Ngày tháng quay về – 15

Ông Tuấn lái chiếc xe Honda từ thập niên tám mươi của mình đi ngang dọc thành phố sau khi đã tìm mua cho cô con gái chiếc điện thoại xịn. Thật tình không biết có phải ông cưng cô con gái quá hay không nữa. Con gái chỉ đưa cho ông một số tiền nhuận bút nhỏ để mua một chiếc điện thoại để nghe gọi, thế là ông bù vào thêm một khoảng khá nhiều để mua cho con một chiếc điện thoại đời mới, màn hình cảm ứng, âm thanh tuyệt hảo gì đó mà tivi hay quảng cáo. Kiểu này về phải bắt nó đấm lưng và nhổ tóc bạc trừ thôi.

Nhưng nói gì thì nói, bù lại ông cũng thảnh thơi đi dạo đó đây với chiếc xe của mình. Vì hiện tại ngoài công việc và hội họp bạn bè, ông chẳng có lý do gì đi ra khỏi nhà. Mọi thứ tân tiến bên ngoài chỉ khiến ông nhức đầu thêm. Đôi khi ông thèm trở về ngày xưa, về những thứ hoang sơ cũ kỹ mà lại ấm lòng. Giống như tình cảm con người, càng về sau càng xa cách hơn, càng đúng hơn với câu “đèn nhà ai nấy rạng” chứ đâu còn “sớm tối tắt đèn có nhau” nữa.

Ông cứ nghĩ, nghĩ mãi rồi bỗng dưng dừng lại trước một ngôi trường cấp ba, nơi đây ông đã từng theo học. Mái ngói đỏ, tường vôi, cánh cổng cao lêu nghêu như thách thức những đứa muốn trốn học, trống trường nằm trơ trọi, thấp thoáng thấy bóng áo dài trắng thướt tha. Khi muốn nhìn thời gian lắng đọng, hãy trở về ngôi trường cũ, tất cả vẫn nguyên sơ như thế mà thôi. Ông Tuấn thấy mình đã quá già cỗi với nơi này. Ông cười cho cái sự già cỗi mà ai cũng phải trải qua. Họ trải qua để hối tiếc quá khứ và dạy dỗ những tương lai lớn lên. Nhưng chỉ hối tiếc thôi có vẻ không đủ, ít ra cũng đừng để cho nó lặp lại trong phạm vi mình nhìn thấy, có thể như thế sẽ thanh thản hơn.

Một hình bóng quen thuộc lướt qua tầm mắt của ông Tuấn. Người phụ nữ đang đi trên đường ấy quen lắm. Một người ông đã chờ đợi hơn hai mươi năm. Ông rồ chiếc xe cà tàng đi theo bà ta. Duyên số hay chỉ là một sự nhầm lẫn. Ông cất tiếng gọi khẽ:

_Lan.

Người phụ nữ ấy quay lại. Dấu vết tháng năm đã in hằn lên khuôn mặt của bà, nhưng vẫn không lẫn vào đâu được những đường nét quen thuộc. Thoáng ngỡ ngàng rồi bà Lan cũng cất tiếng:

_Anh Tuấn.

_Mừng là em vẫn nhớ.

Bà Lan cười. Trong suốt cuộc đời, đối với ông Tuấn, nụ cười của bà Lan là đẹp nhất, nụ cười từng làm ông mất ngủ một thời trai trẻ, nụ cười ấy đã khiến ông Tuấn day dứt không nguôi về những việc đã làm trong quá khứ. Ông không ngờ mình còn cơ hội ngắm nhìn nụ cười ấy một lần nữa.Day 194

………..

Tiếng piano réo rắt như đưa ta trở lại quá khứ một cách rõ ràng. Giọng hát tha thiết của một nữ ca sĩ trẻ mà ông Tuấn không biết tên làm ông cảm thấy như mình vừa đánh mất một điều gì đó ông không rõ, tiền bạc, tuổi trẻ, vật chất, thời gian, chắc cũng ít nhiều lạc đâu mất…

“Trở về lại nơi mà ta ngỡ..

Như đã quên rồi, những phút đầu gặp gỡ…

Vẫn nhớ mãi ngày đầu khi ta mới quen nhau,

Đứng dưới phố hàng giờ hay lang thang dưới cơn mưa…

Ngày tháng ấy…đẹp biết mấy…nay quay về…”

Quán cafê vắng người, một người đàn ông trung niên và một người phụ nữ trung niên ngồi hẳn vào một góc nhỏ, sau một tán lá lòa xòa không lay động. Hai người, ngồi cùng bàn, nhưng không nhìn nhau, mỗi người nhìn về một hướng, cứ như đang dò xét nhau, như đang tìm lại những kỷ niệm cũ. Thế rồi, dường như cảm nhận được bầu không khí bắt đầu nặng nề do cả hai tạo ra, ông Tuấn cất tiếng hỏi:

_Dạo này em sao rồi? Lâu quá không gặp em.

_Em đã lập gia đình, có ba cháu, 2 gái, 1 trai. Còn anh?

_Ừ, anh có một đứa con gái, và một đứa con trai.

Im lặng. Thời gian đã tạo nên hố sâu thăm thẳm khiến những kỷ niệm đã đứt quãng giờ lại khiến cả hai trở nên xa cách.

_Giờ em đang ở đâu? – ông Tuấn lại hỏi.

_Em ở dưới quê cùng chồng, anh à. Cuộc sống cũng thanh bình lắm.

_Dưới quê?

_Ùm, trong một lần tình cờ em đi đến miền đất ấy, em đã gặp chồng em và…

_Ừ, anh hiểu rồi.

Khi đã hết duyên thì những chuyện tình cờ lại vô ý làm xa cách cả hai. Ông Tuấn không ngờ suốt ngần ấy năm ông quanh quẩn đi tìm bà Lan trên thành phố đông đúc lại là lúc bà đến một nơi thôn quê như vậy. Có phải ông trời muốn trêu ngươi không? Thế thì tại sao bây giờ lại cho hai người gặp lại?

_Vậy hôm nay em lên đây làm gì?

_Con trai em sắp lấy vợ, em lên mời gia đình em xuống dự anh à.

_Con trai em lớn thế rồi sao?

_Ùm, già đầu rồi mà vẫn không chịu lấy vợ, bố nó phải ép mãi nó mới nghe lời đấy, nó chẳng giống bố chút nào cả. – bà Lan cười hạnh phúc.

_Là vì nó giống em chăng?

Bà Lan cúi mặt cười. Ông Tuấn xốn xang, đã bao năm rồi, sao lại không cho ông gặp lại bà Lan sớm hơn? Thời gian đã tàn nhẫn, cớ sao duyên số cũng tàn nhẫn, đã đưa họ đến với nhau sao lại bắt cả hai lại xa cách làm gì?

_Thấy em hạnh phúc là anh yên tâm rồi. Xem như ước nguyện bao năm nay của anh đã thành hiện thực.

_Anh Tuấn, anh đừng hối hận nữa. Bao năm nay em không trách anh.

_Anh chỉ tự trách mình thôi em à. Anh đã chẳng làm được gì cả.

_Thôi anh đừng như vậy. Giờ còn nói chi chuyện quá khứ nữa. Mọi việc đã qua anh cứ để nó qua đi.

Cứ để nó qua đi, vì quá khứ không thể thay đổi được nữa. Ngồi hối tiếc, ngồi đau khổ thì chẳng khác nào ta lại để mất thêm nhiều quá khứ nữa, để rồi hối tiếc thêm, để rồi đau thương thêm.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s