Đẹp cũng là một tài năng

Hồi còn là thiếu nữ, cũng có vài người hỏi mình sao không làm đẹp, không biết điệu đi, tuổi xuân qua nhanh lắm. Mình cười bảo dạ thôi con muốn học làm người rồi mới làm đẹp.Thật ra, là mình méo có tiền.
 
Thời ấy, bạn bè đua nhau mua áo thun Bamboo, cỡ 90 nghìn 1 cái mà với mình con số đó lớn lắm. Nên có khoảng thời gian, ai đưa gì mặc nấy, cứ quần jean, áo thun, dép lê, tô được tí son đã là khác thường. Đôi lúc bắt gặp thứ gì đó thấy thích, nhưng không hiểu nổi tại sao nó mắc đến vậy (bi giờ cũng chưa hiểu được).
 
Khoảng thời gian đấy mình không có cảm giác bị áp lực, vì mình còn sách vở, còn sổ, bút, còn những câu chuyện trong đầu mình. Mình không phải gặp gỡ ai, rảnh rỗi thì cứ ở nhà, hoặc đi du hí cùng hội bạn, mà đã đi du hí thì chỉ cần quấn sao cho đỡ đen là được rồi. Hơi đâu mà lo phấn áo váy son.
575a5337130797ef63a92129070630a0
Hình chị đẹp
 
Dạo gần đây nhiều người gặp mình thấy mình đổi khác. Bánh bèo hơn, gái hơn, này này kia nọ hơn. Lắm lúc vui, mà cũng nhiều lúc mệt. Bởi vì mọi thứ đâu phải trên trời rơi xuống. Lâu dần, tự dưng việc làm đẹp trở thành việc áp lực không đáng có. Ôi tháng này có đám cưới phải mặc gì, đi giày gì, giỏ xách gì, make up tông gì… rồi hôm đấy diện lên một bữa cho ra trò để mấy ngày sau trở lại thành tóc tai dăm ba bữa ngắn dài xù thẳng, da dẻ vài ba hôm lúc láng mịn lúc chán òm, lắm lúc lười biếng, người béo ú mặt chảy xệ. Mới thấy việc làm đẹp là phong-độ-nhất-thời thật (không thì làm méo gì mí hãng mỹ phẩm bán chạy như tôm tươi).
 
Nhu cầu và áp lực làm đẹp thì hầu như ai cũng có, nam nữ đều có như nhau. Chỉ là ở một quan điểm nào đó thì các bạn nam sẽ làm đẹp đơn giản hơn các bạn nữ và ít bị đánh giá hơn nên ít bị áp lực hơn. Đối với các bạn nữ, các bạn nam chỉ cần sạch sẽ, áo quần tinh tươm, mặt mũi sáng sủa, tóc tai gọn gàng thì từ giai 20 đến giai 80 đều được gọi là phong trần. Còn các bạn gái, mình đếm số tính từ để các bạn so sánh nhau và được đánh giá mình còn mắc mệt mà. Tóc dài thì phải suôn, mềm, thơm, tóc ngắn thì phải hợp mặt. Da phải trắng hồng, hoặc ít nhất ngăm đen thì phải đều màu. Da mặt phải láng mịn, không vết nhăn, không thâm nám. Chân mày phải có nét, mắt phải to, mi phải cong, mũi nên nhỏ và thẳng, môi hồng, răng trắng. Cơ thể phải gọn gàng, tay to thì không mặc áo dây sát nách. Bụng to không mặt đồ ôm, đùi to không mặc quần short, ngực nhỏ phải luôn mặt áo ngực độn. Hơi lùn phải mang giày cao gót cho dáng đi thanh thoát. Chưn tay nách không được nhiều lông. Ngoài ra gái trên 25 phải có thần thái (mà thần thái sẽ có qua đủ kiểu trải nghiệm) của một quý cô, da mặt không được lão hóa. Đẻ con không được rạn da, không được xồ xề. Về già cũng không được xấu, phải đẹp như gái đôi mươi.
 
Từ trên xuống dưới, cùng lúc phải dưỡng từ trong ra ngoài, các bạn đếm đi. Mình thề mình đảm bảo chỉ cần dành thời gian và tiền bạc cho riêng làm đẹp thôi cũng đã đủ hết một đời người. Thế nên, đôi lúc mình hiểu tại sao kiều nữ phải đi cùng với đại gia, kè với nhau trong một cái thế chông chênh đến vậy.
 
Mà thật ra mình không quan tâm lắm đến việc đẹp xấu của một khác. Mình có thể nhìn ra nét đẹp cả hình thức lẫn tâm hồn của một người. Nên mình thấy không có gì quá khác biệt cho lắm. Đối với mình, phụ nữ luôn có cách để lộng lẫy, chỉ là cô ấy có muốn hay không. Và mình cực kỳ bài trừ thể loại ngoài thơm – trong thúi. Kiểu như mỗi lần bước ra đường thì phủ lên một lớp hào nhoáng, trong khi nơi mình ở, chén bát mình ăn thì méo biết dọn. Kiểu đó thì hình thức không cứu nổi đâu.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s