Ngày tháng quay về – 24

Cả hai người quay vào trong làng, một cảnh tượng nghiêm trọng đang diễn ra. Phong đang quỳ gối giữa ngôi đền lớn của làng. Bố Phong đang cầm một cây roi lớn, tất cả dân làng đều đứng xung quanh, ai cũng sợ sệt, không dám hó hé gì.

Bố Phong chống cây roi làm gậy, một tay ôm ngực, lệu rệu đứng, xem chừng yếu lắm.

_Trước giờ trong làng chưa bao giờ xảy ra việc này. Làm trưởng làng như tao thật thất bại. Tao có đứa con như mày cũng thật thất bại.

Bố Phong giơ cao cây roi đánh vào lưng Phong nghe cái “chat” rồi lảo đảo như ngã. Hai chị của Phong lại đỡ bố, Phong cũng dợm dứng lên sau cú đánh của bố nhưng bố Phong đứng vững lại ngay:

_Mày quỳ xuống đó…Cái ngày mày đòi rời xa cái làng này, đáng lẽ tao phải đuổi mày đi luôn để mày đừng đem tai họa đến cái làng này nữa. Tao đánh chết mày.

Thay cho Muội Muội, thay cho bố mẹ nó, thay cho cái làng này.

Bố Phong vung tay đánh liên tiếp vào Phong, anh không chống trả, cứ ngồi yên cho bố đánh, người run lên theo những đợt đòn roi. Tất cả mọi người đều sợ hãi không nhìn. Vy định chạy lên can ngăn, nhưng Huy kịp thời giữ tay cô lại:

_Đừng em.

Bố Phong ngừng lại, thở khò khè, rồi lê chân một cách nặng nhọc đến chỗ bố mẹ Muội Muội đang dựa vào nhau, vẻ mặt nhăn nhúm, đau khổ.

_Anh…anh đánh nó đi, đánh chết nó cũng được, em không biết phải dạy dỗ thế nào với thằng con này nữa, đúng là bất hạnh mà.

Bố Muội Muội nhìn vào cây roi trong tay bố Phong, ông nhìn thật lâu rồi bật khóc.

_Con Muội Muội nó yêu thằng Phong, đánh chết nó, Muội Muội không vui đâu, bỏ đi, không vui đâu…

Rồi ông quay lưng đi, lê lết nỗi đau mất con. Chỉ có một đứa con gái độc nhất, mất nó, như mất tất cả. Mọi thứ dường như nặng nề hơn, cứ tưởng tha thứ là sẽ nhẹ nhàng hơn…

_Thất bại rồi, thất bại rồi…mẹ mấy đứa đâu? Lan đâu? Bả đi đâu rồi? Kêu bả về đây với bố…

Bố Phong khụy xuống ngay khi quay đi. Hai người chị của Phong hốt hoảng, cả dân làng nháo nhào lo lắng, Phong bật ngay dậy lại đỡ bố nhưng bị ông hất tay ra. Những đòn roi về thể xác cũng không đau bằng một cái hất tay dằn xé tâm hồn. Anh ngây người nhìn những người khác đỡ bố, anh tránh đi những ánh nhìn thương hại hay suy xét. Anh đi theo bố, lặng lẽ, rồi đứng bên ngoài, chờ đợi.

Vy không biết nên làm gì lúc này, cô rất đỗi phân vân và rất đỗi sợhãi. Huy kéo tay Vy thì cô dằn lại:

_Khoan…

_Mình về thôi. Không nên ở đây nữa.

_Nhưng.

_Về thôi, nghe anh. Em không thay đổi được gì đâu, bởi thế đừng làm nó rối tung lên nữa.

……………..

Nửa tiếng sau, Vy đã ngồi trên xe khách khởi hành về thành phố. Huy đã chia buồn với bố của Muội Muội và chào tạm biệt gia đình Phong. Huy không nói gì về cuộc chia tay ấy, Huy bắt Vy đứng ngoài làng, tách biệt, rời bỏ…Vy không thuộc về nơi này…Vy hiểu…nhưng sao lại cay đắng như thế…nhưng sao lại khó chấp nhận như thế…

Trở về…

Vy kể cho bố nghe những gì đã xảy ra nhưng Vy không khóc nữa. Nước mắt lúc này không còn là liều thuốc sát trùng hữu hiệu, vết thương đã lan rộng, đã di căn, đã trở nên khó chữa lành hơn bao giờ hết.

Vùi đầu vào gối, Vy càng cố quên, nỗi nhớ càng dữ dội, Vy nhớ, dường như nhớ tất cả những gì đã xảy ra…từng hình ảnh dồn dập hiện lên làm đầu Vy đau. Vy mệt mỏi nghĩ đến ngày mai, mệt mỏi nghĩ đến tương lai. Và mệt mỏi vì những ngày tháng đã qua. Đã có quá nhiều chuyện xảy ra, đâu là bắt đầu, và đâu là kết thúc….?

Sao dường như tất cả đã kết thúc trước khi ta nhận ra nó đã bắt đầu.

Thật luẩn quẩn và mâu thuẫn…

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s