Ngày tháng quay về – 19

Chiếc xe khách đỗ phịch tại trạm. Đã đến nơi. Huy gọi khẽ Vy. Giữa mơ và tỉnh, Vy vẫn kịp nhận ra mình đang ở bên Huy và quên đi hình ảnh Phong đôi lúc ẩn hiện. Huy dắt Vy băng qua cánh đồng lúa xanh mướt bạt ngàn để đến với ngôi làng nhỏ mà rất êm đềm. Tấm biển tên làng đã mờ nhạt chữ. Từng ngôi nhà tranh vách lá đều tỏa ra một làn không khí ấm cúng. Vài đứa trẻ cởi trần chạy trên nền đất đỏ, vài người phụ nữ nhóm bếp phía sau hiên, khói tỏa nghi ngút. Một buổi sáng làng quê thanh bình.

Huy đi đến một ngôi nhà nhỏ ba gian, nằm giữa hai khoảng sân nhỏ.

_Cậu Huy, cậu về rồi hả? – Một giọng lanh lảnh reo lên.

_Bà Năm.

Bà Năm là một người phụ nữ tròn người, phúc hậu. Huy ôm chầm lấy bà, hai bà cháu tíu tít cười.

_Trời ơi, cậu về ông bà mừng lắm đấy.

_Con biết rồi. Mà…con nhớ bà Năm lắm nha.

_Cha mày! Bố mẹ ở đó mà mày nhớ tao.

_Hìhì.! – Huy cười.

_Ua? Ai đây?

_À, đây là bạn con. Vy à, đây là bà Năm.

_Chào bà. Con nghe Huy kể về bà nhiều lắm.

_Mèn đét ơi, thằng Huy dẫn bạn gái về mà sao không báo cho bà biết. Vào đây con, vào ngồi nghỉ đi. Rồi bà dặn Huy nè, trưa con qua nhà lớn ăn cơm. Bà Lan có việc lên thành phố rồi nên bà qua nhà trông nhà cửa giùm. À, con vào thắp nén nhang cho bố mẹ đi.

_Dạ, con biết rồi.

Bà Năm đi mất. Chỉ còn Vy và Huy. Huy dắt Vy ra sau nhà, nơi có hai nấm mộ phủ đầy cỏ xanh. Huy đốt bốn nén nhang, chia cho Vy hai nén, rồi ân cần trò chuyện cùng hai nấm mộ.

_Bố, mẹ, con về rồi đây. Bố mẹ khỏe không? Lâu quá con không gặp bố mẹ, con nhớ bố mẹ lắm…

Rồi Huy chắp tay, thành kính lạy bố mẹ. Bố mẹ Huy mất khi Huy còn bé. Mọi người tránh không nói lý do cho Huy biết, có lẽ vì tránh làm tổn thương một cậu bé. Đến khi lớn lên, Huy cũng không cố tìm hiểu lý do vì: “Bố mẹ anh vẫn còn đây, thân xác họ bên dưới lớp đất, nhưng họ mãi bên anh, anh không nghĩ mình cần lý do để làm gì. Lý do đó anh có chấp nhận được không, hay lý do đó có làm anh hối tiếc gì không…Anh không nên biết thì hơn…”

_Anh dẫn em đi tham quan làng xóm nhé.

Huy dẫn Vy đi nhiều nơi, bờ sông Huy hay ra lội nước, bãi cỏ Huy chơi bắn bi; khu vườn nhà đầy hoa của hàng xóm. Huy vừa đi vừa kể nhiều kỷ niệm về quê hương. Những kỷ niệm như vỡ òa ra trong phút chốc với những niềm vui thơ trẻ, với những suy nghĩ ngây ngô. Gió mơn trớn trên mái tóc Vy, hòa vào Vy những cảm xúc trong trẻo của buổi ban sơ, của những ngày nắng gió trong cuộc sống, của những ngày không có anh trong đời nữa…tumblr_nduqatIVat1qzdiqvo2_1280

……………………

Giữa trưa.

_Huy!

_A! Muội Muội.

Vy chưa kịp nhận ra cô gái gọi tên Huy là ai, thì đã kịp nhận ra người con trai đi sau cô gái ấy là ai…

Vy nhìn anh, thời gian lặng lẽ trôi qua, nhưng cơ thể Vy như đóng băng không hoạt động. Vẫn là anh đấy thôi, không thể khác được, không thể lầm lẫn được. Nhưng sao lại có gì đó rất khác, ánh mắt khác, hơi thở khác và tình cảm cũng khác. Anh không nhận ra Vy hay cố tình không nhận ra…anh né tránh ánh mắt Vy hay thật sự không muốn nhìn…

_Vy! – Huy kéo tay Vy lại. – Để anh giới thiệu cho em. Đây là Phong, còn đây là Muội Muội, là hai anh chị anh yêu quý nhất.

