Quy tắc – và bất quy tắc

mtp

*Bài phỏng vấn Quang Huy của Tuấn Đăng.

Đã có những ngày mình suýt gây với sếp vì chuyện nhỏ nhặt của công việc. Có thể là vì bất đồng quan điểm, cũng có thể không.

Sếp mình có những lý do cho việc chậm trễ tiến độ của công việc, nào là để mọi việc hoàn hảo nhất, nào là sáng tạo cần có thời gian, nào là chỉ có vài ngày, vài giờ, trễ có chút, tốn có chút tiền, không sao không sao.

Ok.

Những bất quy tắc của dân nghệ sỹ.

Thiệt ra mình cũng bất quy tắc, thiệt ra mình không đi làm đúng giờ, mình không nghe theo lời ai nếu không thích, mình nói là giảm cân nhưng muốn thì vẫn ăn, mình nói là tập thể dục nhưng có khi cũng lười rồi bỏ, mình nói là mình muốn đẹp lên, muốn kiếm nhiều tiền, nhưng hôm nào downmood là dẹp, dẹp hết, mình chỉ muốn nằm phè tan chảy ra thôi.

Và thiệt ra mình cũng rất quy tắc.

Ngày còn đi học, dù cả lớp không ai đi đúng giờ, chỉ cần thầy có mặt ở đó đúng giờ, mình sẽ có mặt đúng giờ học. Dù không ai có trách nhiệm làm bài tập nhóm, mình vẫn sẽ làm một mình cho xong. Dù nộp bài trễ cũng có thể du di, nhưng mình luôn nộp bài đúng thời hạn. Cả lớp không ai im lặng để lắng nghe người đang nói, thì mình sẽ im lặng.

Mình có thể không phải là một đứa giỏi nhất hay thú vị nhất, nhưng mình là một đứa tôn trọng người khác nhất.

Mình không đi theo tâm lý chung đám đông, thế có gọi là “bất quy tắc đám đông” không?

Dân nghệ sỹ có rất nhiều lý do để lầy lội vì mục đích cao cả của họ: sáng tạo vì cảm xúc.

Nhưng ít ai biết rằng dân nghệ sỹ chính gốc họ làm việc trên 20h/ngày cũng chỉ để phục vụ mục đích sáng tạo của họ.

Có một chuyện vui thế này, cách đây nửa năm, mình và một nàng lập ra một trang blog về thời trang để thúc đẩy nhau viết. Một hai bài đầu bọn mình còn rất sung, rồi đến một hai tuần sau không còn đủ sung để viết nữa với những lý do rất chi là nghệ sỹ: không có cảm xúc, không viết được, bị downmood, tới tháng, hem có tiền mua đồ mới (thời trang mà tời ơi)…v..v. Một người bạn của cả hai đứa không quan tâm đến lý do liền phán một câu: “Thế hai đứa bây đi làm trong tạp chí lớn của thế giới, mỗi tháng họ yêu cầu hai đứa bây viết 30 bài, mà bây nói với người ta, chị ơi em đang trong tuần trăng không hứng viết gì hết, thì người ta có đuổi cổ hai đứa hem?”

Mình từng nói chuyện với sếp về hiện tượng Sơn Tùng – MTP, về sự thành công của em ấy.Sếp mình nói công lớn không phải thuộc về Quang Huy mà thuộc về chính Sơn Tùng, vì em ấy có tài thật. Còn bài viết phỏng vấn trên cho thấy, em ấy không chỉ có tài, mà còn vô cùng trách nhiệm với việc mình làm.

Việc Sơn Tùng – MTP nghiêm túc làm công việc của mình, đúng thời hạn, có làm Sơn Tùng biến chất không, không còn nghệ sỹ nữa, không còn thú vị nữa không? Không, Tùng thì vẫn là Tùng, Tùng còn tạo điều kiện cho tất cả những người làm việc chung với em phải đốc thúc nhau làm việc, có thời gian để chuẩn bị cho những bước nhảy của em, đưa em lên bầu trời vào đúng thời hạn. Khi em rút ngắn thời gian lầy lội dây dưa chờ đợi thì em càng có nhiều thời gian hơn để làm việc khác.

Tất nhiên đây không phải bài PR Sơn Tùng. Những thứ thuộc về “ánh đèn sân khấu”, có thể là giả dối. Nhưng có những thứ mình nhìn thấy và nghe thấy từ người khác khi nhắc về Tùng thì có thể là không.

.

Xã hội này đang là một xã hội mà “ý muốn” đang được đặt lên trên “lợi ích chung”. Ok, fine, cũng không sao.

Chỉ là liệu chúng ta đã chuẩn bị tinh thần cho những “cái sở hữu chung” của chúng ta bị sụp đổ chưa?

#hockinhdoanhvoiba #ihatebusiness

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s