Ngày tháng quay về – 20

_Ông ơi, ông ơi….Có một cậu trẻ lắm đòi vào gặp trưởng thôn. – Bà Năm gọi.

_Ai vậy? Đang trưa mà, bảo về đi.

_Không được, cậu ấy nhất quyết đòi gặp trưởng thôn.

_Hừ! Phong à. Ra xem xem ai thế.

Phong lại lầm lì đi ra ngoài cổng, không ngoái lại nhìn mọi người, tất nhiên, không hề nhìn Vy. Sau một thời gian khá dài đủ để bữa trưa trôi qua, Phong quay lại với người khách và thật ngạc nhiên khi Vy quen người đó.

_Ủa? Vy! Sao em ở đây. À à…. – Khánh đắc ý nhìn Vy.

Bị cái liếc mắt của Phong, Khánh khựng lại. Anh đưa mắt nhìn bố Phong và cúi đầu chào lễ phép, làm ra vẻ ngoan ngoãn và phục tùng.

_Đây là bạn con, bố àh. –Phong giới thiệu.

_Bạn con? Sao lại muốn gặp trưởng thôn?

_À, vì Khánh muốn viết một bài về làng mình, Khánh là nhà báo.

_A, thế cơ à, tốt tốt, lại đây bác kể cho. Để bác giới thiệu trước nhé. Đây là hai con gái bác, Huy, bác coi như con trai và bạn nó, Vy chắc con cũng đã biết. Còn đây là Muội Muội, vợ sắp cưới của Phong.

Khánh liếc qua Vy nhưng Vy không đáp trả lại. Vy chẳng thích Khánh nên không muốn có mối liên hệ gì với Khánh, cũng chẳng cần giải thích gì thêm, chỉ nghe là đã hiểu.

Khánh được bố Phong đón tiếp niềm nỡ.

Muội Muội để mắt đến Phong.

Huy tham gia vào buổi trò chuyện nhưng vẫn hay bắt chuyện với Vy.

Những đôi mắt kiếm tìm nhau trong không gian vô tận. Những đôi mắt chất chứa yêu thương, những đôi mắt lạnh lùng xa lánh….

Lễ hội của làng diễn ra vào sập tối, khi không còn đủ ánh sáng để trông thấy mọi vật. Lúc ấy, từng chiếc lồng đèn tự làm được thắp lên, treo khắp làng, trên từng ngọn cây, đến từng căn nhà, băng qua mọi ngóc ngách trên tay người. Làng bỗng dưng sáng lạ, sáng rõ như ban ngày. Những chiếc lồng đèn là những lời cầu chúc thịnh vượng, sẽ được tiếp tục treo cho đến tận tuần sau. Mọi người trong làng tập trung trong nhà lớn để đàn, ca, hát , múa. Giữa đêm, trưởng thôn sẽ thắp chiếc lồng đèn lớn nhất để thả bay trên trời.

Hội thật vui, nhưng Vy lại cảm thấy không khỏe, chính xác là Vy thấy không vui. Thế nên, Vy ở lại nhà Huy. Vy sợ, sẽ gặp Phong ở chốn đông đúc ấy, Vy sợ sẽ lại bắt gặp ánh mắt vô tình của Phong, Vy sợ mình sẽ bật khóc.

_Anh ở nhà với em nhé! – Huy lo lắng.

_Thôi anh đi chơi đi, lần này về không dự hội thì biết khi nào mới dự được?

_Nhưng còn em…

_Em không sao. Chắc còn khó chịu vì sáng đi xe thôi. Đi đi mà, Em không sao.

Đẩy được Huy ra khỏi nhà, Vy thở phào nhẹ nhõm. Huy còn ở đây thì Vy còn phải đóng kịch, mang một cái mặt không phải của mình. Vy mệt mỏi gục đầu xuống bàn. Nghĩ đến Phong, nghĩ đến Muội Muội, nghĩ đến đám cưới của họ. Nước mắt rơi trong thầm lặng, nhẹ nhàng đến nỗi Vy chẳng hề hay biết, cũng có thể nặng nề đến nỗi, nước mắt chảy ra Vy cũng không cảm nhận được. Vy thiếp đi mất trong sự lạnh lẽo ấy…thầm mong đêm qua mau. Ngày mai, Vy sẽ cùng Huy trở về thành phố. Sớm rời xa nơi này. Rời xa khỏi quá khứ chỉ toàn day dứt và khổ đau giữa người và người.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s