Ngày tháng quay về – 8

Những ngày rãnh rỗi, Vy hay nấu cho anh một bữa cơm ấm cúng. Thật ra Vy không giỏi làm nội trợ nên những lần đầu tiên bao giờ cũng trở nên khó khăn, Phong hay tủm tỉm cười khi ăn bữa cơm do Vy nấu. Mẹ Vy ngạc nhiên khi thấy cô con gái bình thường rất ghét vào bếp giờ tự dưng lại tò tò vào học nghề của mẹ. Thằng nhóc em cứ thế mà có chuyện để chọc: “Biết rồi nha. Anh đó phải hông?”. Vy cười chẳng thèm đáp. Mẹ Vy cũng tủm tỉm: “Con gái tôi lớn rồi.”

_Không phải chị hai có bạn trai rồi sao? – Nhóc em dòm Vy dò hỏi.
_Cái gì? – Vy tròn mắt nhìn thằng em.
_Không phải anh này, một anh chàng khác.
_Cái gì??????????
_Vậy là đúng rồi.

Vy túm đầu thằng em lại trước khi nó có thể chạy ra khỏi cửa phòng.

_Khai mau, sao em biết?
_Á…chị dữ quá em không nói đâu.
_Vậy thôi, năn nỉ mà, sao biết vậy? – Vy xìu xuống.
_Hồi trước chị đi chơi toàn đi ngang qua trường em nên em thấy…có một anh hay chở chị. Nhưng không phải anh này.
_Quáng gà.
_Thị lực em mười trên mười đó nha. Hứ. Mà giờ chị sao? Bắt cá hả?
_Mày điên hả? Mệt quá, chị không kể với mày. Đi ra.

Không ổn rồi. Thằng em biết, tức là bố mẹ cũng biết, trong nhà nó là đứa hay tò mò va hay mách lẻo. Vy ít nói bao nhiêu thì nó nói nhiều bấy nhiêu, Vy thì lười, còn nó hay lăng xăng nên được mọi người gọi là “chăm chỉ”…Nói chung là không ưa nổi nhóc em này. Và chính vì thế nên Vy quyết định đi tự thú trước bình minh thì hơn.Day 34

Vào một buổi tối khác với bao buổi tối khác, Vy lò dò lại chỗ bố uống trà, nơi cô hay tìm hiểu thử xem có gì vui hơn so với những thứ ầm ĩ khác. Cái thú uống trà nói chung hơi bị chán đối với Vy, có lẽ vì Vy không hay trầm tư suy nghĩ chăng?

_Bố, con đấm lưng cho bố nhé.!
_Gì đây cô nương? Hết tiền tiêu vặt hả?
_Trời ơi, bố ơi, không lẽ con của bố đầy mưu mô vậy sao? – Vy nhăn nhó.
_Vậy thì có chuyện gì? Chỗ này đâu hợp với con.

Hơ…! Đúng là bố, hiểu con gái phát một.

_Bố! Con có chuyện muốn kể.
_Ừ, kể đi, bố nghe.

Bố Vy là một công nhân viên chức bình thường sắp về hưu, thâm niên mấy chục năm trong công việc, dù bố lúc nào cũng than không có tiền nhưng lại lo lắng đầy đủ cho gia đình và hai đứa con. Vy có được một cuộc sống vừa đầm ấm, hạnh phúc, lại đủ ăn, đủ mặc là nhờ bố. Bố Vy khá khó tính, càng về già có lẽ người ta càng khó tính, nhưng bù lại, ông rất yêu con cái, nhất là đứa con gái hễ cứ rãnh rỗi là ngồi đấm lưng, nhổ tóc bạc cho bố. Từ bé, Vy đã đeo bố nhiều hơn đeo mẹ, và yêu bố hơn yêu mẹ một chút. Bố là người động viên Vy trong mọi việc, kể cả việc Vy quyết định thi vào báo chí. Mẹ thì thích Vy làm công việc văn phòng, sáng mặc đồ đẹp ngồi phòng máy lạnh, còn bố và Vy lại thích đi đó đây, nên báo chí là hợp nhất. Bố là người dạy Vy rất nhiều thứ về đạo lý cuộc sống, bởi thế, nói chuyện với bố thích lắm. Giống như bây giờ vậy, Vy có thể nói với bố về Phong một cách thoải mái, vì tư tưởng bố thoáng hơn những vị phụ huynh khác. Bố nghe xong lại trầm ngâm một chút rồi hỏi Vy:

_Thế còn Huy thì sao con?

