Ngày tháng quay về – 11

Đến ngày thứ tư sau khi anh đi mất. Vy trở lại căn hộ của anh. Căn hộ vẫn nằm im đấy. Vy tra chìa khóa vào ổ, cánh cửa bật ra. Dường như đâu đó có một chút khác biệt. Căn nhà bám bụi nhiều, chẳng có dấu vết anh đã về, cành tre kiểng ngoài ban công không ai chăm sóc giờ héo úa vàng vọt. Vy mở cửa phòng anh, mở tủ quần áo của anh, tất cả đã được thu dọn hết. Dường như anh có trở về, rồi rất vội vã, anh lại đi mất. Vy tìm mảnh tin nhắn của mình, anh đã để trên bàn sofa, Vy đọc được dòng chữ của anh bên dưới.

“Vy,
Anh xin lỗi anh đã ra đi mà không báo cho em biết. Có thể sự việc này quá bất ngờ với em, anh sẽ không trở lại đây nữa. Anh không thể mang đến hạnh phúc cho em nữa nên không thể ích kỷ giữ em ở lại bên cạnh anh được. Anh không dám giải thích điều gì, lại càng không dám mong em thông cảm và tha thứ. Anh chỉ biết cầu chúc em sẽ hạnh phúc trên con đường sắp tới.
Phong.”

Vy thật sự không hiểu. Có việc gì đã xảy ra? Tại sao anh lại không dám giải thích với Vy? Thật sự anh có nghĩ đến Vy không, có xem Vy là một người bạn gái không? Hay những ngày vừa qua với anh chỉ là vui chơi qua đường? Vy bất ngờ đến nỗi không khóc được, cũng không nói được lời nào. Nỗi tức tối, thất vọng cứ chực trào dâng khiến Vy nghẹt thở.

Vy nằm gục xuống ghế sofa, nơi đây, Vy lại nhìn ra hình ảnh của mình và anh cùng trêu chọc nhau khi xem phim. Vy nhớ gần đây nhất cả hai xem phim “X-men Người Sói”. Đoạn cuối của phim, vợ người sói chết, còn người sói cũng mất trí nhớ. Vy đã nói với anh.

_Thật hạnh phúc.
_Hạnh phúc gì em?
_Nếu không sống được cùng nhau thì nhớ nhau làm gì? Chỉ càng thêm đau đớn thôi.Day 189

Vy mất sức đến nỗi chẳng thể nào đứng dậy rời xa chỗ này nổi. Vy nằm đấy, nhắm nghiền mắt lại. Mặc dù nơi đây đã im ắng lắm rồi, vậy mà Vy vẫn lấy gối bịt chặt hai tai lại. Chẳng biết đã qua bao nhiêu thời gian, không biết trời đang sáng hay trời đã tối. Không biết mọi thứ xung quanh đang như thế nào…vạn vật còn xoay chuyển không, hay tất cả đã ngưng đọng lại từ lúc Vy gục xuống ghế…

Điện thoại Vy reo lên, là bố gọi, Vy chẳng buồn bắt. Biết nói gì với bố đây? Tự dưng Vy chẳng muốn gặp ai, chẳng muốn nói chuyện, chẳng muốn làm gì, và cũng chẳng muốn sống nữa…Vy tắt nguồn điện thoại và nhét nó vào tận sâu trong ghế, đồng thời còn chặn lên đấy một cái gối.

Ngoài trời đang mưa rả rích. Vy nhìn quanh quất trong nhà, đâu đâu cũng có kỷ niệm. Nơi ban công ấy, anh hay ngồi ôm Vy vào lòng ngắm những chiều mưa, mỗi lần có sấm sét, anh hay áp tay anh vào hai tai Vy cho Vy đỡ sợ. Nơi nhà bếp, anh hay lăng xăng quanh Vy: “Để anh nấu cho, anh nấu ngon hơn em gấp mười lần.”, nhưng lúc nào dọn cơm ra bàn anh cũng là người xuýt xoa: “Vợ anh nấu ngon phải biết, ăn mãi mà không biết no.” Đây chiếc ghế sofa, anh hay ôm Vy vào lòng ngồi xem tivi, anh bảo: “Nếu không cần phải đi làm hay ăn uống, anh thà suốt đời ôm em thế này thôi.”