_Chào em. Huy nha, có cô bạn gái thật dễ thương. – Muội Muội tươi cười.

Phong thinh lặng gật đầu. Vy chẳng biết làm sao có thể đối mặt với nỗi đau anh mang lại. Muội Muội bắt gặp ánh mắt của Vy nhìn Phong, và vẻ lảng tránh thấy rõ của Phong. Bằng linh cảm của phụ nữ, chị có thể mường tượng được có điều gì đó lẩn khuất giữa hai người, giữa nam và nữ, giữa hai thái cực của cuộc sống.

_Thôi, cũng trưa rồi, mình về nhà lớn ăn cơm đi. Đi thôi anh. Đi thôi hai đứa. –Muội Muội giục.

Huy ghé tai Vy nói khẽ.

_Ngày anh gần đi, anh tạo nick chat mới giống của em, nhớkhông? Chẳng biết thế nào mà Phong bảo add nhầm nick cô bé nào đó, may mà Phong không để ý tới.

Vy bật cười. Hay duyên số cũng do người định…

……………………………………..

Ngôi nhà của Phong to gấp mấy lần nhà Huy, phải nói là, nếu xây lại thì có thể thành một biệt thự với sân vườn rộng lớn. Nhưng không hiểu sao, nơi đây còn hoang sơ đến nỗi như chưa được khai phá, chẳng có vết tích nào chứng tỏ công nghệ mới ghé vào đây.

Gian nhà giữa là nơi sinh hoạt và dùng cơm. Huy được bố Phong ôm vào lòng yêu thương, có vẻ cũng lâu rồi Huy không về. Ông nhìn sang Vy, mỉm cười đầy ngụ ý.

_Cô bạn gái được đó con trai.

Vy cúi đầu chào, chẳng biết là với danh nghĩa gì, Vy không hề mong muốn có cảm giác xa lạ khi gặp bố Phong, Vy mong mọi chuyện sẽ khác…

_Con nghe nói bác vừa bệnh dậy. – Huy hỏi.

_Ôi! Bệnh xoàng của người già đó mà. Chỉ tại bác gái và mấy đứa này cứ lo cả lên.

_Bác đừng nói vậy. Bác khỏe là mừng rồi.

_Ừ mừng. Nhờ vậy mà giữ được thằng Phong ở đây nè. À mà, con ở đây bao lâu. Tối nay có hội lồng đèn và ba ngày nữa là đám cưới của thằng Phong và Muội Muội, con phải đi dự nhé.

“Xoảng…”

Vy đánh vỡ cái chén đang cầm trong tay, mảnh vỡ trắng nổi bật trên nền nhà cam nhạt, nhìn đau thương như từng mảnh ký ức bị cắt vụng. Vy hoảng hốt và bàng hoàng.

_Chết, anh lỡ tay đụng trúng em à? Anh xin lỗi nhé. Bà năm ơi, lấy giùm con cái chén khác. – Huy nói đỡ cho Vy.

Vy biết ơn Huy vô cùng. Dù trong lòng đang ngổn ngang những câu hỏi và những câu trả lời, nhưng lại khó khăn đến nỗi không biết sắp xếp chúng làm sao cho hợp lý. Vy thật sự muốn chạy khỏi cái vùng ngột ngạt này, nhưng đôi chân cứ đông cứng lại, chôn chặt xuống đất nhưng ngàn khối bêtông đang đè nặng. Vy gằng từng tiếng khóc, cố không để nó thoát ra được.

_Con không dự đám cưới được bác à. – Huy nói – Bốn ngày nữa con về Mĩ mất rồi.

_Cái thằng. Tao con mày như con cháu trong nhà mà mày làm vậy hả?

_Nhưng tối nay con sẽ dự hội mà. – Huy cười trừ.

_Sao mà được. Phong, mày coi thằng Huy kìa.

_Không sao đâu. Huy bận việc thì thôi.

Phong bỏ đũa và đi vào bên trong nhà, từ nãy đến giờ, anh lầm lầm lì lì, chỉ muốn lẩn trốn tình huống trước mặt, anh sợ nhìn thấy mặt Vy, anh sợ mình sẽ ôm chầm lấy Vy mà không kiềm chế được.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s