọc giải trí, mình đọc cuốn Lược sử loài người của Yuval Noah Harari. Cuốn đấy nghiên cứu về hành vi con người từ thưở sơ khai đến nay. Đọc rất giải trí bởi mình có thể hiểu được nhu cầu trò chuyện, khả năng chém gió đã giúp con ngừoi có thể hợp tác làm việc. Đẩy khả năng con ngừoi đi xa hơn các loài động vật khác nhờ vào sức mạnh tập thể.

Mình thấy không khỏe, mình sẽ đọc Ruột ơi là ruột hoặc Enzym diệu kì. Chỉ để nhắc rằng, chúng ta là thứ chúng ta ăn. Nên hãy chọn thức ăn và cách ăn hợp lý để luôn khỏe mạnh.

Một vài cuốn sách về chuyên môn thì mình vừa làm vừa học. Như cuốn Sáng tạo và thương hiệu để học về thương hiệu. Lâu lâu đọc Tiếng Việt giàu đẹp để bổ sung thêm câu từ hay.

Lâu rồi không đọc tiểu thuyết. Gần đây nhất mình đọc Hồ của Banana, và Nguồn cội của Dan Brown. Những cuốn này mình còn đọc nhanh hơn nữa nên không nhặt được nhiều thứ.

Và thế là mỗi ngày mình cứ đọc một chút. Ừ, tốc độ đọc nhanh nhưng thời lượng đọc lại giảm vì thiếu tập trung. Có khi phải đọc thêm thiền định để tập trung hơn vào thực tại.

41272387_10215538141903405_663668980916944896_n.jpg

Quan điểm thì không nên cãi

Mấy nay mình đọc cuốn Lược sử loài người, tóm tắt quá trình hình thành cộng đồng con người từ thưở sơ khai đến…đâu chưa biết vì chưa đọc xong. Loài ngừơi, với bộ não được tiến hóa đột biến từ loài tinh tinh nên họ có tư duy riêng, khác với các loài động vật khác trên thế giới. Loài người lớn mạnh và phát triển cho đến ngày nay, là do họ biết cộng tác với nhau, cùng làm việc, cùng làm những việc lớn. Trong đó phương thức để họ có thể cùng ngồi lại làm việc là do tập thể nọ có những câu chuyện chung.

Ví như VN có câu chuyện Con Rồng Cháu Tiên làm tiền đề, phương Tây có chuyện Adam Eva làm tiền đề cho một dòng dõi. Mỹ có bản tuyên ngôn tôn trọng sự tự do và quyền con người. Tạo nên sự gắn kết một dân tộc hay một quốc gia. Nói nhỏ hơn một tí, Hãng Coca Cola có một tiền đề chuyện riêng khác dí hãng Pepsi mà dân marketing hay gọi là Mission (sứ mệnh) để chiêu mộ nhân tài riêng. Như Google có câu tagline là Don’t be evil, ai không (hoặc tự thấy mình không) evil thì mê mẩn và gia nhập vào anh Gồ. Anh Nike có câu ‘Just do it’ ai thích đu ịch bất chấp thì lao vào anh Nike. Chính những câu chuyện, lý tưởng, lịch sử riêng của mỗi quốc gia, tập đoàn, công ty tư nhân… mà những người ở vòng ngoài họ chọn thích hoặc không thích một tập thể nào đấy.

Mỗi ngừoi lại nằm trong một tập thể khác và họ được gắn kết từ khi sinh ra. Mỗi người có câu chuyện riêng của họ từ chuyện gia đình, xóm làng, trường học, đến chuyện quốc gia. Họ có thể thích hoặc ghét một tập thể khác, đánh giá đúng hoặc sai một tập thể khác thông qua, hoặc so sánh từ kinh nghiệm cuộc đời của họ. Qua những câu chuyện từ gia đình họ, qua chuyện phiếm, qua chuyện lịch sử do ngừơi chiến thắng viết, qua câu chuyện thành công, qua tử vi, cung hoàng đạo.

