Ngày tháng quay về – 25

Hai ngày sau

Vy chuẩn bị bước ra cổng. Bố Vy vẫn ngồi đấy và nhâm nhi ly trà thảnh thơi đọc báo. Bình yên là nơi đây, là gia đình này. Những mối quan hệ hoặc là trực tiếp, hoặc là gián tiếp làm tổn thương nhau.

_Vậy là con quyết định không đi sao? – Bố hỏi

_Bố muốn con đi lắm sao?

_Bố chỉ muốn con hạnh phúc thôi. Con lớn rồi, quyết định thế nào cũng được.

Vy quay người giấu đôi mắt đỏ hoe. Vy nghẹn giọng:

_Bố! Dù con biết con không thể nào tiếp tục với Phong, nhưng con vẫn muốn níu kéo. Và dù con biết Huy yêu con rất nhiều, nhưng con chẳng thể nào đáp trả tình cảm được. Con là đứa con gái thế nào vậy bố?

Bố không trả lời, câu trả lời nằm trong tim Vy. Con người sinh ra để mưu cầu hạnh phúc, để yêu và được yêu, cớ chi lại phài tréo nghoe như thế…

_Con vẫn thắc mắc bà Lan là người như thế nào? – Vy hỏi.

_Một người rất tuyệt vời con à, nhưng vẫn thua mẹ con.

Cánh cổng khép lại. Vy mỉm cười.

……………………..

Sân bay…

_Anh có thể nhìn thấy quyết định của em rồi.

_Em xin lỗi.

_Không có gì. Cũng chẳng tốt gì nếu em bên anh mà tâm trí lại nghĩ đến người khác. Cũng phải để anh biết ghen chứ.

Vy nhìn ánh mắt của Huy hiền hậu sau cặp kính đen, dường như đã che khuất mất nỗi buồn của Huy. Vẫn tại đây, băng ghế dựa, khoảng không đầy nắng, mưa và gió của một năm trước, những kỷ niệm còn tồn đọng lại giữa hai con người giờ trở thành khoảng trống, có người muốn nhớ, có người lại muốn quên. Nhớ nhớ quên quên, cũng chẳng thể nào dễ dàng được.

_Thiệt tình…anh đã hù đến như thế mà có người vẫn lì lợm.

_Anh nói gì? – Vy ngạc nhiên.

_Anh khích tướng một chút thôi ấy mà. Không có gì đâu.

Huy cười. Vy cúi đầu tìm thứ gì đó để nói, nhưng sao nỗi nghẹn ngào cứ chặn cứng họng.

_Anh vẫn mong em sẽ thay đổi quyết định. Chiếc vé này mãi là của em.

Huy nhét vào tay Vy vé máy bay mà Huy đã đặt mua sẵn từ lâu.

_Cho anh một đặc ân cuối.

Huy ôm chầm lấy Vy, thật chặt, thật nhẹ, môi chạm khẽ lên mái tóc mềm mại, phả hơi ấm lên thân thể nhỏ bé quen thuộc. Vy đứng lặng, quá bất ngờ để có thể phản kháng, Vy thấy lòng mình yếu mềm đi từng chút một…

Vy nhìn Huy trở vào trong. Đôi chân nặng nề chợt muốn dợm bước. Tâm trí còn phân vân…

………………………….

Một vài tuần sau…

“Kính coong….”

Ông Tuấn ra mở cửa. Bỗng dưng thấy thở phào nhẹ nhõm khi thấy chàng trai đứng trước mặt, và rồi lại giật mình, khi thấy một người khác.

_Thưa bác, Vy có nhà không bác.

_Nó đi rồi.

Phong chới với. Anh đã đến trễ thật sao? Vy đã đi, đi xa hơn nữa khoảng cách của yêu thương.

_Đây là…- Ông Tuấn nhìn chăm chăm người phụ nữ đang ngồi trong xe.

_Đây là mẹ cháu.

Một giây trôi qua khi ánh mắt hai người va vào nhau. Bà Lan mỉm cười chào, một khuôn mặt rất buồn, không còn hạnh phúc như trước nữa.

_Cảm ơn bác, chào bác cháu về.

Phong chào ông rồi vào xe. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, để lại phía sau là một ánh mắt dõi theo…

……………………………

Trên tầng cao nhất của một khu chung cư cao cấp trung tâm thành phố.

Tàn thuốc lá nhè nhẹ bay theo gió. Một bóng người ngồi dựa vào lang cang nhìn xuống đường. Làn khói nhẹ nhàng vây quanh, bóng tối nhẹ nhàng vây quanh.

_Con hút thuốc sao Phong?

_Mẹ!

Phong dụi ngay tàn thuốc lá.

_Không! Chỉ là con kiếm việc để làm thôi.

_Mẹ hiểu tâm trạng của con. Nhưng đừng làm hại đến sức khòe của mình.

_Dạ.

Im lặng.

_Mẹ! Mẹ ở đây với con nha!?

_Không, mẹ về quê con à, mẹ quen sống dưới đó rồi.

Phong thở dài.

Im lặng.

_Trước khi gặp bố con, mẹ đã yêu ông Tuấn.

Bà Lan dừng một lát, như để nhớ lại xem mình phải nói gì, như để tiếp thêm dũng khí để nhớ.

_Mọi thứ đều có thể hoàn hảo, rất hoàn hảo. Nhưng rồi, ông Tuấn phải lựa chọn, giữa gia đình và mẹ. Mẹ biết, mẹ không có tư cách bắt Tuấn phải chọn mẹ. Đối với một người, gia đình là quan trọng nhất. Mẹ chẳng trông mong gì nhiều vào câu nói: “Mình nên xa nhau một thời gian.” Mẹ đã quyết định trước, bỏ đi. Ban đầu chỉ vì để bớt nỗi buồn. Nhưng mẹ không ngờ, chuyến đi đó đã thay đổi cuộc đời mẹ, mẹ đã gặp bố con. Và mẹ cũng không ngờ, mẹ lại thấy hạnh phúc khi sống cùng bố con…

_Mẹ…

_Thời gian trôi qua quá nhanh, trong một tuần mẹ lên thành phố, mẹ đã gặp lại ông ấy. Giờ mỗi người đều đã có cuộc sống riêng, đều có hạnh phúc riêng. Mẹ cũng mừng.

_….

_Mẹ không khuyên con gì hết, từ đó đến giờ mẹ luôn tôn trọng quyết định của con. Nhưng con phải hiểu rằng, có những sự thay đổi không xấu, theo cách này hay cách khác, mọi thứ sẽ ổn định.

_Con không muốn, con muốn đợi cô ấy.

_Đó là quyết định của con.

_Liệu con còn cơ hội không mẹ.

_…

Phong quay trở lại nhìn con đường về chiều tấp nập xe cộ, thầm mong đâu đó trong những chiếc xe ấy có hình bóng thân quen.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s