Âm nhạc của kẻ dại khờ

Trong một chiều mình xem hẳn hai phim về âm nhạc, một thú, một người, một hoạt hình, một hoạt cảnh, một nhạc pop, một nhạc jazz, một sôi động, một trầm lắng…

Rồi cả hai phim đều làm mình rơi nước mắt vì câu chuyện của những “kẻ dại khờ mơ mộng”.

Sing kể một chuỗi câu chuyện của nhiều con thú khác nhau về hành trình tỏa sáng của mình. Từ chú gấu Koala muốn gầy dựng lại rạp hát, cô Heo sexy muốn làm gì khác với việc nội trợ hằng ngày của mình, chú Khỉ “có chất giọng trời phú” không muốn theo nghề ăn trộm của bố, cô Nhím “rock-teen” – thất tình cực đáng yêu với đầm tutu và áo khoác da, anh Chuột láu cá nhưng là thiên tài, cuối cùng là cô voi Mina (giồi ôi mỗi cô này mình nhớ được tên) nhút nhát. Mỗi nhân vật đều có câu chuyện rất riêng, rất đau lòng, rất phân vân và rất đánh đổi. Bài học rút ra ở đây là hễ muốn, sẽ có cách, vấn đề là bạn MUỐN TỚI ĐÂU. Hãy xem cách cô Heo có 25 heo con xử lý việc chăm con của mình, hay chú Khỉ đã bỏ trốn khỏi nhiệm vụ thế nào, gấu Koala đã làm gần như mọi cách để giữ lấy nhà hát của mình.

sing_ver13

Cho đến khi đỉnh điểm là khi nhà hát bị sụp đổ, tất cả niềm tin bị sụp đổ, và khi chạm tới đáy, bạn chỉ còn cách đi lên. 

Sing đã kể những câu chuyện rất mượt mà, rất dễ chịu, đẩy biến cố đến cùng cực khiến cho các nhân vật chỉ còn có thể chọn cách buông bỏ mà thôi. Thêm vào đó, Sing có những câu an ủi nghe thật tự nhiên, không quá giáo điều như mấy phim hoạt hình gần đây. Tuy vậy, Sing là phim dành cho lứa tuổi teenager và mấy đứa quá lứa như mình có thể xem được, chứ cỡ em trai 7 tuổi của mình, mình nghĩ nó vẫn thích Kẻ cướp mặt trăng với mấy con Minion hơn.

La La Land đã dành được tình cảm gần như tuyệt đối với khán giả. Cảnh đẹp, quay đẹp, rất nhiều cảnh quay một source coi rất đã, nhiều hiệu ứng hình ảnh, ngôn ngữ điện ảnh, cả ngôn ngữ sân khấu được lồng vào một bộ phim dài hai tiếng mà mình không thấy có cảnh nào thừa, nhảy đẹp, đều, chuyển động nhịp nhàng, nhạc tuyệt vời, đỉnh của đỉnh.

la-land-8-620x352

Bộ phim xoay quanh hai nhân vật chính và những mộng mơ của họ kéo dài từ cuối mùa đông năm ngoái đến đầu mùa thu năm nay, những chuyển giao của mùa làm mình nhớ đến phim 500 days of Summers (một bộ phim mà mình hong thích quan điểm về tình yêu một chút nào hết). Nhưng trong phim này, có một chuyện tình. Một chuyện tình mà khi lớn lên (grow-up), mình luôn hoài niệm.

Có nhiều người nói kết thúc phim hơi buồn, với mình vậy là đúng rồi, nên không buồn, chỉ có phần hoài niệm làm mình khóc, khi bản nhạc của Seb cất lên một lần nữa và những mộng mơ lại một lần nữa nhảy múa trong cuộc đời cũng là lúc cả hai hiểu rằng mình đã từ bỏ những giấc mơ thưở ấy. Những giấc mơ thời trẻ mà mình cùng chia sẻ với nhau.

Mình mượn hai câu thơ của Nguyễn Thiên Ngân để kết bài viết này:

“Chúng mình có vạn điều chung

Tại sao những nẻo đời cần phải riêng?”

P/S: Khi nghe giọng hát của những con thú được cất lên, mình khóc vì mình cứ mãi nhìn người khác thực hiện giấc mơ của mình.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s