000017940015.jpg

Qua đâu cũng được. Thật ra tất cả những chuyện đó, đều đi qua bộ não của con người. Chúng được tô điểm, thêu dệt, lược bỏ để trở thành một thứ hấp dẫn, một cán cân đúng sai của vũ trụ trong khi thật ra vũ trụ đếch quan tâm, cũng không đánh giá, cũng không có câu chuyện gì để kể hết ahihi. Vũ trụ tồn tại song song với con ngừơi là vì…hắn tồn tại, không một lý do gì cả. Nó là sự ngẫu nhiên va chạm giữa ngôi sao này kia. Chúng không chựng lại chớp mắt bảo ‘ơ chắc ta có duyên số gì từ kiếp trước’.

Ơ tính viết ngắn mà bài dài ghê. Mình chỉ muốn nói là cái sự tạo thành vũ trụ và sự xuất hiện của loài ngừoi là cái kết quả, nhân quả, hậu quả gì đó của một chuỗi các sự kiện trước đó. Không có đúng và sai. Các câu chuyện là thứ duy nhất gắn kết chúng ta với nhau. Các quan điểm hình thành nên từ các câu chuyện. Không có quan điểm đúng nhất hoặc sai nhất, chỉ có sự hợp lý tương đối trong một thời điểm mà thôi.

Thế nên, trong những vấn đề cần sự quyết định của một ngừoi thì quá dễ.

Chuyện trong một gia đình chỉ cần cha mẹ cảm thấy chuyện mình làm vì con cái là vì yêu thương nó thì là yêu thương nó. Mình cảm thấy đẻ con ra nhiều trách nhiệm quá thì đừng đẻ. Huyễn hoặc rằng con cái phải thế này hay thế kia mới là có hiếu chỉ là cách nâng quan điểm cha mẹ phaỉ được hưởng những lợi lộc gì trong khi bọn trẻ thì méo quan tăm tại sao nó được sinh ra.

000017940025.jpg

Chuyện liên quan nhiều hơn một ngừơi như chuyện cứoi hỏi giữa hai nhà thì chỉ cần sự thống nhất của hai nhà thoy ahihi, quan điểm khác nhau cũng ko vấn đề gì, chỉ cần sự ngồi lại nói chuyện sao cho hai bên không ‘ủa tôi tưởng là…’ là được. Lễ nghi là các hành động sự đúc kết lâu đời qua các thế hệ. Nên không phải mình muốn lược bỏ là bắt ngừoi khác phải lược theo mà không một lời thông báo được. Nếu mỗi ngừoi nghĩ khác nhau thì lễ nghi đó không tồn tại lâu đời được.

Các chuyện liên quan đến những vấn đề lớn hơn. Buộc phải thay đổi quan điểm nhiều ngừoi hơn thì cần có sự kể chuyện, diễn giải hợp lý, dễ hiểu, bình dân để số đông tiếp thu và thực hành. Bảo số đông chấp nhận chuyện đã rồi chẳng khác nào đang tranh luận bịt miệng họ lại. Câu chuyện chung của tập thể, càng ít ngừoi tin thì tập thể đó càng không tồn tại.

Viết dài mợt quá. -. –

Nấu ăn trong 20 giờ (Phần 1)

CHỢ VÀ SIÊU THỊ


*Aka idea từ Học mọi thứ trong 20 giờ.

Trong hai mươi giờ đầu tiên bạn sẽ học gì. Nguyên tắc là bạn cần học cơ bản, hệ thống và cách quản lý. Khi nắm được nguyên tắc học, gần như bạn sẽ học được tất cả mọi thứ. Tuy nhiên “mọi thứ” ở đây dừng ở chỗ “biết làm”. Nếu bạn muốn thành chuyên gia, con đường đi còn dài lắm.

I. Đi chợ VS Đi siêu thị

Hai hình thức mua thức ăn cơ bản là đi chợ và đi siêu thị. Đi chợ là hình thức mua sắm truyền thống của người Việt Nam. Chợ có mặt ở khắp khu dân cư lớn nhỏ. Chợ tồn tại dưới nhiều hình thức: khu chợ được quy hoạch bởi nhà nước, khu chợ tự phát của người dân, khu chợ ở ngay vùng nông sản hải sản (chợ cá biển, chợ chim trời ở Long An). Dân có mặt ở đâu, chợ có mặt ở đó. Như một thói quen khi mua nhà mới, người thân bạn sẽ hỏi rằng: “Nhà có gần chợ không? Gần á, tiện quá nhỉ?”

