Ngày tháng quay về – 21

_Vy đâu? – Phong hỏi.

_Cô ấy mệt nên ở nhà.

_Ừ.

Huy quan sát ánh mắt lơ đễnh của Phong nhìn vào đám đông Huy vừa bước ra. Có chút hụt hẫng, có chút nhẹ nhõm, có một chút sự nuối tiếc. Đôi khi người ta không nói không phải do người ta không biết, không hiểu; mà do người ta đã biết đã hiểu, nên người ta không muốn khẳng định; biết được sự thật, dù sao cũng làm người ta không vui.

Phong cố không giữ hình bóng Vy trong tâm trí. Muội Muội đang đi phía trước anh, những đứa trẻ vây quanh Muội Muội, vẫy vẫy những chiếc lồng đèn tỏa màu sắc. Muội Muội sẽ là một người vợ tuyệt vời, một người mẹ tuyệt vời, nhưng không thể là một người yêu. Tình yêu khắc nghiệt đến thế, nếu nói yêu, Phong chỉ yêu một người, nhưng trong hôn nhân, Phong lại sống cùng người khác, như một người bạn cùng san sẻ gánh nặng của cuộc sống.

Phong giật mình đưa mắt tìm Khánh, hắn đã lẻn đi đâu mất.Day 190

…………………..

“Cạch”

Có tiếng mở cửa làm Vy giật mình. Nghĩ là Huy. Vy vội vàng quay vào trong lau nước mắt.

_Em khóc sao Vy? Phong bỏ rơi em phải không?

Không phải Huy. Một giọng nói đàn ông lạ lẫm lẩn chút men rượu. Vy quay người lại, bật dậy khỏi ghế. Khánh lúc này đã đứng sát bên người Vy.

_Anh…À, em đâu có khóc. Sao anh không dự hội? Anh làm gì ở đây vậy?

_Nhìn em anh đã biết có chuyện gì rồi. Nhưng thôi em đừng buồn, anh biết người con trai bên cạnh em hiện giờ cũng không thể nào làm em thỏa mãn được, đúng không? Lại đây với anh nào…

Những lời nói khiếm nhã trôi tuột vào màng nhĩ làm Vy sởn gai ốc, cô hoảng sợ lánh xa khỏi Khánh, không để những ngón tay của hắn chạm vào mình.

_Để em đi gọi anh Phong cho anh nhé.

_Anh không tìm Phong. Anh tìm em, Vy. Em tin hay không cũng được, nhưng anh yêu em, em mới là một nửa của anh. Thảo lúc đó đeo bám anh quá nên anh không nỡ dứt bỏ. Giờ cả hai chúng ta tự do rồi, chúng tay hãy đến với nhau nhé.

Vy trân trối nhìn Khánh. Hắn ta đang nửa tỉnh nửa say, nói nhăng nói cuội không kiểm soát, và chắc hẳn hắn cũng không kiểm soát nổi hành động của hắn. Bất ngờ, Khánh kéo Vy lại và ôm lấy Vy vào lòng. Mặc cho Vy giãy giụa nài nỉ.

_Anh Khánh, không, anh mất tỉnh táo rồi. Buông em ra.

_Anh yêu em, Vy – Khánh siết chặt vòng tay hơn. – Tình cảm có thể vung đắp sau mà em.

Khánh bế Vy lên, thả Vy xuống giường rồi hôn tới tấp vào mặt cô. Vy cố sức đẩy Khánh ra, nhưng vô ích, bàn tay thô ráp và cánh tay nổi đầy những lằn gân đã siết chặt đôi tay nhỏ bé của Vy lại. Vy gào thét:

_Không! Buông tôi ra, cứu tôi với. Anh Phong, cứu em…

Tiếng kêu cứu tan vào trong đêm tối, không âm vang, hòa trong tiếng khóc nức nở lặng lẽ. Khánh giữ chặt Vy như một con dã thú giữ chặt con mồi. Vy nghĩ đến hình ảnh của những người con gái bị Khánh chiếm đoạt, Vy ghê sợ nghĩ đến thân thể nhuốm bẩn của mình, Vy đau đớn nhớ đến ánh mắt lạnh lùng của Phong. Vy bắt đầu đuối sức. Thân thể mỏng manh của Vy chẳng thể kháng cự nổi sức mạnh của một người đàn ông. Xung quanh đây vắng vẻ, chẳng có ai đến cứu.

Chợt, một sức mạnh nào đó đã giải thoát Vy khỏi vòng tay ghê sợ của Khánh. Vy nghe tiếng người đổ “rầm”. Vy thấy anh đứng chắn trước Vy, Khánh đã ngã xuống đất.

_Mày dám. – Khánh gầm gừ – Mày có tin ngày mai tao sẽ san bằng nơi này không?

_Mày có tin tao sẽ giết mày ngay tại đây không? – Phong đáp trả. Bàn tay siết lại ra chiều đe dọa.

Khánh nhổ một ngụm máu trong miệng rồi quay lại nhìn Phong vẻ thách thức.

_Mà thôi, chẳng cần phải làm trò trống nhiều đến vậy. Chỉ cần tao ra thông báo với toàn thể dân làng một tiếng thì sẽ có phim hay để xem. Sẽ có người lên cơn đau tim mà chết ấy nhỉ.

