[300/day] – Chuyện cafe một mình

Có khá nhiều người không chấp nhận việc đi cafe một mình, họ xem đó là chuyện không thể xảy ra, một chuyện trái với luân thường đạo lý, một chuyện chỉ có đứa dở hơi mới làm. À, nếu cả thế giới này tự nhận họ thông minh lỗi lạc, thì mình cũng xin nhận sự dở hơi vào người, vì mình hay đi cafe, trà sữa, coi phim, đi dạo, đi nhà sách một mình.

Mình không hiểu khái niệm phải có người ở bên mới chịu được. Nếu mình hẹn gặp một người ra để trò chuyện, thì thật sự mình cũng không nhất thiết hẹn đi cafe (huống chi mình không có nhu cầu hẹn người ra trò chuyện). Đa phần mình đi cafe là để đối gió, cho công việc của mình có gì đó mới, chỉ là mình chưa bay một phát ra tỉnh khác được nên mình đi cafe, ví như mình đang ngồi ở quán cafe Đà Lạt, dù nó chả giống Đà Lạt cái ếu gì. Nó làm mình nhớ tới bài Nhớ rừng của Thế Lữ:

“Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,
Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;
Dải nước đen giả suối, chẳng thông dòng
Len dưới nách những mô gò thấp kém;
Dăm vừng lá hiền lành, không bí hiểm,
Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu…”

Dẫn dắt cho vui vậy thôi, quay lại chuyện đi cafe một mình. Như đã nói ở trên, ngoại trừ viêc đi cafe để làm việc ra, thì mình không có lý do gì đi cafe. Mình không đi cafe để nói chuyện phiếm, facebook làm chuyện đó tốt hơn, chưa kể rất nhiều bạn ngồi trước mặt mình check facebook liên tục, còn up hình bảo mình like nữa (à trò đó rất vui nhưng mình hem thích).

Do yêu cầu của công việc mình, à không thật ra công việc mình không hề yêu cầu, tại mình đòi hỏi phải có sự đổi mới trong tầm nhìn nên mình hay đi cafe làm việc khi cảm thấy mình bị bế tắc. Mà, ngày còn là sinh viên, quán cafe nào cũng lộng lẫy, xinh đẹp, quán nào cũng thích, cũng sà vào ngồi được. Học đến năm ba, mình bắt đầu ngán các quán xinh xinh đến tận cổ. Giờ quán cafe tiêu chuẩn của mình là cafe ngon, wifi mạnh, mát mẻ, và rẻ, gần công ty thì càng tốt. Tất nhiên, giữa một ngày trời nắng tháng tám mà chạy vòng vòng tìm quán cafe với các yêu cầu trên trời thì là chuyện không tưởng.

Nên, một lần nữa, không có ý pr hay mời gọi gì, mình đang ngồi tại Đà Lạt cafe, chả vui vẻ gì, được cái wifi mạnh và mát mẻ thoy.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s