Đi theo công việc

Nhiều lúc mình down mood đến độ mình chỉ muốn nghỉ quách công việc đang làm, chất đồ vào một cái vali, leo lên xe, chạy lên Đà Lạt, ở trọ trong một nhà thờ nào đấy, trồng rau, hút cỏ qua ngày, rồi thả rơi mình xuống một rừng thông, từ đó thành một bộ xương không tên tuổi.

Nghĩ được đến đó, là mình vừa chạy đến gara công ty. Gửi xe, bước vào văn phòng mát mẻ, cái đầu mình nguội dần. Mình biết, một trong những lý do mình còn ngồi đấy để làm việc là vì tất cả những chuyện drama trong đời mình đều diễn ra trong đầu mình, mình có thể viết thành một biên sử hùng tráng về một con người sẽ và đã bỏ việc. Nhưng khi mở laptop lên, mình không còn nghĩ đến việc đi hay ở nữa. Gần như quên mất. Về khoảng mạnh miệng thì trong chuyện tình yêu mình mạnh hơn, vì mình từng chia tay vài người rồi. Còn về công việc, dù chỉ là chia tay một công việc nhỏ xíu như làm barista cho một hiệu cafe mới nổi, cũng làm mình đau lòng như bị thất tình.

Lý do thứ hai mà mình vẫn còn ngồi đấy, có lẽ không thiên về vấn đề tình cảm. Loại trừ các yếu tố, và nhân tố tác động đến tình cảm của mình ra, thì ở công ty mình đang làm việc, luôn làm mình có cảm giác phải học thêm điều gì đó. Không hề có một cái đích nào ở phía xa hết, không. Mình cứ phải tiếp tục chạy, dù quờ quạng, nhưng vẫn phải tiếp tục chạy. Vì deadline dí sát đít, deadline everywhere.

Nhiều lúc mình cảm thấy vô cùng bực bội với khối lượng công việc và những lằn ranh giữa các nghề nghiệp. Mình luôn trong tình trạng cảm thấy mình đang không làm tốt cái mie gì cả. Tối hôm nay có thể mình vừa viết xong bài PR, thì sáng mai có thể mình đang lên plan cho một cái event tăm hơ tăm hất nào đó, sáng mốt mình gặp khách đàm phán về một gói tài trợ, thì ngay chiều đó có thể mình trang điểm đẹp đi làm MC cho một chương trình thực tế, rồi ngày kia trở thành oshin cho chương trình event… Thề luôn, không có cái gì là chuyên môn của mình.

Trong cuốn sách Dấn thân của Sheryl Sandberg, COO của Facebook có nhắc đến khái niệm rằng “Sự nghiệp là một khung leo trèo, không phải chiếc thang.”

Vì chiếc thang có tính hạn chế, nó chỉ có một chiều, trong khi khung leo trèo lại uyển chuyển hơn, nó có nhiều cách để leo đến đỉnh, và mình có thể điều chỉnh hướng để lên đến đỉnh. Việc bị tuột xuống, đi đường vòng, hay leo sang một bên khác là điều hoàn toàn có thể. Nó khác với chiếc thang chỉ có thể đi lên, gây nên cảm giác bức bối nếu gặp thất bại.

“Mình có thật sự làm được việc đó không?” – là một câu hỏi thường trực trong đầu.

Và mình nhận được câu trả lời thỏa đáng cho việc mình đang nắm giữ, không ai thực sự làm được việc gì khi họ chưa bắt tay vào làm, không phải kết quả là thế nào, mà là bạn làm ra sao? Nó giống như việc bạn chưa có một đứa trẻ trong đời thì bạn chưa trở thành một người mẹ được.

Ừ, một đứa trẻ được sinh ra để một người được lên chức. Nó có lộn xộn, trống rỗng, chưa có gì vì nó cần một người mẹ cho nó sống. Một công việc sinh ra, cũng làm cho một người lên chức. Nó bất quy tắc, không có quy trình, và trống rỗng, thì cũng cần một người xếp đặt để đưa mọi thứ vào đúng vị trí.

Rồi đứa trẻ hay công ty cũng tự khắc lớn. Những người mẹ vẫn cứ phải học.

14/09/2016

#ihatebusiness #maidong

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s