Ngày tháng quay về – 18

_Anh Phong, dậy đi anh, tới nơi rồi.

Phong vẫn tưởng Vy đang lay anh dậy, nhưng thì ra là Muội Muội. Phong ngồi dậy phải nheo mắt nhìn vì chói. Khi anh nhìn ra kính xe thì bắt gặp lại hình ảnh của ngày anh rời xa thành phố. Anh rùng mình nhận ra anh đang quay về, quay về bến xe anh không nhìn lại để ra đi, bước xuống xe và băng qua hai cánh đồng rộng mênh mông là nước, Phong nhìn thấy tấm biển làng mình. Ngôi làng Phong lớn lên, ngôi làng gắn liền với tuổi thơ Phong, ngôi làng nhuộm màu xanh của tán tre, của cỏ dại; nhuộm màu đỏ của gạch nung, màu vàng của đất, nhuộm những giọt mồ hôi của dân cày…Nơi đây chan chứa kỷ niệm với anh, một cảm giác kỳ lạ khó miêu tả cứ vây lấy anh. Chín năm trời anh chưa một lần về đây, thế mà tại sao quê hương vẫn thế, vẫn quen thuộc như vừa xa cách ngày hôm qua…Ngôi nhà nơi Phong ở vẫn còn nguyên đó, như những ký ức chưa bao giờ mất đi, Phong bước vào cổng và vẫn nhớ một cách chính xác từng ngóc ngách của nơi này, anh ngó quanh quất, cảm động bồi hồi.tumblr_nk6ebdAGH81u1ikpuo1_540

Anh vội vã đi đến phòng của bố, bố nằm im lìm trên chiếc giường nhỏ cũ kỹ, chăn đắp đến tận cổ. Thì ra chỉ có con người bị thời gian làm thay đổi, bố nay còn già hơn nữa, già hơn hết thảy những ký ức anh nhớ trong quá khứ, bố ốm đi nhiều, đầu bạc trắng cả…giờ Phong mới biết anh thương bố vô cùng, thế mà chín năm qua anh chưa một lần ghé lại nơi đây, chưa một lần ghé thăm bố anh dù anh đã đi hết ngang dọc đất nước. Mẹ Phong ngồi bên thành giường, vừa trông thấy anh từ xa, bà đã chạy lại hỏi thăm vồn vã:

_Phong, con về rồi hả? May phước con ạ, bố ốm mất rồi.
_Mẹ đưa bố lên bệnh viện chưa?
_Bố con nhất quyết không chịu lên. Đến mẹ nói mà còn không nghe. Hai chị con phải tất tả mời bác sĩ xuống mà bố con cũng có cho khám đâu. Ông cứ nằm đấy mấy ngày nay rồi, lần nào ngủ cũng mớ gọi tên con Phong à, bố nhớ con lắm…

Nỗi đau xót trào dâng trong lòng nhưng không thể cất thành tiếng. Anh liền đến bên giường bố, ngồi đấy, nắm lấy tay bố rồi khẽ gọi:

_Bố ơi, con Phong đây, con về rồi đây.
_Phong hả con? – Bố anh thều thào yếu ớt.
_Sao bố không lên bệnh viện?
_Thôi cứ để bố chết đi, sống làm gì khi con cái chẳng để tâm tới.
_Bố, con xin lỗi đã không về thăm bố. Giờ con về rồi đây, bố đừng giận nữa.

Bố anh gượng ngồi dậy nhưng rất khó khăn. Cả mẹ và Muội Muội phải lại đỡ bố dậy.

_Mày về rồi mày cũng đi thôi. Mày đâu có thương cái thân già này. Mày sống ở trển sung sướng nhà cao cửa rộng, đâu có nhớ đến cái làng quê mùa này.
_Bố à…
_Thôi cứ để bố chết đi cho mày vừa lòng, mày muốn làm gì thì làm, không ai cấm cản mày nữa.
_Bố đừng giận, con xin bố, bố đi khám bệnh đi. – Phong nài nỉ.
_Giờ con ở đây đi, Phong à. Coi như bố xin con, ở đây với bố mẹ, với hai chị, , với cái làng này. Dòng họ mình bao đời sống chết ở đây. Giờ bố chỉ có một đứa con trai là con, không lẽ con ở trển để dòng họ này tuyệt tử tuyệt tôn sao? Bố xin con, còn Muội Muội nữa, nó đã chờ con bao năm nay. Con nghe lời bố đi, ở đây đi, cưới con Muội Muội rồi xin cho bố mụn cháu để ẵm bồng trước khi nhắm mắt. Bố muốn con thành gia lập thất, Phong à. Không lẽ ước nguyện cuối đời của ông lão này cũng không được thực hiện sao?
_Bố à, con…
_Coi như bố xin con đi Phong, hứa với bố đi Phong.

