[19 năm sau] Harry Potter fan fic

Nhân dịp ngày Harry dẫn con đi học, mình post lại bài fanfic viết từ năm tập 7 được xuất bản.

Một buổi sớm mưa phùn, hơi se lạnh báo hiệu mùa đông sắp đến, trên mặt đường phủ một lớp tuyết như sương, đâu đó vang lên tiếng nhạc Noel rộn rã. Toà nhà to lớn của gia đình Rowling xúât hiện một cách hiển nhiên từ hai mươi mốt năm trước, trong căn nhà sáng rực ánh đèn ấy có tiếng cười nói rộn rã của mấy đứa trẻ nhỏ. Một số đứa nhỏ hơn dùng tay điều khiển những món đồ trang trí cây thông bay lên vào đúng vị trí của nó, những đứa lớn thì phải tự dùng sức của mình….Một người phụ nữ liên tục vẫy vẫy cây đũa thần để giao lệnh cho những cái đĩa, khăn trải bàn, ly, tách…v..v bay vèo vèo trong không trung rồi đáp xuống những cái bàn gần đấy, dường như sắp có tiệc.

Bên ngoài ngôi nhà, những cành cây đã trụi lá, những bụi cỏ xơ xác trên vỉa hè. Một tiếng bụp lớn vang lên trước cửa nhà Rowling. Một người phụ nữ  tóc đỏ hiện ra đột ngột ở đó, nhưng không ai để ý đến việc vừa xảy ra cả. Cô ấy ấy nhẹ nhàng gõ cửa và cánh cửa bật mở, bà Rowling bước ra. Trong một giây ngở ngàng để nhận ra đó là ai, thì cô ấy đã lên tiếng:

“Chào bà Rowling, tôi là Ginerva Molly Potter”

Bà Rowling mỉm cười rồi mời cô ta vào. Nhưng người phụ nữ ấy, giờ là Ginerva, đã từ chối lịch sự và nói:

“Chồng tôi mời bà và gia đình bà đến dự bữa tiệc giáng sinh ở nhà chúng tôi vào ngày 23/12 này. Bây giờ xin lỗi vì tôi có việc. Hẹn gặp bà vào ngày hôm đó.”

Nói rồi, người phụ nữ biến mất sau một tiếng bụp nữa, và nơi ấy bây giờ chỉ còn bà Rowling đứng đó, bà ta vẫy cây đũa phép, rồi đóng cánh cửa lại sau lưng mình.

—————————————————-o0o———————————————-

Thế rồi tại một căn nhà nhỏ ven biển, tuyết rơi làm thành một lớp băng dày đặc trên mặt đường. Căn nhà hai tầng có kiến trúc cổ trông nổi bật thế mà lại vô hình với những người xung quanh trong những dịp này. Nguyên ngày hôm nay khách khứa ra vào đông đúc, họ cũng giống như những người bình thường, đi xe tới. Hoặc cũng có những người bất bình thường, bỗng nhiên xúât hiện ngay trước cửa nhà.

Bên trong nhà, người lớn có, trẻ em có, có những người rất nổi tiếng trong giới phù thuỷ, có những người bình thường…

Harry đang ngồi trên ghế sofa cùng 2 đứa con James và Albus – các cô cậu bé đang trong kỳ nghỉ đông, đứa con gái nhỏ Lily thì lăng xăng bên mẹ Ginny chuẩn bị thức ăn. Hermione cũng ở trong bếp cùng với hai người nữa là Fluer và con gái của cô Victories. Ron ngồi trên cái ghế bành, ông anh Goerge ngồi đối diện bên cái ghế khác. Teddy thì cứ quẩn quanh trong nhà bếp, nửa muốn lên nhà trên, nửa muốn quan sát phía dưới. Một số đứa trẻ như Rose, Hugo, Fred thì đang bày trò chơi gì đó dưới sàn. Ông bà Weasley, anh Willi, Fercy, ông Kingsley ( thời gian này ông hay là khách của gia đình Potter), Neville, Luna, ngồi xung quanh cái bàn ăn bự gần phòng khách, dùng đũa phép lột trái cây và nói chuyện rôm rả..

“Vậy là…bà ta sẽ tới à” – Ron hỏi Harry

“Uh`m, cũng đã mấy năm rồi không gặp bà ta, có nhiều chuyện cần phải nói về những việc làm của bà ta hiện giờ”

“Bộ pháp thuật cũng có phản ánh xuống, nhưng có vẻ như bà ấy vẫn tiếp tục” – Goerge nói theo.

