Lột bớt lớp vỏ con người

DSC03341.JPG

Lần giận dữ của giáo viên ấn tượng nhất với mình chắc là lần cô chủ nhiệm lớp 5 mắng mình trước lớp. Vì tội, từ chối làm Đội trưởng vì không đi sinh hoạt Đội thứ bảy. Cô mắng và bảo mình tháo khăn quàng cổ vì không xứng đáng làm đội viên.

Mình cũng chỉ à.. rồi tháo khăn, vì không rõ thế nào là xứng đáng.

Bẵng đi đến cuối năm, một hôm trời mát, cô cho cả lớp làm văn, còn cô bắt ghế ra giữa lớp ngồi. Cô nhìn ra ngoài trời, nói bâng quơ: “Ngày này cách đây 5 năm, cô nghe tin chồng mất, khi ấy, cô còn đang có thai 8 tháng…”.

Mình nghĩ, chỉ có mỗi mình ngước dậy nhìn cô, và thấy “buồn kia còn trong dáng ngồi…”. Dù lúc đấy chẳng nghĩ nhiều được, nhưng mình tự dưng hình thành tính thông cảm với cả thế gian này, dù cho họ là ai: bố mẹ, giáo viên, người thân, bạn bè, người qua đường… Luôn nghĩ rằng có một lý do phía sau một người để không giận dữ, luôn nhẹ nhàng tạm biệt để lời cuối không là lời buồn đau.

Sau đấy, có một vài lần giáo viên giận dữ với lớp mình bằng cách ném phấn xuống giảng đường, bằng cách gọi tên và trách phạt vài câu bâng quơ. Nhưng tuyệt nhiên không có ai miệt thị, mạt sát trẻ con, là mình đây, và bọn bạn mình. Không có ai dùng quyền lực để đánh đập vô lý. Hoặc do mình may mắn, mình không rõ.

Mình nghĩ, có những người chỉ đội lốt vỏ, chứ không thật sự là như họ là. Những người bố mẹ đẻ con vì gia đình ép buộc, đẻ vì dính bầu, đẻ vì họ không muốn… thì họ mãi mãi không thể là bố mẹ được. Những người vì một lý do nào đấy, ngã vào nghề nhà giáo, nhưng họ không yêu trẻ… thì mãi mãi họ không là giáo viên được. Còn ngoài kia những bạn trẻ đi phượt theo trào lưu, đến bảo vệ bản thân mình còn không biết, thì đừng vỗ ngực mang tiếng phượt thủ. Những người bước ra khỏi biên giới Việt Nam mà không thoát khỏi tư tưởng ao làng thì họ cũng chỉ là những người vất vơ không một chốn quê hương.

Mình – lại – nghĩ, hay là mình lột lớp vỏ của họ ra đi nhỉ, từ khi họ là một đứa trẻ, hãy lắng nghe, thông cảm, để họ làm những gì họ muốn, những ao ước họ mong… để họ không phải gồng lên bọc một lớp danh xưng họ ghét.

Để họ không gào thét “không, tôi không muốn làm giáo viên, không muốn làm bố mẹ, tôi không muốn chịu trách nhiệm với con người…”

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s