Siêu thị xuất hiện trong quá trình đô thị hóa. Ban đầu người dân cũng không quen mua sắm trong siêu thị bởi nghĩ rằng nơi đấy đồ đã niêm yết giá sẽ mắc hơn bên ngoài, và họ không trả giá được. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, các siêu thị đều có chương trình bình ổn giá khi đến mùa lễ tết, tính ra thì người dân luôn biết được giá chứ không cần phải hỏi, nhờ đó mà mua hàng lợi hơn.

Tùy vào mục đích mua sắm của bạn mà bạn chọn chợ hay siêu thị.

Đi chợ:

-Mua sắm nhanh chóng, các khu chợ trong khu dân cư thường được chạy thẳng xe vào, mỗi sạp bạn chỉ cần dừng một tí để mua đồ, hoặc cứ nói với người bán hàng, họ sẽ lấy cho bạn.

-Theo như các bà mẹ tương truyền thì đi chợ sớm mua được đồ tươi hơn (mình thì chưa thử vì không dậy sớm nổi).

-Nếu may mắn gặp người bán có tâm, hoặc mua quen, bạn có thể được đảm bảo xuất xứ nguồn gốc hàng hóa và độ tươi ngon của nó.

-Nếu nhà ít người, đi chợ sẽ lợi hơn. Mỗi thứ bạn chỉ cần lấy một nhúm nhỏ, người bán sẽ cân cho bạn, không nhất thiết phải mua cả bó, hoặc cả hộp rau củ to đã được đóng gói.

-Trả giá, trả giá và trả giá (cơ mà mình chưa bao giờ trả giá).

-Giao tiếp nhiều hơn. Nếu không biết gì về loại rau củ quả hoặc gia vị nào đó, cứ hỏi. Gặp người dễ thương họ sẽ chỉ cho bạn cách nấu món ăn ngon luôn. Quá tiện.

-Một số tiện ích cộng kèm khi đi chợ là bạn sẽ được dúi thêm nắm hành, ngò, ớt… bữa nào xin trái chanh nhỏ nhỏ người bán cũng sẽ cười xòa cho bạn.

-Khuyết điểm của đi chợ: đôi lúc không biết mình có mua đúng đồ tươi không, gặp nắng thì nóng, gặp mưa thì khó đi, dễ mắc mưa nếu đi chợ tự phát, không biết người bán có nói thách không, không biết trả giá có bị nhớ mặt không.

Đi siêu thị

-Mát mẻ, từ bé mình đã mê đi siêu thị vì cái máy lạnh.

-Sạch sẽ, sàn nhà, kệ tủ, mọi nơi đều trông rất tươm tất. Đồ ăn cũng được cất gọn gàng trong tủ kính, được bọc hoặc đóng hộp. (Aka mình không bàn đến chất lượng đồ ăn cũng như tỷ lệ sử dụng đồ nylon).

-Nhiều lựa chọn, nếu như bạn đi siêu thị to, thì bạn có một rừng lựa chọn: bò Úc, bò Mỹ, bò Canada, 300 loại nước mắm, 20 loại muối khác nhau… tất nhiên tùy theo túi tiền mà bạn chọn món hàng phù hợp với bạn.

-Giá niêm yết, mình đỡ phải trả giá (haizzzz).

-Thích hợp cho việc mua đồ cho nhiều ngày, nhiều người. Vì trong siêu thị có nhiều mặt hàng để sẵn trên kệ, bạn chỉ cần lướt qua và chọn lấy món hàng của mình. Tiện hơn so với việc không biết hàng bán ở đâu, không biết hàng nào bán đồ ngon như ở chợ. Sau đấy bạn có thể ra tính tiền một lượt, không cần phải mỗi nơi lại lôi bóp tiền ra một tí.

