Ngày tháng quay về – 13

Gần hai tuần trôi qua, Vy vẫn chưa quen với ý nghĩ mình đã mất anh. Những nỗi nhớ chập chờn cứ làm Vy đau thắt, Vy chẳng ăn uống gì được, cứ ăn vào là nhợn ra, còn không ăn Vy lại đau bao tử. Tuy vậy, Vy vẫn cố ăn, một phần vì sợ bố mẹ lo, một phần vì không muốn cứ mãi đau đớn buồn khổ như vậy.

Đôi lúc điện thoại bàn reo Vy lại giật bắn người, có phải anh không, chắc là anh gọi, anh tìm mình. Nhưng Vy chưa kịp bắt thì thằng em đã giành lấy không cho Vy nghe.

_ Anh Phong mà gọi em sẽ mắng anh ấy một trận, không cho anh Phong gặp chị nữa.

Nhóc em tuyên bố với cả nhà như thế. Bố cũng hùa theo: “Hay lắm, cho bố mắng ké với.”. Vy biết cả nhà muốn chọc cho Vy cười, nhưng sao Vy không cười nổi. Vy chỉ nhếch miệng lên một chút rồi thở dài. Lần đầu thất tình, một trải nghiệm đau đớn nhất mà Vy từng biết. Trải nghiệm này làm Vy sợ đến nỗi không muốn yêu thêm một lần nào nữa. Vy sợ hãi những thứ ngọt ngào ban đầu rồi sẽ trở thành cay đắng về sau. Sợ những kỷ niệm đẹp rồi sẽ biến thành những ký ức đau đớn. Sợ những vết thương hằn sâu không chữa lành được…time

Giờ đây, Vy không nhớ nỗi số điện thoai của anh, không nhớ số xe của anh, thậm chí không nhớ cả khuôn mặt anh, nhưng Vy ước gì cô không nhớ anh là ai, không nhớ những kỷ niệm có liên quan đến anh, không nhớ ngôi nhà thứ hai của anh và cô. Có quá nhiều thứ để Vy nhớ, và những thứ ấy lại làm Vy đau…

Điện thoai của Vy đã để quên ở nhà anh, nhưng Vy đã hứa sẽ không quay trở lại đó nữa. Thế cũng tốt, cắt đứt liên lạc với mọi người để có thể tĩnh lặng một chút. Mà có lẽ dù sao anh cũng chẳng liên lạc với Vy, anh để điện thoại tại ngôi nhà cũ như để vứt bỏ quá khứ một lần nữa để ra đi…Vy hiểu mà, với bản tính của anh, thứ gì mà anh không vứt bỏ được…Vy chẳng là gì cả…chỉ là một điều nhỏ nhoi trong cuộc sống anh.

…………….

Vy giật mình bởi tiếng điện thoai, chắc lại là của người quen hoặc bạn bè nhóc em. Vy tự trấn an mình: “Anh không gọi cho mày đâu. Đừng mơ tưởng nữa.”

_Chị Hai. Chị Thảo gọi.

Vy bắt điện thoại, một cảm giác hụt hẫng khó tả, nhưng Vy đã quen hẳn rồi sau bao ngày nay.

_Thảo hả?

_Trời ơi, mày làm gì mà tao gọi điện thoại cho mày không được?

_Xin lỗi, điện thoại tao mất rồi.

_Sao mà mất?

_Chuyện dài lắm.

_Thôi bỏ đi, tao đang có chuyện buồn, mày cũng thế phải không? Nghe giọng cứ như bị mất tiền vậy. Dẹp hết đi, đi chơi với tao.

_Tao không muốn đi. – Vy thở dài.

_Thôi mà, đi với tao, lâu rồi tụi mình không đi với nhau. Mười phút nữa tao qua đón mày.

Muốn trốn cũng không được rồi, Thảo rất lì lợm, thế nào cũng qua kéo Vy đi cho bằng được. Vy thờ dài thườn thượt.ccefcac1f75bd878ebfbefdde98a03a4

………………

_Con đi đâu vậy? – Bố hỏi.

_Con đi với Thảo, bố à!

_Ừ đi sớm về sớm nhé con.