Phong nắm lấy cổ áo Khánh đẩy mạnh vào tường, khuôn mặt hằn lên nỗi tức giận và thù hằn.

_Tao cảnh cáo mày….

_Công ty đã ký duyệt rồi. Trước sau gì nơi đây cũng sẽ trở thành khu lịch sinh thái. Cái làng này sẽ giải tán đi hết. Haha..thật thú vị phải không Phong? Tao chờ xem bố mày biết tin.

Phong trở nên mất bình tĩnh. Anh dùng tay siết chặt cổ của Khánh khiến khuôn mặt Khánh biến sắc. Vy sợ hãi chạy lại nắm tay Phong.

_Đừng mà anh, buông ra đi. Anh đừng làm vậy. Giết người là ở tù đó. Anh Phong, buông ra đi.

Phong dần nương nhẹ tay rồi buông hẳn hai bàn tay ra khỏi cổ Khánh để lại vết hằn đỏ trên cổ. Mắt Phong vẫn còn ánh lên nỗi tức giận khôn cùng. Khánh chỉnh sửa lại cổ áo, khinh khỉnh nhìn Phong.

_Thôi, tao thích để tự mày thông báo với bố. Tao thích nhìn mày sẽ bất lực khi nhìn thấy bố mày đau đớn. Tao xem mày sẽ làm được gì. Còn em, Vy, thật uổng công anh yêu em.

Vy không nhìn Khánh. Sau khi buông một câu thách thức, Khánh bỏ đi. Vy vẫn còn run người lên vì sợ hãi. Phong quay sang nắm tay Vy hỏi han.

_Em có sao không Vy?

Ánh mắt của Phong đã trở về như lúc trước, Vy có thể cảm nhận được sự âu yếm cùng sự quan tâm trong đôi mắt ấy. Vy òa khóc nức nở ôm lấy Phong.

_Tại sao anh lại bỏ em? Anh không yêu em sao?

_Vy à, anh…anh không thể làm khác được, anh không có sự lựa chọn.

_Anh có nghĩ đến em không? Anh có nghĩ…em sẽ đau đớn thế nào không? Anh không giải thích cho em lý do, lại bỏ đi như thế, anh ác lắm, ác lắm…co nguoi hen toi cuoi phuong troi

Phong ôm chặt Vy vào lòng, đau đớn nhìn người mình yêu khóc nấc. Anh không biết phải làm thế nào để gỡ mối dây này ra, không biết làm thế nào để có thể dỗ dành, để có thể bỏ hết mọi thứ và ở bên người anh yêu thương. Anh siết chặt lấy Vy, cảm nhận từng hơi ấm cô mang lại. Thân thể này, mái tóc này, mùi hương này…anh càng muốn quên lại càng không thể quên được. Không thể quên được, nhưng không ở bên nhau được.

_Anh không biết phải giải thích thế nào. Anh thật sự có lỗi với em. Nhưng anh còn nhiều thứ phải lo. Và anh không thể bỏ mặc gia đình được. Anh nợ họ quá nhiều. ..Vy à, em hãy hiểu cho anh.

Vy nới lỏng vòng tay ôm anh, nhìn anh với khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt. Vy nhớ lại lời bố nói: “Chữ hiếu đối với người trẻ lớn hơn chữ tình nhiều lắm.” Vy đẩy anh ra xa rồi quay đi nơi khác.

_Em hiểu rồi. Anh đi đi.

Phong thở dài, đầu óc quay cuồng, đau như búa bổ. Anh biết, anh không còn một cơ hội nào nữa. Chính anh đã đẩy tình cảm cả hai ra xa, và Vy lại tiếp tục đẩy anh ra xa. Xa cả về khoảng cách, và cả tâm hồn.

Phong rời khỏi nhà. Huy và Muội Muội đã đứng trước cửa từ lúc nào, cả hai ngỡ ngàng nhìn anh rất lâu. Phong mệt mỏi không muốn giải thích thêm gì nên cứ thế mà đi tiếp. Muội Muội đi theo sau anh. Hội làng đã tàn, đêm đã về khuya, dân làng tản mác về nhà. Đâu đó có tiếng hát nghêu ngao của mấy ông say rượu, tiếng con nít khóc, tiếng ru à ơi…Những chùm lồng đèn hấp háy ánh sáng trong gió. Muội Muội đi nhanh đứng chắn trước mặt anh.

_Em có chuyện muốn hỏi.

_Ừ.

_Anh và Vy yêu nhau phải không?

_Ừ. Đã từng.

_Anh còn yêu Vy nhiều lắm phải không?

Anh nhìn Muội Muội hồi lâu, rồi lảng tránh ánh mắt ấy, anh thở dài.

_Hãy cho anh thời gian. Hiện giờ anh không thể quên Vy được. Nhưng anh lại không thể ở bên cô ấy, anh phải ở bên em. Anh biết mình chẳng ra gì khi làm thế với em. Anh…

Muội Muội vụt bỏ chạy. Trước đó, đôi mắt đã ngấn nước. Phong nhìn theo hình bóng Muội Muội lẩn vào trong bóng tối mà không dám đuổi theo. Cả hai đều cần một khoảng lặng cho những gì đã xảy ra. Anh ngồi xuống bên bờ đê ngắm từng chùm lục bình trôi trong màn đêm tĩnh mịch…

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s