-Khách hàng thân thiết và tích điểm thẻ. Cái này chợ không có đâu nhưng chợ cũng có cách tặng hành ngò khá dễ thương.

-Khuyết điểm: Không chắc chắn lắm về xuất xứ hàng hóa, bạn có thể biết công ty nào đấy sản xuất nhưng lại không thể nắm được quy trình họ làm có đảm bảo an toàn không. Không giao tiếp nhiều, trừ lúc mua đồ sống và lúc tính tiền. Dạo gần đây các siêu thị lớn đang bán hàng độc quyền, kiểu như họ gia công từ xưởng và đóng gói thành phẩm mang thương hiệu của họ; mình cảm thấy việc đấy giống như sự ép buộc phải mua sản phẩm đấy nên không thích lắm.

Các bà mẹ ngày xưa rất mê đi chợ vì nó như thiên đường, giá lại rẻ. Nhưng giờ thì các mẹ cũng đang chuyển dịch dần sang siêu thị vì nhiều tiện ích hơn (được tích điểm, giao hàng tận nhà, đỡ di chuyển lắt nhắt, các quà tặng ưu đãi nhiều vô số).

[Điểm tin âm nhạc] Có ai thương em như vậy?

Mùa World Cup vừa kết thúc thì âm nhạc Việt Nam lại sôi động trở lại. Trước mùa World Cup, các ca sỹ trẻ VN đua nhau ra nhạc như cách là Kênh 14 gọi là cuộc chiến Vô Cực. Nào là Ai khóc nỗi đau này – Đức Trí – Bảo Anh; Rời Bỏ – Vũ Huy Hoàng – Hòa Minzy; Em ngày xưa khác rồi – Vương Anh Tú – Hiền Hồ; Em xin anh – Nguyễn Hồng Thuận – Minh Hằng; Chạy ngay đi – Sơn Tùng; Bùa Yêu – Tiên Cookie – Bích Phương một số tên tuổi khác như Hồ Quỳnh Hương, Chipu cũng trong đà chạy đua VPOP với những bài hát sôi động.

Tuy nhiên, nhạc Việt vốn buồn hay sao ấy, những bài hát buồn lại trông có  vẻ đình đám, lượt view khủng khiếp và lan tỏa đến từng ngóc ngách Internet. Điển hình là bài Đừng quên tên anh – Đạt G – Hoa Vinh, ra mắt vào ngày 16-06, tức hai ngày sau khai mạc WC, hơn một tháng đã có 51 triệu view trên Youtube. Duyên Mình Lỡ – Tú Dưa – Hương Tràm cũng có một đợt công phá lớn sau Em gái mưa với 21 triệu view từ ngày 26-06.

Mùa WC là mùa các ngành khác ngao ngáng bởi lượt tiếp cận, like, share, thứ gì cũng giảm trầm trọng và thảm não. WC vừa qua được hai ngày, lập tức Trúc Nhân cho ra mắt sản phẩm mới của mình: Người ta có thương mình đâu – Nguyễn Hải Phong và Tóc Tiên theo sau ngay với bài Có ai thương em như anh – Bùi Công Nam.

Hai bài hát lặp đi lặp lại các câu hát khá bắt tai “Người ta đâu có yêu mình, có thương gì mình” – “Làm gì có ai thương em như vậy, có ai cần em đến thế?” , lại da diết, và MV cũng khá buồn. Hai bài hát này rất có tiềm năng làm buồn người khác và gặt hái thêm nhiều view trên Youtube.

Lý do hôm nay mình nhắc đến chuyện âm nhạc là vì hai bài hát “hậu WC” này như kết nối những câu chuyện tình của mình. Đã từng có ngày mình gào thét chuyện “người ta có thương mình đâu” trong sự cay đắng, xót xa, thương bản thân lại vừa đánh mất lòng tự trọng. Qua những ngày đau lòng rồi, giờ mình lại hạnh phúc bởi “có ai thương em như anh?”. Ừ, các bạn ạ, người khác và cuộc đời vốn không quan tâm bạn như cách bạn quan tâm và ao ước. Nhưng các bạn luôn có cơ hội thứ hai, để sửa sai, đứng dậy và hạnh phúc. Chúc bạn vui khi nghe nhạc.

