Ngày tháng quay về – 26

Một vài tháng trôi qua.

Cuộc sống hối hả trôi đi, bỏ lại quá khứ phía sau, bỏ vào niềm tin phía trước, nhưng hình bóng của một người mãi mãi ngự trị trong trái tim một người.

_Phó giám đốc, ông có cuộc hẹn với báo “Doanh nhân trẻ”.

_Ừ, tôi biết rồi.

………….

“Cốc cốc cốc…”

_Mời vào.

_Xin chào, tôi là cộng tác viên của báo “Doanh nhân trẻ”. Hân hạnh được gặp anh.

Phong đánh rớt cây bút xuống bàn. Và trong sự ngạc nhiên ấy, anh cảm nhận từng ngọn ngành niềm vui đang dậy sóng.

_Vy. – Phong gọi.

_Anh không mời tôi ngồi sao?

_Vy. – Anh chạy đến nắm tay cô. – Bố em nói em đã đi rồi kia mà.

_Anh buông ra. Không là tôi la lên đó. – Vy đe dọa.

Phong buông tay. Anh hiểu lý do Vy nổi nóng.

_Anh biết em giận anh. Nhưng hãy nghe anh giải thích được không?

_Nhưng…

_Suỵt.

…………il_fullxfull.360742286_m851

Muội Muội mất được một ngày.

Vừa mới tản sáng đã nghe tiếng người ồn ã ở đầu thôn. Khánh dẫn đầu đoàn người tiến vào làng. Có cả xe ủi đất, có cả những người mặc quân phục xanh theo tháp tùng. Khánh la lối ầm ĩ, đòi gặp trưởng thôn.

Bố Phong cùng tất cả mọi người trong làng bước ra. Phong biết ngay sẽ có chuyện. Anh tiến lên phía trước thì bị bố chặn lại. Bố giận anh, bố không muốn nhìn mặt anh.

_Có chuyện gì? – Bố Phong cất tiếng hỏi, giọng khò khè vẫn còn rất yếu.

Tất cả im lặng. Khánh nhìn xung quanh rồi cất lên tiếng cười khẩy.

_Cái làng này chẳng đáng giá là bao, thế mà ông sếp mình cứ thích bỏ tiền vào.

_Cậu nói cái gì vậy?

Bố Phong nheo mắt. Phong biết rõ Khánh đang muốn nói gì, nhưng làm sao để bịt miệng hắn ta lại.

_Nghe đây. Mọi người có một tuần để rời khỏi làng này. Tất nhiên, mỗi gia đình sẽ được đền bù xứng đáng. Ngôi làng này đã được bán lại, sẽ trở thành khu du lịch sinh thái. Mọi người nghe rõ chưa?

_Nực cười, thật nực cười. Mọi người có nghe hắn nói nhảm gì không? Làng này bao đời nay dân làng mình sinh sống, ngươi tưởng ngươi có quyền mua lại à?

_Tất nhiên, dân làng của ông sống từ bao đời tôi không biết, nhưng đây là đất của nhà nước. Đất nước phát triển thì cần phải quy hoạch những nơi như thế này để kinh doanh, mặc dù nơi này thật rẻ mạc, chẳng đáng một phần một ngàn cái giá công ty tôi đưa ra, các người lời quá còn gì.

_Nực cười.

Bố Phong tiến lên phía trước.

_Chừng nào dân làng này còn người, thì mày không có quyền đụng vào cái làng này.

_Thế à, tôi chống mắt lên xem. Haha. Anh em.

Một toán người bước lên phía trước, xăm xăm lại phía bố Phong ra chiều đe dọa. Phong tiến lên che trước mặt bố.

_Bước xuống ngay. – Phong gằn từng tiếng.

Vài ba người trong đó quay lại nhìn Khánh. Khánh cười, giọng cười đều mà anh đã học được ở đâu đó.

_Kìa, tao đã thông báo với mày lâu rồi mà, phải không?

Khánh bước lại gần Phong.

_Và tao cũng đã cảnh cáo mày rồi.

Phía sau, có tiếng thở dốc, tiếng thở khò khè nặng nhọc và đứt quãng. Chị của Phong la lên, cả dân làng như hốt hoảng.

_Bố, bố bị sao rồi.

Phong quay lại, bố Phong đang gục dần, rồi lịm đi. Anh đỡ bố, ông thở gắt, mắt nhắm nghiền, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương.

_Đưa bố vào bệnh viện.

Bố nắm chặt lấy tay Phong, nói trong những hơi thở cuối cùng.

_Giữ…. lấy …..làng.

Những người to khỏe trong làng bế xốc bố Phong lên vai rồi chạy nhanh ra bến xe. Dường như có gì đó không ổn, Phong hoang mang, và nỗi tức giận lên đến cực độ. Anh quay qua nắm lấy cổ áo Khánh.

_Mày giết người.

