Ngày tháng quay về – 16

Vy ra đón bố ở trước cổng và phụ bố dắt xe vào. Bố Vy lững thững đi vào trong rồi ngồi xuống hiên nơi ông thường nhâm nhi trà.

_Bố mua điện thoại gì cho con vậy? Sao nhìn nó mắc quá vậy?

_Ờ, mua để con xài cho thoải mái. Mua mấy cái dỏm mắc công nó bị trục trặc.

_Bố bù tiền mua cho con hả? Con yêu bố ghê.

Vy ôm chầm lấy cổ bố reo lên vui sướng.

_Mẹ đâu con? – Bố Vy hỏi.

_Mẹ đi họp tổ dân phố rồi. Còn nhóc em đi học thêm rồi.

_Hờ…

_Sao bố thở dài vậy? Hết tiền hả?

Vy tươi cười nhìn bố. Bố xoa đầu Vy cười gượng gạo:

_Xem ra hết buồn rồi ha.

_Có điện thoại xịn hết buồn rồi. Mà bố sao vậy? Nói con nghe đi. Đi đi.

Vy lay lay bố, rồi đấm đấm vào lưng, rồi giựt giựt vài sợi tóc, cứ như một đứa con nít đang mè nheo.

_Thôi thôi, đau. – Bố làm mặt nghiêm nghị khiến Vy sợ hãi rụt người lại. – Hôm nay bố mới gặp lại một người. Mối tình đầu của bố.

Vy tròn mắt lắng nghe.

_Trước khi gặp mẹ con, bố đã gặp cô ấy, cả hai đã yêu nhau rất sâu đậm nhưng không được gia đình chấp nhận.

_Sao lại không chấp nhận?

_Lúc đó cả hai chưa có việc làm ổn định, gia đình không môn đăng hậu đối, lại không hợp tuổi và những thứ lằng nhằng khác. Thế là gia đình không cho phép.

_Bố có thể đấu tranh mà. Bố từng nói tình yêu chỉ là chuyện của hai người. Sao lại để gia đình ngăn cản như thế.

_Ừ, tình yêu chỉ là chuyện của hai người. Nhưng con biết không, chữ hiếu đối với người trẻ lớn hơn chữ tình nhiều lắm. Lúc ấy bố hoang mang, bố chưa làm được gì báo hiếu cho ông bà nên bố không có can đảm để đấu tranh.tumblr_npbmo5BuUC1teouaeo1_540

Vy im lặng nhìn bố, rồi quay xuống rót cho bố một tách trà.

_Sau đó khoảng nửa năm, lúc ấy bố đã có việc làm. Bố lại hối hận vì đã đánh mất một người con gái bố yêu. Yêu mà không có can đảm đấu tranh cũng giống như yêu mà không dám ngỏ lời vậy. Đến cuối cùng chỉ có mình hối hận mà thôi.

Bố uống tách trà Vy vừa rót rồi trầm ngâm như hồi tưởng lại quá khứ đã qua.

_Nhưng con yên tâm, giờ bố đã có hạnh phúc của riêng mình và cô ấy cũng vậy. Chỉ là chút luyến tiếc thôi. Giá như lúc ấy bố có can đảm giành lại tình yêu của mình con nhỉ?

Vy nằm dài trên bàn nghe bố nói. Giá như có đủ can đảm để giành lấy tình yêu. Thế thì tại sao lại không can đảm? Là vì yêu chưa đủ hay vì không tin tưởng vào người mình yêu? Không tin tưởng người ấy sẽ cùng mình có một cuộc sống hạnh phúc, không tin tưởng một tương lai cả hai cùng gầy dựng. Tình yêu, rốt cuộc cũng chỉ có thế hay sao?

Có tiếng mở cửa, là mẹ về, nhóc em cũng về.

_Chà, hai bố con tâm sự gì thế?

_À, con bé sợ ống chề.

_Xí, con đâu thèm.

Nhóc em nghêu ngao hát.

_Chị tôi chưa có chồng…còn tôi sắp lấy vợ…

Bố tôi đuổi theo nhóc em.

_Ai mà thèm lấy con hả? Hả?

Nhóc em bậc cười khanh khách vang cả khu nhà. Bố cười, mẹ cười và Vy cũng cười. Rồi Vy sẽ có một hạnh phúc như thế này thôi. Dù Vy đã đánh mất một tình yêu cũng đâu có nghĩa Vy sẽ không có hạnh phúc…

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s