 

 

Gọi tên cái “nghề” cuộc đời mình

Ngày mình còn là một cô bé, năm nào mình cũng hỏi bố mình là: “Bố làm nghề gì để con ghi vào sơ yếu lý lịch.” Sau một hồi lâu ngẫm nghĩ, bố mình cười trừ: “Bố cũng không biết bố đang làm gì nữa.”

Hồi đấy mình cũng nhận thức được mỗi người sẽ có một cái nghề, có người làm bác sỹ, có người làm giáo viên, có những nghề thầm lặng như quét dọn rác hay khuân vác ngoài càng. Nhưng bố mình đặc biệt ông không rõ nghề của ông là gì. Lúc đấy ông bảo mình viết nghề nghiệp của bố là kinh doanh đi con, hoặc buôn bán.

IMG_20180227_115806838.jpg

Chuyện cũng không có gì đáng nói cho đến tận 4,5 năm sau khi mình tốt nghiệp đại học, khi ai nấy đều định hình được cho mình một cái nghề, một tên gọi trong xã hội. Thì mỗi lần đi họp lớp, mình cũng đều bối rối khi bạn bè hỏi mình đang làm gì. Mình tốt nghiệp khoa Mỹ Thuật, ngành Thiết kế nội thất, nhưng mình chỉ có tầm ba tháng làm nghề thiết kế mà thôi. Sau đấy mình đã trôi nổi kha khá các nghề vui vui, mình làm khá nhiều việc, học được nhiều thứ, mà mình vẫn không biết chính xác mình làm gì.

Có giai đoạn mình trong team sản xuất chương trình, gần như mình kiêm hết nguyên ekip, trừ quay và dựng thôi. Có khi mình trong team chụp ảnh, cứ mỗi show mình lại làm một việc khác nhau, lúc thì chụp, lúc thì make up, lúc thì hậu cần… Có khi trong team marketing mình làm từ content đến design, đến plan và ti tỉ thứ khác… Mình, không dám gọi là quá xuất sắc, nhưng dám gọi là dám thử, dám sai, và cứ tiến tới.

Cho đến hiện nay, khi mình đang sở hữu một thứ nhỏ nhỏ để gọi là “một cơ ngơi” thì mình, vẫn không rõ lắm mình đang làm gì. Vì có những khi, có những ngành nghề, không ai đặt cho mình một chức vụ để khoe cả, không hề có card visit in đậm tên tuổi, không có một minh chứng mình đã làm việc hằng ngày. Bởi, có ai giám sát mình đâu, công việc đó mình tự tạo ra, mình phải hoàn thành nó, chỉ vậy thôi.

IMG_20180227_084317217

Thế nên, mình nghĩ cái nghề này là nghề “làm chủ”, trước tiên nhất là “làm chủ bản thân”. Nghề này làm mà lại như không làm, nó như cuộc đời mình vậy. Không có giờ giấc, không quy tắc, không bị ai ép buộc. Nhưng tự nội lực bản thân mình phải cố gắng để hoàn thành công việc trong khoảng thời gian cố định, không ai làm việc thì mình phải làm, không ai tôn vinh mình thành “sinh viên năm tốt” cả, không có một tiêu chuẩn gì để trở thành một người tốt hơn ngày hôm qua, không có ai hướng dẫn, cũng không ai động viên cả.

Cái nghề này hơi mơ hồ, cũng khá rõ ràng, hơi ngại để nói ra nếu chưa có gì chắc chắn. Những người đã kinh qua hay đùa rằng nghề này chả khác gì oshin cấp cao là mấy, bởi tất cả thứ cần thiết trong việc vận hành và phát triển mình đều phải kinh qua một chút, không ít thì nhiều.

Mình quan niệm rằng, hãy bắt đầu làm từ những thứ nhỏ nhất, không ai tự dưng trở nên to bự, thứ gì cũng cần có những bước đi đầu tiên. Mà mình rất hợp với việc làm những thứ nhỏ, giản dị.