Vy khựng lại rồi thở dài. Lúc trước Vy quen Huy, cô cũng từng kể cho bố nghe, nhưng lúc ấy cả hai còn đi học nên bố không muốn ủng hộ.

_Huy đi du học rồi bố. Cả năm trời rồi. Huy không muốn con đợi, và con cũng không muốn đợi. Con biết con ích kỷ, nhưng con không muốn phó mặc vào cuộc sống của Huy như vậy.
_Bố hiểu. Nhưng con có từng nghĩ một ngày nào đó Huy sẽ về. Lúc đó con phải lựa chọn đấy. Tình yêu hai năm và một tình yêu mong manh với một người thậm chí con chưa biết rõ về cậu ta. Liệu con có đủ lý trí để chọn không?Day 36
_Con nghĩ thời gian sẽ chứng minh nhiều hơn. Con tin tưởng anh ấy. Con không biết tại sao, nhưng…
_Cậu ta lớn tuổi hơn con khá nhiều, đủ kinh nghiệm để biết con cần gì và thích gì, mang lại cảm giác bình yên cho con lại càng dễ dàng hơn nữa.
_Nhưng…
_Không nhưng. Sự thật là như thế. Bố nghĩ trong lòng con cũng đang bối rối, chỉ tại cảm giác tình yêu mà con chưa hiểu rõ đã che khuất đi mất.
_Bố!
_Bố cũng là đàn ông thôi, mà chính bố còn không tin bố được. Chính bố đôi lúc còn tự lừa dối chính mình được, nhưng cũng may bố đã thoát ra khỏi sự cám dỗ của dục vọng. Con chưa hiểu gì cậu ấy, làm sao con biết cậu ấy như thế nào? Những lời nói đường mật, những lời hứa hẹn, những quà tặng, sự ân cần chăm sóc, người đàn ông nào cũng làm được cả. Việc đó rất đơn giản, thậm chí làm cùng lúc với hai, ba người cũng được, vẫn nội dung ấy, vẫn hành động ấy, con nghĩ con có thể đoán trước được sao?

Vy không thể nói gì. Những lời bố nói, hằng ngày Vy vẫn thấy nhan nhản trên tin tức, trên những bài tâm sự dài đằng đẵng của các cô gái bị lừa tình. Vy không nghĩ có ngày mình lại lâm vào tình huống này. Việc đó quá khó xảy ra, vậy mà nó lại xảy ra, thật nực cười cho chính mình.

_Vậy đi, hôm nào con mời Phong đến nhà chơi.
_Dạ!? – Vy ngập ngừng. – Nhưng hai tụi con mới quen nhau thôi à.
_Chỉ là một bữa cơm thôi. Quyết định vậy đi. Bố đi ngủ đây.
_Bố….!!!!

Bố Vy không thích dây dưa. Ông nói thì ông sẽ làm hoặc người khác phải làm, không nài nỉ và không thay đổi quyết định. Vy sợ chết khiếp cái tính đó của ông nên hoàn toàn không dám cãi lại. Ông nói đã có một chuyện do thiếu tính quyết định làm ông hối hận cả đời, bây giờ ông phải quyết định mọi việc, ông không muốn mình phải hối hận nữa. Vy không hỏi có chuyện gì xảy ra, vì nhìn bố lúc ấy rất buồn, Vy tự nghĩ chắc là chuyện liên quan đến phụ nữ rồi. Đàn ông thì chỉ có thể buồn vì phụ nữ thôi.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s