_Kìa, buông ra. Tao chẳng làm gì cả. Tất cả là do sếp đấy chứ.

Có tiếng điện thoại reng. Khánh bắt lên, đôi mắt dò hỏi nhìn Phong. Rồi anh đưa điện thoại cho Phong.

_Sếp.

Phong cầm điện thoại. Hơi do dự.

_Chào sếp.

_Chào Phong. Lâu quá không gặp.

_Sếp muốn gì đây?

_Bình tĩnh nào Phong. Không lẽ cậu không tin tôi. Nghe đây, tôi muốn cậu loại bỏ Khánh. Tôi đã theo dõi Khánh khá lâu, cậu ta đã rút tiền của công ty khá nhiều, còn gây xích mích nội bộ. Tôi muốn chơi cậu ta một chập thôi, còn lại là phần cậu. Sau đó, hãy trở về công ty làm việc.

Trong đầu Phong văng vẳng tiếng của bố. “Giữ lấy làng.”

…………………..

_Vì muốn nhanh chóng giải quyết làng của anh, Khánh đã mua chuộc và làm nhiều văn bằng giả. Khánh bị tố cáo, và bị bắt ngay sau đó. Bố anh mất ngay trong đêm. Sau khi ổn định tang lễ và mọi việc, anh quay trở lại thành phố. Anh đi tìm em ngay sau đó. Nhưng bố em nói em đã đi.

Vy im lặng, toan nói gì đó, rồi như nghẹn, lại thôi.

_Anh xin lỗi em, cho anh một cơ hội được không.

_Xin lỗi, em đến đây là vì công việc, không vì việc riêng.

_Thế cho anh xin một cái hẹn được không?

_E rằng không…em chưa thể quên hết tất cả để quay lại được. Giữa hai chúng ta… có quá nhiều rào cản..

Phong nhìn Vy, thật lâu, rồi anh thở dài.

_Anh xin lỗi, chúng ta vào công việc thôi.

……………………….

Một năm trôi qua…

Mùa mưa năm nay kéo dài dai dẳng và nặng hạt, giống hệt như mùa mưa vừa rồi. Đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay thật sự mùa mưa nào cũng như vậy, chỉ tại Vy không để ý thôi.

Thế mà…đã một năm.

Vừa tròn một năm Vy gặp anh lần đầu tiên. Chẳng hiểu sao Vy lại rẽ vào đúng con đường này, vào đúng thời điểm này, và giờ lại đang trú mưa như thế này..

Mỗi sự chia xa đều mang lại hai kết quả. Một là xa nhau mãi mãi, một là cần nhau nhiều hơn. Vy vẫn đang lơ lửng giữa quá khứ và thực tại. Dường như không cần nữa, nhưng vẫn chưa quên được.

Một năm, Vy đếm những sự đổi thay, nhưng đếm đi đếm lại, vẫn thấy có những thứ còn nguyên vẹn. Kỷ niệm, yêu thương, đau đớn, sự sợ hãi…Vy ngạc nhiên khi thấy mình vẫn đang tồn tại…

Nhưng lại không ngạc nhiên khi nghe tiếng anh cùng mùi nước hoa quen thuộc thoang thoảng phía sau.

_Em đến rồi à.

_Ừ.

_Lần này là anh đợi em. Có tính trả nợ bữa càfê đầu tiên không?

_Lạnh lắm. – Vy khẽ rùng mình.

Phong cười, quàng tay vào vai Vy, kéo cô vào nhẹ nhàng. Vẫn ấm lắm, vẫn quen thuộc lắm.

Hai tách cacao nghi ngút khói đặt trên bàn vẫn đang chờ người mở đầu câu chuyện.

_Bố em nói em đi, thật ra là nói em đã đi học.…- Vy ngập ngừng.- Bố em có nhắc đến mẹ anh

_Ừ, mẹ anh cũng vậy, bà gửi lời hỏi thăm bố em.

_Mẹ anh khỏe không?

_Vẫn khỏe, mẹ anh trở lại quê rồi, mẹ anh muốn ở cùng bố anh.

_Ừ.

_Em có nghe tin của Huy không?

_Huy đang làm cho một công ty tin học lớn bên Mĩ, cuộc sống cũng dể dàng hơn rồi, tuy hơi bận rộn, nhưng đỡ hơn những ngày đầu.

_Ừ.

Im lặng…

Hai tách cacao nghi ngút khói vẫn chờ đợi câu chuyện.Hình chụp hoa một buổi mùa hè.

……………..

Mư a đã dứt. Những tia sáng cuối ngày đang tỏa hơi ấm …

_Em đi bên này.

_Anh đi bên kia.

_Tạm biệt anh.

_Tạm biệt em.

Thế rồi, mỗi người rẽ về một hướng, về hai phía khác nhau, cứ như sẽ chẳng bao giờ gặp nhau lần nữa…

“Ngỡ đã mất nhau nào đâu ai hay đến hôm nay….”

The end ./.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s