Bởi thế, nên mình cũng khá vui khi đã làm được kha khá thứ nhỏ để có được thành quả bây giờ. Tuy không dám vỗ ngực xưng tên (vì có chi đâu mà xưng), nhưng mình có thể tự hào rằng từng chút, từng viên gạch một của ngôi nhà này, mình đều có công góp thành. Không thể thiếu người cộng sự mình yêu thương, năng lực tuyệt vời của anh, sự động viên, sự bao dung của anh. Không thể không kể những an ủi khi nuôi những loài vật đáng yêu trong nhà, để nó trở thành niềm vui cho mình và cho cả khách đến chơi. Không thể quên những bạn cộng sự mới, họ đặt niềm tin nơi mình, mình cũng đặt niềm tin nơi họ.

Bởi thế, những gì làm với cuộc đời, có lẽ không có tên gọi và mãi mãi không được đặt tên ngoài cái tên cúng cơm phía trên, điều quan trọng nhất là nó làm mình vui, và giúp mình sống tốt, qua một ngày dài.

Những điều mình học được trong năm 2017

Việc học là việc cả đời, thật vậy. Ngay cả khi mình không đi học nữa, cũng không đi làm nữa, ngay cả khi mình ở nhà từ sáng đến tối, trong phòng, một mình, thậm chí chỉ co ro khóc, mình vẫn đang học được gì đó.

Điểm sơ qua những việc năm 2017, mình không còn làm full time nữa, chỉ cộng tác và cộng tác khắp nơi. Ban đầu ý định của mình chỉ là tìm một công việc có thu nhập cao hơn.  Sau đấy lại đổi thành một năm trải nghiệm nhiều hơn. Mình gặp nhiều người hơn, thử nhiều, viết nhiều CV, làm nhiều công việc khác nhau. Học cách dàn xếp giữa việc này với việc kia, học cách trao đổi thông tin. Và học cách là chủ bản thân (dù chuyện này chưa hiệu quả lắm). Ở vũ trụ của mình, mình vẫn luôn bị cạn thông tin rất nhanh mà không thể vừa bổ sung thông tin vừa bào thông tin được. Thành thử sẽ luôn có khoảng thời gian mình cày bừa, cũng có khoảng thời gian mình nghỉ ngơi.

Trong một năm được nhớ bằng một số mốc: thất nghiệp- chơi chơi-làm cộng tác-làm nhiều hơn-làm nhiều đến stress- tập trung một việc, thì mình học được vài điều.

IMG_20180227_101921725

  1. Luôn nói rõ ràng ý của mình muốn

Ngày xưa mẹ luôn dặn mình đừng bao giờ nói hết những thứ về mình. Nhưng nói thế nào mới là không nói hết? Mình đã hiểu lầm ý và trở thành một đứa khá yên lặng. Không trình bày nhiều, không ỉ ê kể lể. Thật ra thế cũng tốt, ngoài việc mình sẽ rất khó bắt đầu một mối quan hệ, dù đó là bạn bè hay đồng nghiệp. Vì bạn thấy đó, chúng ta cần người mở lời trước, cần người bày tỏ, gợi ra điểm chung.

Sau này, khi tự viết được thứ gọi là Cover Letter, mình lại nghiệm ra một điều: mọi người cần được hiểu rõ đối phương, đối tác là ai. Không phải cần show off điều gì cả, thứ họ cần là cảm giác thú vị, cảm giác người đấy hợp với mình, có điểm chung, và mình có thể nói chuyện tiếp. Điều đó quan trọng lắm. Quan trọng hơn cả học vị cao hay lành nghề như cạy miệng không nói, giao tiếp kém. Trong thời đại đề cao cái tôi của con người, chúng ta cần sự thỏa thuận và hợp tác hơn là chống đối. Nhưng thỏa thuận và nhường nhịn không phải là dễ dãi và thiếu chính kiến đâu bạn à.

