Tôi không thấy tuổi thơ tôi

Là một đứa con của thành phố Sài Gòn, tôi nghiễm nhiên không có kỷ niệm với sông, suối, ao, hồ, ruộng lúa, tiếng ve kêu… hay bất cứ thứ gì xuất hiện trong phim Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh. Tuổi thơ của tôi, không có tất cả những hình ảnh mà mọi người đang trầm trồ khen ngợi. Nhưng tôi hiểu rằng nó đẹp, ừ đẹp, mà cái đẹp của tôi, nó chỉ là cái tưởng tượng, chứ nó không thật.

Tương tự như vậy, cái đẹp của đạo diễn Victor Vũ cố gắng gầy dựng trong phim là một cái đẹp không thật.

Phim Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh chuyển thể từ truyện dài của chú Nguyễn Nhật Ánh. Truyện của chú tôi đọc cũng nhiều. Ngay từ khi sách mới ra, tôi đã đón đọc. Nhưng tôi phải thú nhận, so với Kính Vạn Hoa, Xứ Lang Biang, và các tập truyện ngắn tuổi mới lớn thì TTHVTCX lại không để lại nhiều ấn tượng cho tôi. Một phần, cũng là do tuổi thơ tôi không có hầu hết những trò chơi dân gian, cũng không có nhiều khung cảnh để tưởng tượng, cũng chẳng biết sự heo hắt khi mùa đói khổ về. Chỉ có thứ duy nhất tôi hiểu, đó là cảm giác ghen tỵ với tình anh em ruột thịt của mình. Gia đình chính là thứ cốt yếu mà đạo diễn Victor Vũ muốn chia sẻ ở phim này.

Bởi thế, ngoài cái tình cảm mà anh truyền tải cho diễn viên bộc lộ một cách xuất xắc ra thì trong bộ phim này anh hơi quá đà trong việc phô diễn kỹ thuật, trong việc thể hiện cái tôi trong ngôn ngữ điện ảnh, mà đôi lúc nó làm mất đi cái chất giản đơn trong cốt truyện. Mọi thứ trong phim lúc nào cũng long lanh lóng lánh, đến cái nghèo, cũng nghèo quá đẹp. Nếu nhắc lại một phim về vùng quê nghèo thì có Đất Phương Nam, dù cho so sánh có hơi khập khiễng vì Đất Phương Nam là phim truyền hình, nó sẽ mang sắc thái khác. Nhưng, ở đây, cái nghèo của ĐPN là sự chân thật, mộc mạc, dơ dơ, khổ khổ. Còn cái nghèo, cái khổ của TTHVTCX là một hoài niệm đẹp. Mà nó đẹp đến nỗi, một lần nữa, tôi cảm thấy nó chỉ trong tưởng tượng.DSCF7088

Tôi không muốn giành nhiều lời khen cho anh, là vì báo chí Việt Nam đã mừng như bắt được vàng và tung anh lên trời rồi. Tôi không khen nữa. Dẫu sao, chỉ xem qua một cái trailer thôi, dù xem hay không xem phim, ai nấy đều đã công nhận, điện ảnh Việt Nam đã có thứ ánh sáng huyền ảo le lói. Sự công nhận đó, lại là một điều đáng vui mừng cho nhà sản xuất phim, khi khán giả ở Việt Nam, không phải ai cũng thiếu chọn lọc.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s