2017 và những thứ cần thay đổi

Đã hai năm kể từ khi mình đi làm. Có những chuyện xảy ra trong hai năm đấy giống như một quầng sáng chiếu vào mắt mình vậy, ban đầu là chói lóa, sau thì soi rõ mọi vật. Một số việc giúp mình nhận ra mình thích hợp với điều gì hơn với điều gì, có lúc giúp mình mạnh mẽ, có lúc giúp mình thả lỏng và từ bỏ. Mình nhớ lại tất cả những lời khuyên của những người đi trước mình: “Anh/chị… đã từng như em.” mà tha thứ cho bản thân nhiều hơn. Có thể cả đời này mình chưa cứu được thế giới, nhưng những thay đổi của mình, những cố gắng của mình, hy vọng sẽ giúp ít cho một nhóm nhỏ người, những đứa trẻ, hay những người mơ mộng.

  1. Tính ỷ lại

Mấy ngày nay mình ở chung với em trai, năm nay hắn 18 tuổi rồi. Hai chị em ăn sáng xong, mình cứ để chén bát đấy, xem hắn làm thế nào, vì tối qua mình đã nhắc nhở hắn rửa chén bát trong ngày một lần. Mình lên lầu chơi, rồi ngủ trưa. Khi thức dậy đi xuống, thấy hắn tự nấu đồ ăn trưa, chén bát thì vẫn nguyên trong bồn rửa. Mình thở dài, bốc lấy miếng bọt rồi xả nước rửa chén, không quên làu bàu: “Có mấy cái chén cũng không dọn rửa nữa hen.” Hắn cãi lại: “Thì rửa giùm đi.”.

Mình nói, vấn đề không phải là làm giùm. Một trong những lý do gây bất hòa trong một gia đình hoặc bạn trọ ở chung là do mọi người nghĩ rằng có người làm giùm mình. Đi học hay đi làm lâu ngày mình nhận ra rằng, ai cũng mệt và lười hết, hoặc cũng có những giờ phút mệt và lười. Về đến nhà, mọi người đều muốn nhà cửa tươm tất, sạch sẽ thơm tho, chớ ai muốn về cái chuồng heo bao giờ.

Ngày còn ở với mẹ, mình cũng như công chúa vậy, chả phải làm việc gì, dần dần, mình sinh ra tính ỷ lại. Sau này, khi đi đây đi đó nhiều, ở ké ăn chực nhà người khác nhiều, mình nhận ra rác không tự sinh ra cũng không tự mất đi, quần áo cũng chẳng phải tự nhiên sạch. Mỗi một thứ dù lớn lao, hay nhỏ nhặt đều có bàn tay người để làm nó tốt hơn. Sự ý thức nó là sự trưởng thành, không cần mình phải làm hết việc của thiên hạ, chỉ cần người khác nấu cho mình bữa cơm, thì mình rửa chén đáp trả; ăn xong thì dọn dẹp, chén mình mình rửa, đồ mình mình giặt, chỗ mình ngủ đừng để nó thành chuồng heo; xách mông lên mỗi ngày dọn một ít đỡ mệt hơn dồn lại một đống.

Bạn chỉ có thể sống độc lập khi không ỷ lại, vì lỡ như mà không có ai ở bên bạn đế dọn rác thì bạn cũng tự dọn được đống rác của mình.

2. Tính trì hoãn

Cái tính kinh khủng này nó tệ hơn khi mình bắt đầu ra đi làm. Nhưng mỗi tháng mình gặp phải tính này tầm một tuần/ tháng thôi. Nghe có vẻ đổ thừa nhưng đó là sự thật. Thường thì mình sẽ rất chăm chỉ, ngoan ngoãn và yêu đời trong khoảng 3 tuần trước khi bắt đầu vào chu kì tuần trăng. Ngoài chuyện bị trái tính trái nết ra thì mình có cảm giác không muốn làm gì mà vẫn cứ để vào hôm sau.

Chuyện này thiệt đúng là bi kịch của đời người. Nhưng mình cũng nhất quyết sửa nó, vì sao? Vì chuyện nhỏ lớn gì cứ làm xong rồi nghỉ thì khỏe hơn là cận deadline rồi làm, cảm giác nó kinh kinh sẽ hóa thành thần kinh nếu cứ liên tục chuỗi ngày deadline.

Thiệt ra tính trì hoãn sẽ sửa được nếu có người kế bên thúc đít. Nhưng thế thì nói làm gì, lỡ hôm nào làm sếp hong ai thúc đít nữa thì ăn cám cả công ty. Hie hie.

3. Tính dây dưa

Dây dưa là như nào. Là viết cái post này đáng lẽ nửa tiếng xong thì mình đã ngừng ba lần để lướt FB. Mình biết rõ đây là bện của thời hiện đại. Mình mếu tránh khỏi, rất buồn. Nhưng mình thề là có những ngày mình rất chăm chỉ check list, có những ngày công việc mình lên đến 20 task, mà mình đã check hết.

Đó là những ngày mình thật sự chăm chỉ và thật sự vui. Vậy thì, cách giải quyết là làm sao để giữ được trạng thái cuốn theo công việc đó. Mình có thể giữ giao ước với công việc.

Ví dụ:

Mần việc gì thì hãy đặt giới hạn với công việc đó. Trả lời mail 5 phút, research 20 phút, viết bài 45 phút. Và cứ khi nào xong mỗi task thì đứng lên xả hơi xíu hoặc lướt FB xíu. Xong rồi lại quay lại làm tiếp.

Làm được 5 task/ lúc thì được ăn gì đó. :))

Làm sai giao ước thì chịu phạt. Nhớ phải phạt công tâm chớ không bị lờn cũng vậy. :))

4. Sự sợ hãi

Thật ra mình vẫn còn e ngại khá nhiều thứ trong cuộc đời này. Dù, đã rất nhiều lần dặn dò mình rằng, ai cũng sợ thôi, nhưng sợ hãi không làm họ trở thành tổng thống.

Có cái ngày mình đọc được một câu quote ngay sau khi Donald Trump thắng chức tổng thống: Việc Donald Trump thắng tổng thống cho thấy rằng chúng ta đừng nên e ngại việc làm việc mình yêu thích khi mình chưa có kinh nghiệm vào việc đó. Chắc chắn một lúc nào đó trong cuộc đời bạn đã suy nghĩ quá nhiều về công việc đó đủ để bạn mạnh mẽ hơn để nhận lấy trách nhiệm.

Trong năm mới, mình sẽ thay đổi một số thứ về bản thân mình, giống như cách đây sáu năm mình đã thay đổi: nói nhiều hơn, kết bạn nhiều hơn, năng nổ hơn, khi mình bước vào trường đại học. Mọi thứ, dù nhỏ, cũng sẽ làm dịch chuyển đoàn tàu cuộc đời mình, đưa nó về đúng phía mình hy vọng nhất, dù rằng, mình chưa biết nơi ấy có gì.

Điều đó cũng không quan trọng.

26/01/2017

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s