IMG_20180227_102336260

2. Tranh luận chứ không tranh cãi

Cảm ơn nền giáo dục đã giúp mình nhận ra điều này trễ đến vậy. Dù cho ai đó sẽ phản biện rằng, không, do bạn chứ không phải do giáo dục thì mình cũng khẳng định trường hợp của mình là do giáo dục. Do giáo dục từ gia đình cha mẹ nói gì con nghe đó, con cãi lại là sai đã làm mình ít nói dần. Thay vì tìm tòi sự thật, mình đã từng mụ mị nghe theo cái cách mà giáo dục truyền thống và truyền thông nhồi sọ. Mình không đổ thừa, mình chỉ cảm thấy mình nhận ra điều này trễ thì thật tiếc. Đa phần mình luôn né các cuộc tranh luận, ở bất kì chủ đề nào.

Việc không tranh luận đã làm mình thiếu tư duy logic, tư duy tính toán… mình chỉ giỏi mỗi tư duy suy diễn bừa. Mình luôn bị tổn thương nếu gặp quan điểm trái ngược mình. Và khá nhiều rắc rối khác khi bắt đầu ra đi làm.

Ok mình đã giải quyết được chuyện tranh luận hay không tranh luận rồi. Tranh luận là dựa trên cùng một chủ đề, hai đối phương tham gia tranh luận cần hiểu chung một hệ tư tưởng. Nếu một trong hai bên không đưa ra bằng chứng hoặc lập luận chính xác mà chỉ toàn “cãi bướng” thì đấy không phải là tranh luận. Tranh luận không phải thắng thua, mà là để ra hướng vấn đề cần giải quyết.

IMG_20180303_151746938.jpg

3. Nếm trải cuộc đời theo cách của mình

Mình đang đọc một quyển sách về “Cởi trói linh hồn”. Trong cuốn sách đấy nhấn mạnh chuyện: chúng ta đang ở bên trong nếm trải cuộc đời bằng bộ não, cơ thể, xúc giác, xúc cảm… được mượn của nhân gian. Chúng ta “biết” cái niềm vui đó, chúng ta “biết” cái nỗi buồn đó, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta đang vui hoặc đang buồn. Chúng ta chỉ đang “nếm trải” sự vui và sự buồn đó mà thôi.

Cũng thật trùng hợp là mình đang đọc quyển sách này ở thì hiện tại. Còn thời điểm cuối năm ngoái, khi mình bắt đầu có nhiều hơn một cơ hội để mình dấn thân, mình thật sự phải rất đắn đo chọn hay không chọn, thử hay không thử. Vì nó có thể ảnh hưởng nhiều đến hiện tại và tương lai của mình. Vì là một người nhạy cảm, nên mình cũng dễ lo lắng, bất an, và dễ bị tác động. Cuối cùng, mình chọn thử tất. Và thả lòng, chuyện gì đến mình sẽ giải quyết, không nặng cảm xúc vào bất kì chuyện gì, cũng không quá hy vọng, chỉ giữ một thái độ trung dung: việc đến hay thì mình mừng, việc còn dở thì mình học tập và sửa đổi.

Âu cũng là một cách nếm trải cuộc đời theo cách của mình. Và thì là, dù mình đón nhận cuộc đời như thế nào, thì cuộc đời này cũng diễn ra như một thước phim vậy. Mình chỉ có xem phim thôi, mình xem vạn vật trình diễn xung quanh mình thôi.

IMG_20180226_125530669.jpg

4. Quyết định dứt khoát (và đừng nghĩ gì về nó nữa)

Ngày còn trẻ, mình rất loay hoay với bản thân mình. Vừa muốn kiếm tiền, vừa muốn làm chuyện mình thích (nghe rất thế này và thế kia, sao chuyện vừa kiếm tiền vừa làm chuyện mình thích nó khó vậy?), nhưng đôi lúc rất khó để chu toàn đôi bên. Một bạn (cũng trẻ) lúc đấy nói với mình rằng: “nếu mày đã muốn làm thì nghĩ gì làm đó, sao lại cứ phân vân.”

