Lại nói về chuyện im lặng

Lại nói về chuyện im lặng

Trên thế giới có thể chia ra thành hai kiểu người, kiểu người thích nói (dạng hướng ngoại), và người ít nói (dạng hướng nội). Người hướng ngoại đa phần thế giới nội tâm và vẻ ngoài của họ tương đồng. Ngược lại, thế giới nội tâm của người hướng nội có phần phức tạp. Trong một số trường hợp khác của thế giới, ta có những người trông có vẻ hướng ngoại, nhưng thật sư họ là dạng hướng nội; tức là việc họ phải nói ra một điều gì đó, là một sự cố gắng, chứ không phải là bản chất của họ.

Người hướng ngoại, trong một khoảnh khắc nào đó, rất thu hút, nhất là khi họ trình diễn trước đám đông, nói lên quan điểm, và được tung hô. Trong khi đó, người hướng nội, lại mang một sức mạnh ngầm, bởi sự im lặng.

Không phải tự dưng mà tôi chọn sự im lặng để đối đầu với thế giới. Dù trong đầu tôi đôi lúc phát điên lên, muốn nổ tung vì những suy nghĩ, những quan điểm, và lý lẽ của riêng mình. Nhưng tôi vẫn im lặng, tìm cách lắng nghe thế giới. Bởi vì với tôi, con người luôn có lý do. Còn tôi là một người không quan tâm đến lý do.

Đặt trong một tình huống giao tiếp nào đó, tôi luôn chân thành lắng nghe tâm sự, nhưng không quan tâm đến việc tại sao mọi chuyện nó lại như vậy. Nói một cách khác, tôi khá lạnh lùng với cảm xúc của người khác khi họ đối diện với một vấn đề nào đó. Nếu đó là công việc, hãy cho tôi thấy bạn cố gắng; nếu đó là chuyện tình cảm; hãy cho tôi thấy hành động dũng cảm của bạn.

Tôi không cần biết bạn mệt cỡ nào, cũng không cần biết bạn đã trải qua chuyện gì, cũng không quan tâm bạn có được ai o bế hay không? Những chuyện đó, nhìn bằng mắt, tôi thấy. Người im lặng thường quan sát đến người khác trước khi họ nhận ra điều đó. Hoặc nếu không thấy, thì như đã nói ở trên, tôi không quan tâm, tôi chỉ nhìn kết quả công việc bạn có cố gắng hoàn thành hay không.

Trong công việc, tôi không quan tâm đến con người hay cá tính của bạn, tôi im lặng là vì tôi tôn trọng phần cá nhân riêng tư, bởi trong công việc, tôi không cần phải hiểu bạn quá nhiều, chả để làm gì, bạn làm tốt việc là được. Tôi không đánh giá bạn qua những gì bạn nói, tôi không xét nét những gì bạn làm; chỉ cần công việc trôi chảy, you are the best.

Tôi im lặng, không có nghĩa là tôi “chảnh chó”. Nếu tôi không nói một điều gì đó, có thể với tôi, nó không quan trọng để nói. Nhưng bạn thấy nó quan trọng và thuộc về phạm trù công việc, bạn có thể hỏi. Tôi sẽ vui lòng trả lời và nhận sai sót khi công việc gặp trục trặc.

Và thật sự mà nói, người im lặng đã không muốn nói tới thì đừng châm ngòi. Bởi một câu họ nói ra, vốn sẽ rất đanh đá bởi sự suy nghĩ kỹ càng về mặt câu từ. Bình thường có thể tôi lịch sự, nói chuyện nhẹ nhàng, và giải thích cho bạn hiểu, nhưng trong một vài tình huống ưu tiên, tôi sẽ để sự khinh bỉ lên mặt.

Viết hơn 500 chữ đã thấy cái sự lịch sự, khách sáo trong ngôn từ dần bỏ rơi tôi. Chẹp, có người nói tôi có vấn đề về mặt giao tiếp. Nên thôi bỏ kiểu vòng vo khó hiểu giùm con cái, bài này là bài cuối của sự vòng vo nghen.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s