Bố nắm chặt lấy tay Phong, bàn tay bố run rẩy, ánh mắt bố cầu khẩn. Bố anh ho vài tiếng rồi thở dồn dập như muốn ngất, mẹ anh chạy đến bên:

_Ông ơi, tui cũng xin ông hãy vào viện đi, ông làm vậy tui khổ lắm, ông ơi.
_Thằng Phong không hứa, tôi không đi, không đi đâu hết.

Bố thều thào, rồi ho sặc sụa. Phong hoảng hốt:

_Bố! Con hứa! Giờ bố lên bệnh viện đi, con xin bố.

……………………..

Phong theo bố vào bệnh viện, sau một hồi lâu đợi trước phòng cấp cứu, bác sĩ thông báo bố đã đỡ hơn. Phong nghe lời mẹ đón chuyến xe lên thành phố để sắp xếp mọi việc rồi chuyển về đây sống.

_Bố yếu rồi con à. Nếu con đi nữa, ổng phật ý thì mẹ sợ. ..ngay thời gian này con lên đấy làm mọi việc cần thiết đi.

Ngồi trên xe Phong suy nghĩ miên mang, sự nghiệp và thành quả hiện có anh không màng tới. nhưng còn Vy thì sao đây? Hay là đưa Vy đến để giới thiệu cho bố? Không được, Vy còn trẻ, còn cả một tương lai trước mặt, làm sao có thể từ bỏ mọi thứ để làm vợ Phong và sống ở quê như thế này chứ? Hay là…anh vẫn cứ quen Vy, đôi khi anh trở lên thành phố, rồi lại trở về quê, giữa hai bên xa cách như vậy, chắc chẳng ai nhận ra. Cũng không được! Anh không phải một người như vậy, anh không thể lừa dối cả hai người phụ nữ được.
Anh bế tắc trước những suy nghĩ của mình. Phải làm sao đây Phong, làm sao đây?

……………………..

Sau khi bàn giao lại công việc cho cấp dưới và xin từ chức với cấp trên cùng những lời bàn ra tán vào của đồng nghiệp. Phong mệt mỏi quay trở về nhà, với lấy chiếc điện thoại trên bàn và đọc mẩu tin nhắn của Vy, Phong ngả người xuống ghế sofa, lòng thắt lại. Liệu tình yêu Phong dành cho Vy có thể vượt qua được rào cản này không? Anh đau đớn nhận ra anh không thể ở bên Vy được nữa. Vì anh cũng được, vì Vy cũng được…Anh viết cho Vy vài dòng mà tay run lên. Có lẽ, đây là giới hạn của anh rồi. Lần đầu tiên, nỗi đau mất mát trong anh nhói đau lên mạnh mẽ. Anh nghĩ chỉ cần cả hai không gặp nhau nữa thì dần sẽ quên được nhau. Dù cho ban đầu sẽ cảm thấy đau đớn. Phong vào thu dọn mọi thứ cần thiết, để lại mọi thứ cần thiết. Căn hộ này, anh đã mua trọn của công ty để Vy có thể lui tới nếu muốn. Phong đóng sầm cửa lại. Cố quên đi một quá khứ khác để trở về nơi lớn lên của mình.

Chúng ta có bao nhiêu quá khứ, và chúng ta phải quên đi bao nhiêu quá khứ để có thể sống trọn vẹn cho hiện tại và nuôi hy vọng vào tương lai?

“Đâu đó trong khoảng trống của cuộc sống,

Ta chợt nhớ đến nhau,

Chỉ nhớ đến chứ không còn tìm đến

Một tình yêu ta đã mất từ lâu…”

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s