“Bây giờ việc đó đã đi quá xa, không thể trở lại như lúc đầu được nữa, nếu không thì cũng không mời bà ta đến để nói chuyện, chuyện đó không hẳn là xấu …James và Al ra chơi với hai em đi – Harry nói với hai con – nhưng nói đến tốt thì chưa biết được, có vẻ như cần chờ thời gian thêm nữa mới có thể kết luận.

Có tiếng gõ cửa. Ginny nói với cô con gái theo chân cô nãy giờ, không biết có giúp cô được không hay còn bày bừa ra gấp bội :

“Con bỏ cái bánh đó xuống giùm má, nó khét rồi, con chạy ra mở cửa rồi vào chơi với các anh cho khoẻ, để má làm được rồi.”

Lily với khuôn mặt vẫn còn lấm tấm lọ nghẹ từ chiếc bánh khét chạy ra mở cửa. Rồi cô bé hét vọng vào trong:

“Ba ơi, bà Rowling tới.”

“Tới rồi à” – Tiếng ông Kingsley tỏ vẻ hơi ngạc nhiên đôi chút rồi mắt ông hướng ra cửa.

Một người phụ nữ khá cao to, tóc vàng óng, đôi mắt màu xanh, mặc bộ áo chùng đen, với khuôn mặt dường như trước đó đã chịu nhiều đau khổ, bà mang theo một cái túi bằng da nâu đen, nhìn từ trên xuống dưới bà là một người bình thường giàu có trong thế giới Muggle, nhưng trong thế giới phù thuỷ, bà là một nhà sử gia nổi tiếng đã trực tiếp phỏng vấn Harry Potter vào một năm sau khi Chúa tể Hắc Ám – Voldermort chết. Sau đó, bà đã viết ra một bộ sách sử Harry Potter – Một Huyền Thoại, gồm bảy tập kể về bảy biến cố lớn trong cuộc đời của Harry Potter từ năm 11 đến năm 17 tuổi. Bộ sử sách là cuốn sách bán chạy nhất trong thế giới phù thuỷ lẫn trong thế giới Muggle.

Harry Potter đứng dậy nhường chỗ cho bà Rowling. Mọi ánh mắt đang hướng về bà. Bà đứng lặng nhìn mọi người một lúc rồi cất tiếng :

“Chúc giáng sinh vui vẻ đến mọi người, đặc biệt là gia đình cậu Potter”

“Cám ơn bà “ – Harry nói – “Bà không đưa bọn trẻ đến à?”

“Ôi.” – Bà gạt phắt đi rồi đến ngồi chỗ ghế Harry vừa ngồi – “Chúng tự lo được, với lại trời như thế này, chúng chỉ muốn ở nhà sưởi ấm và ăn bánh mà thôi. Sao, lâu lắm rồi không gặp cậu, hôm nay cậu mời tôi đến có chuyện gì không?”

Harry nhìn Ron, rồi nhìn ông Bộ trưởng, có vẻ như việc này nó phải tự giải quyết lấy. Harry quay lại nhìn bà Rowling một xí rồi nói:

“Theo báo cáo của bộ, thế giới Muggle đang có một bộ sách giống với bộ sử sách viết về tôi, bộ sách đó ảnh hưởng rất nhiều đến cộng đồng Muggle, từ người lớn đến trẻ nhỏ. Mà ngạc nhiên thay, tác giả cuốn sách lại là bà…”

Bà Rowling, sau khi nhận tách trà từ tay Hermione, vừa uống được một ngụm thì trông bà như muốn sặc, bà hạ tách trà xuống nhìn Harry, rồi nhìn tất cả những người đang nhìn bà, nở một nụ cười bí ẩn, bà chăm chú nhìn vào tách trà và nói :

“Đúng là không có chuyện gì mà không có chủ đích. Nếu cậu muốn hỏi thì tôi nói cậu nghe. Việc đó có gì là không tốt nào. Thế giới Muggle, người người đọc cuốn sách ấy, nhà nhà đọc cuốn sách ấy, lớn có, nhỏ có. Họ thậm chí tin rằng thế giới của chúng ta đây tồn tại song song với họ, họ tin chúng ta có thật, họ chấp nhận chúng ta. Họ biết chúng ta có tài phép hơn họ, chúng ta cứu họ trong những năm tháng khốc liệt nhất trong thế giới phù thuỷ. Họ cần phải biết điều đó, giờ họ đã biết, đã chấp nhận. Tôi tự hỏi là chúng ta có nên thiết lập một thế giới mới không, thế giới chúng ta sống với họ, công bằng, như thế sẽ không còn bị kỳ thị nữa những người không thuần chủng hay lai nữa. Điều đó không phải là tốt sao?”

