Học – hay không học

Nghe bố mẹ nói hồi bé mình thích đi học lắm, vừa đưa mình đến trường mình đã chạy tót vào trường vui như cá gặp nước. Chẳng hiểu sao từ lúc hiểu chuyện, mình lại ghét đi học hẳn ra. Năm lớp 12 mình thậm chí còn đắng đo giữa việc đi làm luôn và học tiếp. Thời đó, người nhà cứ bảo, con tốt nghiệp 12 thì làm gì được, không có cái bằng, ai cho con làm.

Thời thế thì luôn xoay chuyển, 12 rồi vào đại học cho nhà vui, nhà thì vui, còn mình thì vẫn chưa vui cho lắm. Tốt nghiệp đại học, đi qua nhiều nơi, gặp nhiều người, ở đâu người ta cũng phủi tay, có cái bằng mà không có kinh nghiệm thì vứt. Có kinh nghiệm mà không được việc, cũng vứt.

Đi làm một năm, làm đủ thứ trò, chẳng biết kinh nghiệm mình nằm ở đâu, chỉ biết là cái gì mình cũng có thể làm, nếu mình chịu làm một cách nghiêm túc. Mới thấy mình có hai cách làm. Một là chạy theo lý tưởng, hai là chạy theo thị trường. Có cách khôn và có cách dại, có cách chờ lâu mới có tiền, có cách tiền ngay trước mắt.

Đi làm một năm, gặp đủ thứ loại người, mới thấy mình có hai cách sống. Một là làm vừa lòng tất cả, hai là làm mất lòng một vài người. Cách nào cũng giữ được người, có cách giữ được bản ngã, có cách không. Có cách giữ được tri kỷ, có cách không.

Ngẫm lại một chút về việc học. Một năm đi làm, mới thấy trường học thiếu nhất là dạy trẻ về “bản chất”, bản chất của việc học là có đủ văn hóa và kiến thức để đi làm, bản chất của đi làm là để kiếm tiền, bản chất của việc kiếm tiền là mua bán. Khi mình bán thời gian, công sức, vật chất mình có, cái mình nhận lại, đôi khi có giá tương đương, đôi khi không được giá, đôi khi không nhận lại vật chất mà nhận được kinh nghiệm, bài học, đau đớn… đôi khi mình phải miễn phí, khi thị trường chưa tiếp nhận mình. Những người truyền cảm hứng hay nói về đam mê, nghe rất đã. Đôi lúc chúng ta quên rằng, đam mê không chỉ được luyện tập bằng “cái tôi”, đam mê cũng nên cần sự cân bằng, uyển chuyển và thức thời. Thế mới đúng với tinh thần “áp dụng công thức vào bài toán”.

Trước những bài viết về sinh viên thất nghiệp, hay các bạn trẻ ngồi trên nóc tủ, về con ruồi cái chai, về đồ ăn gây ung thư, hay các thể loại nội dung không rõ nguồn gốc trên mạng. Mình rồi phải tin rằng, mình học tới mức này, để có trình độ gặp những người hơn mình, để họ chịu tiếp nhận chỉ dạy mình, chịu trò chuyện với mình vì thấy mình thú vị tương đương.

Để tự mình có thể nhìn nhận đúng sai, quan điểm nào hay dở ở đâu, tin hay không tin, học cách khách quan, không phán xét. Học cách tự bảo vệ bản thân khỏi những công kích của cuộc đời. Rồi thì biết đặt câu hỏi rằng ai đứng đằng sau tất cả chuyện ấy, tất nhiên không phải thượng đế hay chúa trời.

Hiện giờ mình vẫn học, kết quả của bài kiểm tra là những thay đổi về suy nghĩ trong năm vừa qua của mình. Như tất cả mọi bài kiểm tra đã từng làm, dù điểm thấp hay cao, dù đậu hay rớt, dù thành công hay thất bại, thì phía sau đó, vẫn là một khoảng trời rất xanh.

#hockinhdoanhvoiba #ihatebusiness

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s