Ngày tháng quay về – 9

Nhận được “thánh chỉ” của bố. Vy gấp rút huấn luyện cho Phong một khóa “bố học”. Từ những thứ bố thích, đến những thứ bố ghét, từ quan niệm sống đến thói quen hằng ngày. Phong nghe cũng ừ ừ, gật gật cho cô người yêu vui lòng. Nhưng anh nghe riết cũng nản vì cô cứ nói hoài không dứt.

_Em đang lo sợ gì thế? Em sợ anh cư xử không đàng hoàng bố sẽ nhận ra anh là người xấu sao? Em yên tâm đi. Người tốt thì nhìn thế nào cũng ra tốt.
_Anh tự tin quá ha. – Vy phụng phịu giận dỗi.
_Không phải anh tự tin mình là người tốt nhưng anh biết mình là ai, đang làm gì và ở đâu. Thế là đủ rồi.

Vy thấy Phong và bố có vẻ gì đó rất giống nhau ở tính quyết đoán. Và chính vì thế nên Vy sợ cả hai sẽ gây lộn với nhau. Anh không biết bố và Vy đã có một cuộc trò chuyện như thế nào…Kiểu này là khổ cho Vy rồi…phải đứng giữa hai người đàn ông yêu thương.Day 40

Phong đến chơi nhà Vy vào ngày cô thi môn cuối cùng. Dù Vy thi rất tốt nhưng trong lòng Vy lại hồi hộp. Hôm đó, Phong bàn giao lại công việc cho cấp dưới rồi tận tay đưa Vy từ trường về nhà.

Và Vy thấy mình lo cũng bằng thừa. Bữa cơm trôi qua rất vui vẻ. Vy không ngờ Phong có thể hòa hợp với nhà mình nhanh như thế. Gia đình Vy bốn người với anh là năm cười nói rôm rả suốt bữa ăn. Mẹ và nhóc em cứ cười cười nhìn Vy làm cô ngượng chết đi được.

Sau bữa cơm, bố và Phong ngồi ngoài hiên nhâm nhi hũ rượu nếp anh biếu tặng. Không biết anh lôi đâu ra hũ rượu nếp đó để bố khen nức nở: “Rượu ngon, rượu ngon.”. Vy gọt trái cây mang ra thì bị bố mắng:

_Con bé này, đang uống rượu phải mang đồ nhắm ra chứ.

Thế là anh cũng hùa theo.

_Ừ, em hư quá, không biết gì hết trơn.
_Con bé này phải dạy dỗ nhiều mới làm vợ người khác được con ạ.
_Làm vợ người khác làm gì bố. Làm vợ con được rồi.

Bố cười lớn. Hay thật! Vy bị bố và anh công kích. Vy liếc xéo anh. Anh mỉm cười nhìn Vy không nói. Vy cũng mừng thầm, không biết nên khen anh giỏi ngoại giao hay lo lắng vì anh giỏi mồm miệng đây. Kiểu này không biết bao nhiêu cô gái sẽ chết vì anh.

Cuối buổi, Vy tiễn anh ra cổng, làm mặt hậm hực với anh. Phong nựng mặt Vy, toe toét cười, mặt Phong bây giờ đỏ bừng.

_Em sao vậy? Giận anh hả?
_Anh có xỉn không vậy? Chạy xe về được không?
_Được mà, anh không sao, uống có vài chung thôi.
_Mặt anh đỏ bừng rồi kìa.
_Anh không sao đâu mà.Day 160

Phong kéo Vy lại, hôn lên đôi má của Vy, mặt cô cũng chợt đỏ bừng.

_Đấy! Mặt em đỏ rồi kìa. Thôi anh về đây. Em vào xem bố thế nào. Cảm ơn bố mẹ thay anh nhé.
_Ừ, anh về rồi nhắn tin cho em biết nhé.
_Uki, bà xã…

Phong rồ ga chạy đi mất, Vy nhìn mãi cho đến khi chiếc xe khuất dạng mà lòng thấy vui vui. Vy trở vào trong nhà phụ mẹ dọn dẹp. Mẹ tủm tỉm kể cho Vy nghe lúc nãy bố nói mớ: “Một chàng trai khá đấy.” rồi lăn ra ngủ khò…Vy cười, một nụ cười tràn đầy hạnh phúc.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s