_Dạ.

Tiếng kèn xe của Thảo vang lên làm Vy đứng sững. Rồi Vy chạy ra cổng mở cửa. Thảo đã đổi xe giống anh, dường như mọi thứ đều cố ý tình cờ xuất hiện làm Vy phải buồn.

_Đi đâu đây cô nương? – Vy hỏi.

_Đi ăn trước đã. Quét sạch hàng quán. – Thảo toe toét.

Thảo chở Vy ra tận trung tâm Sài Gòn. Đã bao lâu rồi Vy chưa ra khỏi nhà? Vy có cảm tưởng như đã rất lâu dù chỉ mới trải qua hơn một tuần. Mỗi lúc xa anh thời gian trôi qua chậm chạp và nặng nề thế đấy. Khi nhìn lại thì giống như mới hôm qua. Dạo quanh thành phố thấy mọi thứ vẫn thế, vẫn con người đấy, vẫn hàng quán nhà cửa đấy…chỉ có tâm trạng con người thay đổi mới khiến những thứ trong tầm mắt trở thành những hình ảnh bỏng rát làm cay mắt. Những con đường ngang dọc, những ngõ ngách quanh co, những nơi Vy và anh đã đặt chân đến, sao thân thương thế không biết? Những người đang đi trên đường, những đôi tình nhân, những gia đình trẻ…đâu là anh? Không còn anh nữa rồi Vy à…

Cả hai ghé vào một khu trung tâm thương mại lớn và lên thẳng tầng ăn uống, cùng đi chọn thức ăn một cách vui vẻ rồi ngồi tại một nơi tách xa mọi người. Vy ăn một miếng pizza và tự dưng thấy vui hơn.

_Coi kìa. Ăn vô là cười híp mắt.

Thảo trêu. Vy mặc kệ, đang ăn ngon nên không chấp cô bạn. Trên các tạp chí khuyến khích khi thất tình nên ăn những món mình thích cơ mà. Dù dạo này Vy chẳng ăn chẳng thấy ngon miệng, nhưng pizza lại kích thích vị giác của Vy, còn cả sushi nữa chứ, Vy thấy ngon ghê gớm. Tự dưng Vy cảm thấy biết ơn cô bạn của mình, nếu không có Thảo, chắc cũng phải lâu nữa Vy mới có được vị giác trở lại.

_Hôm nay ăn dữ vậy Vy? – Thảo ngạc nhiên hỏi.

_Ờ, ăn bù cho mấy ngày qua chả ăn được gì.

_Bộ mày diet hả? Không thành công rồi. Haha.

_Xí! Không ăn nữa.

Đúng là khi buồn nên ăn những thứ mình thích. Nhưng nếu cứ ăn vô tội vạ để thấy vui và ngon miệng thì không khéo béo phì. Thế thì buồn hơn gấp bội.

_Mày có chuyện buồn hả? – Vy hỏi, Thảo vờ uống nước. – Con trai phải không? Anh Khánh phải không?

Thảo sặc sụa làm Vy hốt hoảng , nhưng Thảo ngoắc tay nói không sao. Vy lo lắng nhìn cô bạn không có vẻ gì là biến sắc, phải nói là bình tĩnh quá mức thì đúng hơn.

_Hắn là một tên khốn nạn.

Vy ngẩn ngơ nhìn Thảo. Chưa bao giờ Thảo chửi một người con trai như vậy.

_Khánh nói: “Chúng ta không thể tiếp tục được nữa. Anh thấy hai đứa mình không hợp nhau.” Nhưng tao biết lý do thật sự tại sao hắn bỏ tao.

_Tại sao?

_Chán rồi. Không còn gì để khám phá.

_Mày nói vậy là sao?

_Mày còn giả nai nữa. Khánh và Phong ở cùng khu chung cư đó. Tao thấy mày thường xuyên qua nhà Phong chơi. Không lẽ hai tụi bây không có chuyện gì sao?

_Không có. Mày đừng nói bậy. Phong rất tôn trọng tao.

Thảo lừ mắt.

_Hai người đó là bạn bè mà. Dễ gì không giống nhau.