Nhưng giờ sao chỉ còn mình Vy cô độc, vòng tay của anh Vy đã mất từ lúc nào sao cô không hay biết? Vắng anh, ngôi nhà quạnh quẽ hơn nhiều, nhiều lắm. Nhiều hơn lúc chỉ một mình Vy ngồi đợi anh về…

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi, thêm một giọt nữa, rồi Vy bật khóc thành tiếng, tiếng có tiếng không, nỗi đau cứ nhức nhối nằm yên trong ngực, không trào lên nổi, cũng không nuốt xuống nỗi…Day 190

Vy cứ khóc, khóc ướt cả gối, hình ảnh cứ anh cứ chập chờn hiện lên trong tâm trí, giọng nói của anh cứ văng vẳng bên tai. Vy nhắm nghiền mắt, dùng tay bịt chặt hai tai nhưng vẫn không ngăn được những ký ức đó. Bởi thế, nước mắt vẫn chảy tràn, rả rích như cơn mưa bên ngoài ban công, không biết đến khi nào mới tạnh…

“Sau cơn mưa trời vẫn không sáng…

Bình minh lên vẫn thấy ngày âm u…”

Một tiếng sấm đánh thức Vy dậy, bên ngoài trời sáng không sáng mà tối cũng không tối. Mưa lớn hơn trước lúc Vy ngủ quên. Không biết giờ đã là lúc nào rồi. Trong nhà Phong không có một cái đồng hồ nào cả, anh chỉ xài đồng hồ đeo tay mà thôi.

Một ánh chớp nhóa, và kéo theo đó là tiếng rì rầm của sấm. Vy chưa bao giờ sợ sấm, cô chỉ mè nheo để được ngồi vào lòng anh. Nhưng giờ ngồi một mình ở đây, giữa căn phòng vắng tiếng cười nói, Vy thấy sợ hãi mỗi lần ánh chớp nhóa lên, không còn ai áp bàn tay vào mặt cô nữa. Vy nhận ra mình lại cô độc, Vy đã quên cảm giác cô độc từ khi có anh, giờ Vy lại phải đối mặt lần nữa.

Gầy dựng một mối quan hệ với một người đã khó, để tiến đến tình yêu còn khó hơn. Thế mà tại sao tất cả đều biến mất một cách dễ dàng như vậy? Vy không cam tâm, thật không cam tâm. Không lẽ những ngày qua đối với anh chẳng là gì cả sao? Vy lại khóc, nước mắt cứ lặng lẽ rơi. Ngoài trời vẫn mưa, càng lúc càng nặng hạt, càng lúc càng lạnh lẽo…

Những tiếng sấm rì rầm làm Vy giật mình, Vy cảm thấy ngột ngạt trong căn nhà này. Vy vẫn nắm chặt tờ giấy tin nhắn của anh rồi tiến đến cửa, cố gắng để không nhìn mọi thứ xung quanh. Vy cũng sẽ như anh, sẽ không trở lại đây nữa.

Băng thẳng qua cơn mưa đầu hạ để trở về nhà, Vy không biết mình ở nhà anh bao lâu rồi, cô tưởng chừng như nửa thế kỷ đã trôi qua. Mưa vẫn lớn lắm, cơn mưa giông kéo dài sáng tối, nước mưa cứ thế mà bắn vào mặt mũi, không biết có hòa với nước mắt hay không mà Vy nghe chát đắng. Vy chưa bao giờ khóc dưới mưa. Bởi thế, Vy thật sự lạ lẫm, nước mưa sao còn ấm hơn tâm hồn của Vy bây giờ.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s