Ngày tháng quay về – 22

Huy đặt tay lên đôi vai đang run rẩy của Vy. Nhẹ nhàng thôi nhưng chạm vào góc khuất của tâm hồn. Vy tránh né sự quan tâm của Huy.

_Em không sao chứ?

_Em không sao.

Vy vẫn còn yêu Phong rất nhiều, rất nhiều, nhiều vô cùng. Thế mà Vy vẫn cố quên để trở lại với Huy. Vy tự ngụy biện bằng việc cô đáp trả lại tình cảm để thõa mãn Huy, trong khi thực tế, Vy đang tự dối lòng mình. Tình cảm Vy dành cho Huy khác với tình cảm cô dành cho Phong. Không nhiều hơn, không ít hơn nhưng mãi mãi không bao giờ giống nhau được. Vy không thể đem tình cảm của Phong đặt vào tình cảm của Huy, không thể coi Huy như là Phong, cũng không thể lừa dối Huy mãi thế được.

_Em nằm nghỉ chút đi, bà Năm về rồi, không ai quấy rầy em nữa đâu. Ngày mai mình sẽ về thành phố sớm em nhé!

Huy chẳng hỏi gì về những việc đã xảy ra. Nhưng Vy nghe có chút cay đắng trong giọng nói của Huy, có chút yêu thương và có chút đau đớn. Huy dặn bà Năm xem chừng Vy, rồi Huy rời khỏi nhà.

Giữa khuya thanh vắng, những chiếc đèn lồng đang tỏa ánh sáng yếu ớt của những cây nến sắp tàn. Huy suy nghĩ miên man về những gì đã nhìn thấy, đã nghe thấy. Dường như chỉ có mình Huy là không biết có chuyện gì xảy ra. Sao chẳng ai nói cho Huy biết Vy đã yêu Phong từ lúc nào rồi…Huy hoang mang, bối rối. Một năm qua anh đã có rất nhiều, nhưng lại mất Vy, mất Vy từ người anh mà Huy kính trọng nhất. Chính Phong đã giúp đỡ Huy có ngày hôm nay, cho Huy ở chung nhà khi Huy lên thành phố học, cổ vũ động viên Huy học tập, dạy dỗ Huy về cuộc sống, về mọi thứ. Giờ đây, đứng giữa những mâu thuẫn mà duyên số tạo nên, Huy thấy bế tắc.

“Bõm…”

Phong ném những viên đá xuống dòng sông tạo thành những vòng sóng dao động, lan tỏa, rồi lại trở nên êm dịu. Cuộc đời con người đôi khi cũng bị tác động của những “viên đá”, trở nên dao động, rồi sau đó, lại trở thành mặt nước im lìm đứng gió; những “viên đá” cứ thế chìm xuống đáy, trở thành quá khứ sâu thẳm; mặt nước im lìm là hiện tại…Rồi vẫn cứ thế, hiên ngang đón nhận những “viên đá” làm dao động.

Phong cũng đang bế tắc. Các vấn đề chồng chất lên nhau, như những “viên đá” chồng chất lên nhau. Không biết bắt đầu từ đâu mới có thể dọn sạch bãi đá chìm dưới đáy. Chỉ sợ lâu ngày các “viên đá” tự mài dũa sắc nhọn, đâm cứa vào lòng sông…

_Anh đã quen Vy từ lúc nào?

_Anh có cần phải trả lời không? Chính em cũng có câu trả lời mà.

_Anh thừa biết Vy là bạn gái của em…

Phong không đáp. Anh không cố ý add nhầm nick, càng không cố ý tiếp tục câu chuyện. Tất cả chỉ do vô tình, sự-vô-tình-có-sắp-đặt đó, bỗng dưng đưa hai người xa lạ đến với nhau.

_Em yêu Vy.

Những “viên đá” cứa vào lòng sông.

_Em sẽ không nhường cô ấy cho ai, kể cả anh đi chăng nữa.

Lòng sông lăng tăng những bọt sóng, rướm máu.

_Tại sao anh không phản bác? Anh trở nên đầu hàng số phận từ lúc nào thế? Anh yêu Vy mà như thế à?

Phong tính đáp trả điều gì đó, nhưng lại thôi.

_Vy rồi sẽ về Mỹ với em. Cả hai sẽ làm lại từ đầu. Nếu anh yêu Vy thì hãy giữ cô ấy lại…Em chỉ biết rằng, Vy không phải người theo đuổi những thứ không thể có được

Phong ném viên đá cuối cùng xuống sông và đứng dậy bỏ đi.

_Thế thì tốt thôi.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s