_Chỉ là đồng nghiệp thôi. Phong nói vậy.

_Mày không tin thì thôi. Tao cảnh cáo mày. Khánh đã rất bỉ ổi với tao. Hắn là một tên biến thái. Trong máy tính của hắn đầy rẫy hình hắn ân ái với nhiều người. Hắn từng bị đánh ghen, từng bị con gái tát vào mặt, từng bị phụ huynh tới chửi. Thế mà hắn vẫn không chừa, quen cùng lúc hai ba cô. Khi quen tao hắn còn quen một em lớp mười một và một em hai mươi tuổi. Mày coi đó, có phải là một tên lừa đảo không?

_Trời ơi, Thảo, mày có bị chụp hình không vậy?

_Chắc là có, mà tao chưa tìm ra. Mà thôi có gì để mất nữa, hắn cũng chẳng rảnh rỗi để phát tán đâu.

_Sao mày biết được? – Vy lo lắng.

_Đơn giản là vì có rất nhiều file hình, trong đó có hàng tá người nổi tiếng mày à. Nếu hắn tung lên thì hắn cũng nổi tiếng từ lâu, đâu ở đó thảnh thơi mà đi lừa tình nhiều em.Day 187

Thảo bốc một khoanh sushi cho vào miệng. Rồi uống vội một hốp nước để dằn cơn tức xuống.

_Vậy mà tao lại đặt tình cảm vào hắn nhiều lắm mày à. Sao tao ngu vậy không biết?

_Không phải mày ngu mà là tại hắn có nhiều kinh nghiệm để mày tin tưởng.

_Ờ, nghĩ thế cho vui. Còn mày, phải cẩn thận đó.

Vy cười buồn.

_Cẩn thận gì nữa. Phong biến mất rồi.

_Biến mất????

_Ừ, biến mất rồi, không một dấu vết, không một lý do, chả biết chết ở đâu rồi.

_Ngộ nhở. Hắn chưa lấy được gì của mày. Mà dễ bỏ vậy sao?

Thảo khinh khỉnh.

_Mày đừng đánh đồng Phong như Khánh. – Vy tức giận.

_Rồi rồi, tao xin lỗi. Thôi ăn lẹ đi, còn đi chơi nữa. Vứt vào dĩ vãng hết đi cho rồi.

Thảo có vẻ như bất cần đời, một mối tình thật lòng đầu tiên khiến con người thay đổi thế sao? Vy không hiểu nổi động cơ của cả Khánh và Phong. Nếu không thật lòng yêu thương để có thể dễ dàng buông tay như vậy, thì những lời nói, hành động ban đầu là gì đây? Vy vẫn không thể ép mình có ý nghĩ Phong đã lừa gạt cô. Vy tin anh không phải như vậy, Vy tin anh khác với Khánh. Nhưng Vy tin thì sao chứ, niềm tin chỉ để ta thanh thản chứ đâu thể chứng minh được điều gì…

_Mày biết chuyện gì chưa?

Thảo hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ của Vy khi Vy đang nhìn chăm chú vào những bộ quần áo trẻ em.

_Hả? Chuyện gì?

_Trong suốt tuần vừa qua mày cắt liên lạc với mọi người luôn hả? Cả internet cũng không thèm lên sao?

_Ừ – Vy cười cười.

_Vậy thôi. Tự về nhà tìm hiểu đi. Cho mày cái bất ngờ đó. Trong cái rủi có cái may.

_May cái gì?

_Ê, nhìn anh kia đẹp trai không kìa.!!

_Đánh trống lảng hở?

_Ho ho, phải có mối tình mới thôi. Con trai còn nhiều, sao lại buồn vì một người chứ.

_Coi chừng nha, nhìn vậy thôi chứ ai biết phải con trai không. –Thảo trêu.

Thảo nhìn Vy cười sảng khoái. Có vẻ như hai người vừa thất tình đã tìm lại được niềm vui. Một buổi đi chơi tràn ngập tiếng cười và những lời chọc ghẹo giữa hai người bạn. Thì ra ngoài tình yêu, ta vẫn còn tình thân, và cả tình bạn nữa…

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s