Ngày tháng quay về – 12

Bố mẹ vừa thấy Vy ngoài cổng đã chạy ra đỡ Vy vào. Vy gần như gục ngã trong vòng tay bố mẹ. Đã hai mươi mốt tuổi, vậy mà mỗi lần gặp chuyện, Vy vẫn dựa vào bố mẹ, không tự mình đứng lên được.

Sau đó, Vy cũng không biết có chuyện gì xảy ra, Vy chỉ nhớ mình được chiếc chăn bông ấm áp bao bọc, tiếng rì rầm của bố mẹ và bàn tay của thằng em lâu lâu đặt lên trán. Gia đình là thế đấy, rất kỳ lạ, dù bạn có đi đâu, làm gì thì vẫn có thể trở về và nhận được sự chăm sóc của họ. Có vẻ Vy đã ngủ, nhưng cũng chỉ chập chờn, những giấc mơ ngắt quãng, những giấc mơ có anh làm Vy giật mình đau buốt tim, rồi lại có những giấc mơ nhẹ nhàng đến nỗi Vy chẳng nhớ mình đã mơ những gì.DAy 192

……………………

Hôm sau, trời bỗng dưng sáng đẹp, vừa mở mắt ra Vy đã bị cơn nhức đầu hành hạ. Vy mò xuống bếp, mẹ Vy đang nấu một thứ gì đó thơm phức. Thấy cô con gái đến, bà chạy lại đỡ cô ngồi xuống ghế, ân cần hỏi han:

_Con đói không? Mẹ nấu cháo cho con ăn này. Dầm mưa như thế may mà không bị sốt.

_Con nhức đầu. – Vy nhăn trán, nhõng nhẽo nói.

_Ừ, con ăn cháo đi. Mẹ lấy thuốc cho.

Bà múc cho Vy một tô cháo đầy, ừ hình như Vy không ăn gì cả ngày hôm qua, giờ bụng Vy đói cồn cào. Vy múc một muỗng thổi nhẹ rồi húp một hơi…Hình ảnh Phong thoáng hiện lên tâm trí Vy…Bỗng dưng mọi thứ dâng lên khiến Vy nghẹn ngào, Vy cố nuốt xống rồi lại bậc khóc. Mẹ Vy hoảng hốt, xót xa ôm con gái vào lòng vỗ về.

_Con sao vậy? Cả ngày hôm trước con đi đâu? Bố mẹ lo lắm biết không? Rồi tại sao về trong tình trạng không ra người không ra ma như vậy? Con gặp chuyện gì?

_Anh Phong…- Vy nức nở. Con thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì! Con không biết con đã làm sai điều gì! Anh Phong biến mất rồi. Anh bỏ con rồi. Tại sao vậy mẹ? Mẹ nói con nghe đi.

Vy òa khóc trong sự vỗ về của mẹ. Mẹ có nói thêm điều gì đó nhưng cô không rõ. Vy chỉ nghe tiếng lòng mình đau và tiếng khóc mình thổn thức. Vy còn biết bao nhiêu điều chưa kể với anh, biết bao nhiêu thứ muốn chia sẻ cùng anh. Vy thắc mắc rất nhiều, Vy cần một lời giải đáp cho hành động của anh. Trong đầu Vy bây giờ, toàn những câu hỏi tại sao, tại sao? Nhưng ai biết tại sao? Ai có thể trả lời được đây?Day 194

……………….

Một ngày nữa lại trôi qua, sau những cơn đau và khóc lóc, Vy đã bình tĩnh hơn. Sáng hôm nay Vy vẫn nhớ anh da diết. Nhưng nỗi nhớ đó không làm Vy khóc nữa. Nỗi nhớ về những kỷ niệm đẹp, về tình yêu dịu dàng bay bổng của đôi lứa nếu suy nghĩ lệch đi một chút sẽ trở thành một nỗi đau day dứt không nguôi.

Vy lần lượt đọc lại những tin nhắn trong điện thoại rồi tự tay xóa từng tin, cô chọn cách đối mặt với thực tại để chấp nhận. Khi đọc lại từng tin nhắn, cảm xúc trong Vy thật rối loạn, vừa vui, vừa buồn, vừa đớn đau, vừa hạnh phúc. Những chuỗi ngày vừa qua anh đã mang đến cho Vy rất nhiều niềm vui, dù nhỏ nhoi, hay to lớn, đều làm Vy cảm thấy ấm áp. Những lời hứa hẹn, những câu nói ngọt ngào, bỗng chốc trở thành những lời giả dối. Vy vừa muốn tin, lại vừa nghi ngờ anh. Thật ra anh thế này, hay anh thế khác, thật ra anh chính là người đàn ông Vy hằng tin tưởng, hay anh cũng chỉ như những người đàn ông khác? Sự thật là thế nào? Vy không biết. Vy càng không nghĩ tới thì nó lại càng hiện ra. Nhưng Vy nghĩ mãi nghĩ mãi chỉ toàn thấy những nút thắt, không tháo gỡ nổi. Vy rối trí với một mớ ngổn ngang suy nghĩ, cho đến khi bố đến bên. Vy đang ngồi trên chiếc bàn gỗ đặt ngoài hiên, phía trên là giàn dây leo xanh mướt, nơi đây như tách biệt với thế giới bên ngoài. Bố đến ngồi đối diện với Vy. Ông lật hai tách trà và rót ra thứ trà thơm ngát mùi lài. Lại nữa rồi, hình ảnh của Phong chập chờn trong tâm trí. Nhưng Vy vẫn gượng dậy, Vy không muốn phải gục ngã nữa.