Phân vân và lo lắng, đó là hành động giết thời gian hữu dụng nhất. Như ý trên, khi bạn mãi phân vân và lo lắng, thì cuộc đời vẫn diễn ra, mặt trời mọc rồi lặn, đồng hồ quay được vài vòng (trừ khi nó hết pin), lá xanh rồi lại rụng, người đến rồi người đi, thế giới ngày một ô nhiễm hơn, trẻ sinh ra, già chết đi… và những lời nói khen ngợi, biết ơn, trách móc, những lời xấu xa, những lời đẹp đẽ… chúng rớt vào cõi không của quá khứ. Nếu không ai nhớ đến, thì chúng vốn không xuất hiện.

Thay vì phải nghĩ ngợi liệu mình làm thế này hay thế kia có ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới không thì… thây kệ nó. Nếu mình muốn, và nếu nó không làm hại ai… thì mình cứ làm việc của mình.

5. Làm gì thì làm, cũng nên có thời gian cho người thân và bản thân

Đó là lý do để mình nghỉ bớt việc. Ở mỗi giai đoạn của cuộc đời, mình đều có những ưu tiên quan trọng hơn. Trừ khi bạn sống trên sao Hỏa, nếu không thì bạn luôn có những mối quan hệ xung quanh: gia đình, bè bạn, và bạn nên đặt thời gian cho bản thân ưu tiên nhất.

Hãy lắng nghe cơ thể mình, dù chúng ta “đồ” bạn vay mượn ở thế giới này. Hãy lắng nghe các cơ quan lên tiếng, hãy đối xử tốt với chúng, vì nếu không có chúng, nếu chúng không mạnh khỏe, bạn sẽ vất vả hơn trong việc “nếm trải” thế giới. Không chỉ cơ thể, cả bộ não và trái tim của bạn cũng cần được lắng nghe, được nghỉ ngơi.

Khi mình cảm thấy mình hay bực dọc, căng thẳng, tuần bảy ngày mình đều làm việc nhưng không có cảm giác vui. Ấy là lúc mình phải nghỉ ngơi. Bộ não của mình luôn cần khoảng trống mới có thể sắp xếp được công việc. Đơn giản là bạn không gỡ bỏ thứ gì ra được cả, nó luôn là một khối khép kín, nên nó luôn cần có khoảng trống để dữ liệu di chuyển.

IMG_20180227_171049188.jpg

6. Thứ gì không biết thì bảo không biết

Đừng cố gắng tỏ vẻ biết tuốt, hoặc thứ gì cả thiên hạ biết thì bạn phải biết. Mình có thể không rành nấu ăn, không giỏi sửa điện, nhưng mình giỏi cảm thụ cảm xúc, giỏi quan tâm chia sẻ, tư vấn người khác… nên mình làm hợp với nghề Marketing: công việc xây dựng mối quan hệ giữa bên này với bên kia. Nhưng mình khá bị khùng, kiểu không thích gặp người, nên mình sẽ giỏi hơn khi làm việc digital (cảm ơn internet và các thể loại social nói chung).

Mình ít coi phim, nhưng xem phim hoạt hình thì khá nhiều, cả đọc truyện tranh nữa. Nên những phim thời thượng có thể mình không biết. Ban đầu mình cũng khá khó chịu về việc mình không biết điều gì đấy. Sau này, mình nhận ra những chuyện biết và không biết chỉ xoay quanh việc mình chú ý đến thứ gì nhiều hơn mà thôi. Chắc chắn người giỏi nhất cũng có thứ họ không giỏi. Biển học mênh mông, khó có thể gọi một người nào đấy là biết tất.

Trên hết, mình nghĩ rằng, cuộc đời mình còn quá nhiều thứ thay đổi và biến cố có thể ập đến bất cứ lúc nào. Mình đôi lúc quá lo lắng mà quẫn trí, hay nghĩ đến việc mình cứ phải sống 20-30 năm nữa với những chuyện rủi ro chực xảy ra liên tục thì thật chán và thất bại. Nhưng biến cố xảy ra trong cuộc đời mình thì cũng như một bộ phim buồn. Ai cũng mưu cầu hạnh phúc. Nhưng người hạnh phúc nhất, là người hạnh phúc ngay cả trong đớn đau.