“Ý bà là” – ông Weasley bây giờ mới lên tiếng – “bà muốn chúng ta xưng danh với thế giới à?”

“Đã qua rồi cái thời Voldermort và bọn tay chân của hắn hoành hành, bây giờ những phù thuỷ của chúng ta chỉ muốn đưa thế giới tốt đẹp hơn. Những món đồ mà người Muggle gọi là hiện đại càng ngày càng làm hại nơi chúng ta sinh sống. Chúng ta có thể cải tạo thế giới và cải tạo họ để đưa mọi thứ vào trật tự cũ của nó, như mơ ước của cụ Dumberdore ngày trước, như thế không hay sao?”

Không ai nói gì cả, mọi người cứ nhìn đăm đăm vào đâu đó rồi quay lại nhìn nhau. Có vẻ như họ cũng đồng tình với ý kiến này, một ý kíên… không quá tồi, thậm chí có thể nói là hấp dẫn, phù thủy và người sống hòa bình với nhau. Ông Weasley khịt khịt mũi, ông là người đang xúc động nhất. Hermione lên tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt nãy giờ.

“Nhưng vẫn có một số người kỳ thị và cho rằng những câu chuyện này là giả tạo, họ không hào hứng cho mấy về thế giới chúng ta, nếu chúng ta đột ngột xuất hiện như thế, sẽ gây ra những chuyện không lường trước được. Và với phép thuật của chúng ta, người dân Muggle sẽ hoảng loạn và sẽ gây ra một làn song phẫn nộ, đây là một chuyện không nên đề cập đến nhiều. Vả lại bà làm như vậy có thể vi phạm đến bộ luật nghiêm cấm lưu truyền ra ngoài những thứ liên quan đến thế giới phù thuỷ ra phạm vi thế giới phù thuỷ, làm tổn thương người dân Muggle và mê hoặc họ.”

Bà Rowling cười lớn, rồi nhìn Hermione theo cách ghê sợ nhất của bà:

“Cô bé ơi, đến giờ cô vẫn quá bảo thủ, luật do chúng ta đặt ra thì chúng ta vẫn có thể thay đổi nó nếu muốn có một tương lai mới cho thế giới. Cô sống trong thế giới Muggle cũng biết, chính cách sống không có phép thuật, chỉ dựa vào những đồ đạc hiện đại tân tiến đang dần giết chết họ, khiến họ không nhìn thấy những hiểm hoạ trước mắt. Còn chúng ta thì sao, chỉ cần một cái vẫy đũa đã có thể xử lý tất cả việc, vừa tiện lợi, vừa không hại đến môi trường. Tầm nhìn của cô bé hạn hẹp quá, gói gọn trong sách vở quá, cô chẳng nhìn thấy được cái gì đang diễn ra, đang bị huỷ hoại sao?”

Hermione đỏ mặt, cô lắp bắp không biết làm sao cãi lại lời bà ta nói, trong khi đó, Ron phản bác lại cho vợ mình :

“Bà không được nói vợ tôi như thế, tuổi của cô ấy có thể ít hơn bà, nhưng cô ấy đã từng trải nghiệm không ít lần sống chết, cô ấy có kinh nghiệm, có học thức cao, cô ấy biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm. Phù thủy và con người trong quá khứ đã có những hiểu lầm rất sâu sắc, chỉ một số ít vượt qua được những chuyện đó. Cũng chưa chắc gì trong số những độc giả đang yêu quý câu chuyện sẽ chấp nhận chúng ta.”

“Ôi, anh Ron” – Hermione nhìn chồng với anh mắt đầy âu yếm.

Harry có vẻ vẫn còn chìm đắm trong muôn vàn suy nghĩ, từ những lời lẽ mà bà Rowling tạo ra, đến những lời phản bác của 2 người bạn, cậu phân vân, tâm trí hơi bị dao động, cho đến khi bà Rowling đứng dậy và xin phép về, thực tại mới quay ngược lại với cậu.

“Tôi biết hôm nay đến đây là sẽ như thế mà. Nhưng tôi không nghĩ việc làm của mình là sai. Cái gì cũng có mặt trái của nó, nhưng tôi tin mặt tốt của tôi sẽ đánh bại mặt trái. Và có một ngày, mọi người sẽ công nhận. Chào cậu Potter, chào gia đình, tôi đi đây, tôi có việc gấp đến Hẻm Xéo. Hẹn gặp mọi người vào lúc khác, có thể chúng ta sẽ hiểu ý nhau hơn.”

Nói rồi bà bước ra cửa và biến mất trong màn tuyết rơi..

[2015]

 

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s