Các sếp có sợ hãi người bất ổn về tâm lý không?

Bệnh về tâm lý đang được báo động đỏ trên khắp vũ trụ. Còn những người mắc bệnh tâm lý ngày ngày vẫn đi đi về về trong một vòng tròn của mình, một vòng tròn bóng nước. Trông thì có vẻ họ luôn gần gũi hòa nhã thân thiện, nhưng hiếm ai có thể vượt qua vòng tròn của họ. Họ vẫn luôn giữ một khoảng cách bóng nước giữa họ với người khác. Vì sao à? Vì chỉ những người chất tương đồng với nhau mới có thể đi qua lại những bóng nước mà không làm bóng bể. Tất cả những người khác chất. Họ chỉ cố châm ngòi để bóng bể.

Tôi vẫn ngày ngày đi làm, gặp gỡ, cố gắng và an ủi tôi đang rất tích cực làm việc. Tôi làm công việc tôi yêu thích, làm một cách đàng hoàng, tôi hạn chế thất hứa, lỗi hẹn, hạn chế gian lận, tham nhũng, hạn chế tiếp xúc gặp gỡ với những người mang yếu tố tiêu cực. Tôi tưởng rằng bản thân tôi sẽ vượt qua được những chuyện này. Nhưng ngày qua ngày, chỉ có những ngày đỡ tồi tệ hơn, chứ hầu như không có ngày nào tôi không bị tiêu cực.

Các suy nghĩ và ý nghĩ vẩn vơ về đau đớn, tổn thương, sự chia ly, sự thất bại, cay nghiệt và cái chết cứ quanh quẩn bên tôi từ sáng đến tối. Nhưng ngoài các yếu tố đó ra tôi lại càng mang các yếu tố lo lắng về những người xung quanh tôi. Gia đình tôi có đau khổ khi tôi chết đi không? Họ có chán nản khi tôi không làm theo ý họ không? Còn những người tôi đang cộng tác hiện tại, liệu họ có đang chán ghét tôi vì bài viết tôi chưa gửi, việc tôi chưa làm xong nhưng đã đi ngủ, đã đi đọc sách, đã trốn ra hít thở khí trời và có vẻ không chịu được áp lực. Họ có đang nghĩ rằng họ sẽ đuổi tôi đi không? Hay họ chỉ đang bận rộn với công việc và cuộc sống của họ, hoặc họ chỉ đang tự chán ghét bản thân mình.

Đã từng có nhiều người tâm sự với tôi họ rất ghét những người trẻ khi gặp thì niềm nở, nhưng đến lúc làm chưa bao lâu đã bỏ chạy, im thin thít và lặng mất tăm. Điện thoại không liên lạc được, nhắn tin không trả lời. Công việc bị trễ nải chỉ bởi những con sâu làm rầu nồi canh. Nên họ sợ những người như vậy. Sợ tương đương với những thể loại cộng sự thiếu trách nhiệm, trốn tránh hoặc hay đổ lỗi. Họ gọi những người “lặng mất tăm” ấy là “mấy đứa trẻ trẻ, nhiệt tình được mấy ngày đầu”. Họ còn sợ bởi những tâm hồn “mong manh dễ vỡ”, những nhận xét góp ý chân thành đều bị diễn dịch và biến thành những lời hằn học ghét bỏ (như đoạn trên, hihi). Những động viên, thành ý giúp đỡ lại bị xem là phiền phức… Những người trẻ ấy cứ bó mình vào một cái hộp, ai động đến lại càng chui rút vào trong không chịu ra ngoài.

Tôi đã qua thời trẻ ấy rồi. Cái thời mà tôi cũng hay khó ở và biệt lập mình với thế giới. Cái thời mà chút xíu chuyện đã tắt máy điện thoại, khóa facebook và còn đủ trò nữa, chỉ để bớt khó ở (và vài phần trăm là để xem người mình muốn quan tâm có quan tâm mình không, thường là không, hihi). Hiện giờ, tôi vừa là nhân viên, vừa là cộng sự, vừa học để trở thành một cộng sự tốt. Tôi vượt qua những giây phút căng thẳng với giao tiếp bằng cách hít thở, tránh đọc tin nhắn trong một khoảng thời gian cho phép (một tiếng, hoặc một ngày), đợi mình bình tĩnh rồi trả lời, điện thoại của bạn bè có thể không nhấc máy nhưng điện thoại của cộng sự phải bắt máy vì có thể họ đang rất cần mình, tránh đổ lỗi, tránh viện cớ, sai thì sửa, nhưng mệt… phải cho phép mình nghỉ, và xin phép họ nghỉ. Có những người rất giỏi điều khiển cảm xúc và công việc. Nhưng có những người cần được thả lỏng mới làm tốt. Nên hãy làm cộng sự làm tốt việc, đừng làm cộng sự chỉ biết đổ lỗi.

Viết xong bài, tôi lại xắn tay bước vào tuần mới, còn cả đống thử thách đang chờ. Và… những ngày nhiều năng lượng thế này, tôi lại làm nhiều việc hơn một chút để bù lại cho những ngày tuột mood và tuột mood trầm trọng. Âu, cũng đáng để bỏ công sức.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s