Bố vẫn im lặng, ông không nói gì, và cũng không tỏ vẻ là người bắt đầu câu chuyện, Vy hồi hộp dõi theo từng động tác của bố.

_Bố!!!

Vy gọi, nhưng ông không đáp. Có lẽ bố giận Vy rồi, Vy đã bỏ nhà đi mà không báo. Vy cúi đầu buồn bã.

_Ủa? Nói gì nói đi. Sao gọi đã mà không nói.

Bố lúc nào cũng vậy. Già rồi mà cứ như con nít, hờn dỗi đủ điều. Nhưng cũng nhờ thế mà Vy cảm thấy nhẹ nhõm. Bố luôn nhìn sự việc bằng một con mắt khác người. Không trên trời, không dưới đất. Bố là vậy đấy, Vy rất tin tưởng và yêu bố.

_Tờ giấy? – Vy sực nhớ.

_Tờ giấy con cầm về hả? Nó thành một mớ bột bùi nhùi sau khi ngấm nước rồi.Day 198

Tự dưng Vy cảm thấy thất vọng thật sự, cứ như Vy vừa mất thêm một cái gì nữa vậy. Dù thế Vy vẫn cố nhớ và kể cho bố nghe về mẫu tin nhắn ấy. Thật chậm rãi và cố gắng không để mình phải khóc khi nhớ lại. Vy kể xong lo lắng theo dõi nét mặt của bố. Giữa sự thật trước mắt và niềm tin trước đây, bố đang nghĩ gì?

_Con đang nghĩ gì?

Bố hỏi ngược lại Vy.

_Con…không biết, con đang rất rối.

_Không lẽ mấy ngày trôi qua, con vẫn không nghĩ ra được gì sao?

Vy im lặng, cô đã suy nghĩ rất nhiều, về tất cả những lý do và tình huống xảy ra khiến anh phải rời xa cô, cái nào cũng có lý. Nhưng Vy không biết cái nào là sự thật, vì sự thật chỉ một mình anh biết mà thôi.

_Con nghĩ con đã bị gạt?

Vy lắc đầu.

_Con nghĩ Phong không yêu con?

Vy lắc đầu.

_Con tin Phong sao?

_Bố cũng tin anh ấy mà.

_Ừ, nhưng niềm tin vào một người chỉ giúp ta thanh thản chứ chẳng chứng minh được người ấy như thế nào.

Vy lại im lặng, tim đau buốt. Vy tin anh, tin từ lúc cả hai vừa chat với nhau trong những lần đầu tiên. Niềm tin chỉ có thể cảm nhận bằng suy nghĩ và xác định bằng giác quan. Vy quen anh đã lâu rồi, và Vy tin anh. Thế mà tại sao anh lại bác bỏ niềm tin của Vy bằng cách bỏ đi? …Vy nhận ra mắt cô đã ngấn nước, nỗi đau ở ngực làm Vy thở cũng trở nên khó nhọc.

_Bố biết con đau đớn, nhưng con phải nhìn thẳng vào sự thật. Phong không yêu con đủ nhiều để có thể can đảm chọn con. Bố không biết đã có chuyện gì, và con cũng đừng cố đoán nữa, con cũng sẽ không biết được đâu.

Rồi bố nhìn vào xa xăm, một khoảng xa xăm như ở tận quá khứ, một trong những thứ ta chỉ có thể cảm nhận chứ không có được. Ánh mắt bố lạ lắm, bố thẫn thờ như thể vừa đánh mất một thứ gì đó quan trọng, như thể nó đã khiến bố đau đớn như Vy bây giờ,

_Trong tình yêu rất cần sự quyết định con à. Phong không dám đối mặt với con ắt hẳn có chuyện gì đó khiến Phong không vượt qua được. Tình yêu chỉ là chuyện của hai người. Nếu bị ảnh hưởng bởi mọi thứ xung quanh thì cứ xem là ta đã không yêu đủ nhiều.

Bố nhâm nhi tách trà ra vẻ sảng khoái.

_Mà…có thật là thế không nhỉ? – Bố đặt câu hỏi mơ hồ.

_Bố hỏi vậy là sao? Con không hiểu.

_Thôi không có gì.

_Bố! Đã có chuyện gì xảy ra phải không?

_Một thời điểm thích hợp bố sẽ kể con nghe. Bây giờ bố sợ mẹ sẽ nghe thấy,

Bố: “Suỵt!” với một vẻ mặt lấm lét khiến Vy bật cười. Đấy, chắc chắn là chuyện của phụ nữ chứ còn gì nữa.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s